Văn Án : *.... Đau Quá....*Solar nghĩ , cảm giác đau đớn xen lấn tâm trí nó , khiến Solar chẳng nghĩ gì ngoài sự đau đớn cả. Solar chẳng biết mình đang ở đâu cả , trí nhớ nó dừng hẳn bảo cái ngày từ tự sát . Rồi nó chẳng biết mình đang làm gì , ở đâu.* Mình.... Đang ở đâu... vậy?*Rồi nó nghĩ , hàng loạt lí do ập vào đầu nó. Nó không mở mắt ra được , cổ họng và môi nó khô hoắc như sa mạc vậy. Nó gần như đã cho rằng mình đã chết lâu rồi , nhưng nó vẫn suy nghĩ , vẫn cảm thấy đau được.Cảm giác đau không nằm ở cổ tay như nó đã nghĩ , nó nằm ở ngay tim Solar, đau nhức liên hồi.…
-TỚ THÍCH CẬU ! THẬT ĐẤY- Nguyên nói to với Khải.Anh mỉm cười khẽ thì thầm: -Tớ cũng thích cậu nhiều hơn thế nữa !Tình yêu học trò vô cùng rạng rỡ đúng không. Vậy hạnh phúc của 2 người họ sẽ đi tới đâu, mọi chuyện liệu có suôn sẻ. Hãy cảm nhận và nghe lắng những gì tình yêu dành cho họ qua mỗi tập truyện: Tớ thích cậu! Thật đấy! Tình yêu cái hay cái gì đó quý báu đều phải trải qua sóng gió. Ngay cả cuộc tình của 2 người họ cũng có lúc đổ vỡ và xíu nữa mất nhau. Nhưng 2 trái tim đó đã dành cho nhau rồi. Đã yêu nhau thật rồi. Ta cứ nghĩ học sinh yêu nhau chỉ để cho vui. Nhưng cặp tình nhân này lại có được hạnh phúc trọn đời. Đây là truyện đầu tay của mình. Hy vọng các bạn thích nó ^^…
'' kiếp này không chọn kiếp sau chọnxin nguyện cùng sen đến lúc tàn! ''Nếu bạn đã từng đọc ''Bất phụ Như Lai, bất phụ Khanh'' của Chương Xuân Di thì ắt cũng hiểu được cái gọi là Hỷ-Nộ-Ái-Ố của con người nó cứ mãi quanh quẩn làm khổ con người!'' QUY Y ''Thiên Bảo là một Đạt Ma ở thế kỉ XIV cùng với sư cô của mình là Niệm Nhân Hoa. Cả hai từ Đông Thổ sang Tây Trúc để thực hiện nguyện vọng cứu độ chúng sanh và truyền bá rộng rãi đạo Phật!Khi đến thành Bất Lạc, Thiên Bảo bắt gặp được cô nương Vương Trì-công chúa đất nước Đà La-vô cùng xinh đẹp, hiền diệu.Vương Trì vì muốn rời xa chốn cung điện xa hoa mà tìm đến chốn tĩnh lạc của thế gian nên đã đi khắp đây đó.Và vô tình gặp phải Thiên Bảo.''Duyên nào đưa ta, gặp và gỡNgười nào đến-đi, lòng nhớ thương''Và vô tình, Thiên Bảo và Vương Trì đã vướng vào cái gọi là ''ái''-giới cấm trong đạo Phật.Trải qua bao nhiêu khó khăn nhưng ông trời trêu ngươi, thách thức tình yêu của Thiên Bảo và Vương Trì.Cả hai không thể đến được với nhau...Quốc Vương Mạn Sa-cha của Vương Trì- không muốn con gái mình theo Thiên Bảo mà thêm khổ vào người và không thể chịu được lời thị phi của thiên hạ.Ông làm mọi cách để ngăn cản Vương Trì và Thiên Bảo đến với nhau.Thi Bà Đạt-kỳ đà cản mũi-là cháu nuôi của Quốc Vương Mạn Sa- đem lòng yêu Vương Trì từ nhỏ, luôn làm cho Mạn Sa phải câm ghét Thiên Bảo.''Gió thu nhè nhẹ cuốn láBa tiếng va ton ton lên bệ cửa kínhNghe mỏ kêu vang vang dừng dừng chốc chốcNàng chất chứa bi thương nơi vô bờ xót xa....''~~~~~~♥~~~~~~…
.•♫•♬• _Open_ •♬•♫•.Yêu, là chết ở trong lòng một ít,Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu;Người ta phụ hoặc thờ ơ, chẳng biết.Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt,Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!- Yêu, là chết ở trong lòng một ít.Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,Những người si theo dõi dấu chân yêu;Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.Và tình ái là sợi dây vấn vít.Yêu, là chết ở trong lòng một ít." Yêu " - Cre Xuân Diệu .•♫•♬• _About _ •♬•♫•.• Name : Dandelions• Attention :- Không có lịch đăng cụ thể- Không nhận gạch đá- Không thích thì out- Nhân vật bị OOC- Văn phong kém- Có thể DROP bất cứ lúc nào- Các nhân vật thuộc quyền sở hữu của Monsta- Truyện chỉ đăng trên nền tảng Wattpad.•♫•♬• _Note_ •♬•♫•.• "Chủ yếu là ngọt nhưng tụt mood là thành đắng"…
Summary:Selina bỏ lại Bruce ngay tại lễ đường, và giờ đây anh không còn biết liệu mình có nên đuổi theo nữa hay không.Vì vậy, anh tìm đến hồ rửa tội*, nơi duy nhất có thể biết được tên của tri kỷ, người sẽ khiến anh hạnh phúc nhất.Nhưng đó không phải là tên của cô ấy mà anh tìm thấy.Hồ rửa tội*: tên tiếng anh là baptismal font, là nơi đựng nước thánh, được sử dụng trong nghi lễ Rửa tội của Kitô giáo…
Thì Fu thấy có khá ít người làm về thể loại reaction nên cũng muốn làm để có cái để đọc.-----My AU!!----- Tất cả mọi người trong Mega Smp 2025 không có kí ức của kiếp trước nói trắng ra là kí ức của Mega Smp 2024. Fu sẽ đa phần là react những thứ liên quan đến Kira là nhiều, nên ai không phải Kira con hay anti gì đó thì đừng đọc nha. Và vì Fu chỉ xem dưới góc nhìn của vị trưởng thị trấn Hòa Bình nên sẽ có một số thông tin về các bang phái khác mà Fu nhầm lẫn hay không đúng thì mọi người có thể bình luận nhắc nhở hay cho Fu thêm thông tin.•|[-CÓ THỂ OCC -CHỈ SHIP SKIN!! -KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN NGOÀI ĐỜI!!]|••OTP•VanhYukiKaiSimPhongSamNQHBonZioXussRikoYui•Kira Harem•KuroSiroOzinWhiteToànNeyuQDươngKenKreshKisaKijayBigsharkDonHendrixGhastBoyLộc ZutakiBear si tìnhBenMcKiênricMonster Tín NT•(alone hoặc là ship với người không có trong Mega 2025)•T gamingKiddingLão Nguyên (Vetdark)Bí NgôZenoBi HuỳnhKhẳngYuneGấu MoraMoroSnake (Vetdark) NấmBronubHarryHùng AkiraMạnh RítChuộtBen Gaming|[KHÔNG THÍCH THÌ ĐỪNG ĐỌC!!]|…
Chị gặp em vào mùa đông thứ nhất kể từ khi ra trườngHôm ấy trời đổ mưa - một cơn mưa dai dẳng như chính cái cảm giác chị dành cho em những năm sau này.Em mặc chiếc sơ mi trong năng động, gương mặt mang chiếc kính vuông , giọng nói em điềm tĩnh . Chị chỉ ngồi im lặng, không dám thở mạnh, chăm chú ngắm nhìn - và rung động từ một ánh mắt lạnh lùng, thản nhiên ấy. Dưới cơn mưa mùa đông, đôi mắt ấy phản chiếu màu nâu trầm ấm, như thể mang trong mình một câu chuyện chưa kể. Và chị đã bị cuốn vào câu chuyện ấy, ngay từ lần đầu gặp mặt.Từ giây phút đó, nếu nói có tình cảm ngay từ cái nhìn đầu tiên thì trông điêu đấy. Nhưng một thứ tình cảm lặng lẽ, không màu, không tên... chỉ có âm thanh rất nhỏ vang lên trong lòng: "Em là người em muốn giữ."Nhưng...…
"Y phục hát xướng là tầng tầng lớp lớp gấm, lụa. Thật đẹp, cũng thật dễ bắt lửa a..." "Ngươi nói xem ngươi vì yêu nghiệp xướng ca mà nguyện trọn đời quẩn quanh trên đài. Ngươi cất tiếng hát vì ai? Lại vì ai mà cố ý điểm trang như họa? Vì cái gì mà nguyện ý cả đời không bước chân xuống khỏi đài hát, liệu có phải chỉ vì yêu thích cái nghiệp xướng ca?"Phải, nàng vì cái gì mà mang chấp niệm với kịch múa xướng ca như vậy? Lại vì cái gì mà mãi quyến luyến không muốn rời xa đài hát? Nếu thực sự có một ngày nàng hát trên đài mà dưới đài không có ai nghe thì nàng phải làm sao?- Nếu đến một ngày những khách nhân từng vì ta mà say mê nghe hát dưới đài kia quên đi hình bóng của ta, quên đi tên của ta, quên đi tiếng hát của ta, thì đài hát này thiết nghĩ cũng không nên tồn tại làm gì nữa. Nó chỉ nên vì ta mà rực rỡ đêm ngày thôi, bởi ta cũng nguyện vì nó mà trọn đời xướng ca cơ mà...Nguyên tác: Quỷ Ăn Tạp - Lạp Khách Tiếu Tiếu…
Tác giả: STBTình trạng: Đang viết...Bối cảnh: Tương lai, Tokoyami và Hawks đã là người yêu của nhau, Tokoyami là phụ tá của văn phòng Hawks.Thể loại: Ngược tâm, ngược thân, thế thân văn, tra công, cường thụ, HE.___________Văn án:"Tôi có lỗi với em hay không? Thì cả đời này em cũng không thể thoát khỏi tôi, tôi là nghiệp chướng mà em phải nhận lấy, nhớ kỹ điều đó!" Em cướp đi trái tim tôi, tâm trí của tôi giờ chỉ còn biết nghĩ về em, mọi thứ xung quanh của tôi giờ đều vương vãi dấu tích ngày xưa khi hai ta còn hạnh phúc bên nhau, và em phải trả giá cho điều đó. Dù nó có khiến đoạn tình cảm này không thể cứu vãn đi chăng nữa..._______Follow fanpage HoToko - ホー常 - bé Chim đen của anh trai Gà vàng cánh đỏ để cập nhật chap mới nhất của truyện.…
Không có ăn, không có mặc, một nghèo hai trắng còn chưa tính, vì cái gì nàng còn như vậy tiểu a, hai cái ca ca cũng là tay trói gà không chặt, tùy ý trong thôn người khi dễ, cũng may nàng có điều dựa vào, xem nữ chủ như thế nào cùng hai cái ca ca sống nương tựa lẫn nhau, sống ra bản thân một phần xuất sắc tới, nhưng là cái kia...... Hắn vì cái gì luôn ở chính mình trước mắt hoảng a......Đói đây là Lương Nghi Mai hiện tại duy nhất cảm giác. Nàng thật sự là chịu không nổi Lương Nghi Mai cẩn thận di động tới chính mình tay nhỏ chân nhỏ, chậm rãi trượt xuống giường đất......Cái này gia là không có khả năng có ăn, chỉ có thể gửi hy vọng với bên ngoàiLương Nghi Mai đứng ở trước đại môn, bên trái là hạ sườn núi lộ, phỏng chừng là đến trong thôn lộ, bên phải lại là một cái thật dài lộ, cũng không biết là liền hướng nơi nào, chỉ còn lại có chính diện rừng cây. Lương Nghi Maicân nhắc một chút, nếu dám ở nơi này an gia, có thể thấy được này phiến rừng cây vẫn là an toàn.Lương nghi mai liền bước cẳng chân đi vào......Lương nghi mai thật sự là mệt cực kỳ, nàng nhìn nhìn chung quanh, đã cuối thu bắt đầu vào mùa đông, nơi nào còn có ăn nàng một chút nằm liệt ngồi dưới đất, xem ra nàng nhất định sẽ đói chết chết như thế nào không tốt, một hai phải tuyển nhất bi thảm đói chết?…
Hắn là Hoàng Phong, là nhị thiếu gia của tập đoàn Ánh Dương giàu nhất Việt Nam. Mới mười sáu tuổi nhưng đã có trong tay chục tấm bằng của các trường đại học danh giá trên thế giới, IQ 200/200, đẹp trai , lạnh lùng, tính cách bá đạo,là nam thần của toàn bộ nữ sinh trong trường. Đi học lại cấp ba chỉ vì đã phải lòng nó. Nó là Tuyết Băng, con nhà nghèo nhưng học giỏi nên được nhận học bổng vào trường chỉ dành cho con nhà giàu. Do phải bôn ba làm nhiều việc kiếm tiền phụ bố mẹ từ nhỏ nên cái gì cũng biết, thông minh, mạnh mẽ , năng động , lại mang nét tình cách đáng yêu và tốt bụng khác hẳn với những cô gái khác nên đã khiến trái tim vốn lạnh băng của hắn bất chợt rung động.À, đấy là nam-nữ chính trong bộ tiểu thuyết 'Sô cô la ngọt hay đắng' mà chúng tôi xuyên vào. Tôi là Ngọc Nhi,do lỡ chửi tác giả nhiệt tình quá để cho đám fan mất não của tác giả ở trường nghe được nên tôi bị tụi nó chặn đường hội đồng, rồi xuyên vào làm nữ phụ kiêm luôn nữ phản diện cùng tên với tôi trong tiểu thuyết này. Còn cái thằng yếu sinh lý ngồi cạnh tôi đây là Trần Phong, nó cũng chung một hội với tôi nhưng chất hơn. Do tác giả của bộ tiểu thuyết này đạo tới mười bộ truyện mà nó thích nên nó lập hẳn một trang web để bóc phốt, rồi làm KOL kêu gọi tẩy chay tác phẩm trên mọi mặt trận. Rồi chẳng biết thế méo nào mà khi xuyên không ,nó lại xuyên vào làm nam chính.Để có thể trở về thế giới của mình, chúng tôi buộc phải đảm bảo mọi tình tiết trong truyện gốc được diễn ra êm đẹp cho tới kết chuyện là nam-nữ chính về m…