[ Truyện chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả ! ]Fic gốc : Trốn tôi ?? Em đừng mơ !!!Au :ZeldaBoem2510Cp gốc : NamJinChuyển ver : SingtoKristLink fic gốc :https://www.wattpad.com/story/285499387?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=share_reading&wp_page=reading&wp_uname=lucypham99&wp_originator=UM6xbdzu%2F7CqE2JywmVtNNoohBHkuITgPOrUaotgVWOPnL%2Fo28axX49AkDrioOeMTPpydufg2XA9H9Mjp6QwvBIQUsvUSIsqpY2Xvd1S1pB%2BPRV11PdzlMiun1%2F6eUXD…
Đừng tin vào vẻ ngoài ngoan ngoãn, hay cười và biết pha Americano ít đường của cậu thực tập sinh Aou Thanaboon. Bởi vì khi cánh cửa phòng ngủ đóng lại, cậu ta sẽ hóa thành một con sói chiếm hữu bản lĩnh, sẵn sàng đè bẹp sự kiêu ngạo của vị sếp tổng hắc đạo bên dưới thân mình.Truyện kể về hai kẻ mang danh "vị hôn thê" của nhau nhưng điên cuồng tìm cách hủy hôn để chạy theo tiếng gọi tình yêu với... chính đối phương. Màn lật xe thế kỷ của giới tài phiệt và hắc đạo miền Nam, nơi vị thiếu chủ mafia kiêu kỳ tưởng mình là thợ săn, cuối cùng lại cam tâm tình nguyện bị chú cún con mình nuôi dưỡng nuốt chửng trọn vẹn.…
Người thương mình thì mình không cần họ, người mình thương thì họ không cần mình. Cũng giống như việc giữa một cơn mưa thật lớn, người đưa cho bạn ô thì bạn chối bỏ, người chỉ có 1 chiếc áo mưa thì bạn cứ đợi chờ..Cuối cùng, người duy nhất bị ướt, chính là bạn....Nếu họ cần bạn, họ sẽ không để bạn ướt, nếu bạn không cần chiếc áo mưa của họ nữa, thì bạn cũng đã mất một chiếc ô..…
Truyện hay, hài, đọc thích. Tớ coppy lại chỉ để xem và lưu lại. Để đọc lại tiện hơn.Văn án: Một tác phẩm huyền huyễn hay được tác giả Duyên Hà Cố phát triểu nội dung theo hướng tích cực, mới mẻ độc đáo, nhẹ nhàng hài hước, cùng khai sáng một xã hội hài hòa giữa hai giới nhân quỷ! Đồ Cổ Xuống Núi là câu chuyện về một đại sư cố gắng kiếm tiền làm giàu, nhân vật chính tác oai tác quái nhưng có vạn người mê, từ nồi chén gáo chậu cô hồn dã quỷ sơn trân hải vị gì cũng ăn tuốt, hoang phí đến không biết xấu hổTóm tắt truyện: Thế kỉ 21, mọi thứ phát triển, xã hội tiên tiến, văn minh, hiện đại Có một thiếu niên ở trong núi, không biết đã bao nhiêu năm thắng, ngày ngày ngây ngốcMãi cho đến một ngày, vì gánh trên vai trách nhiệm trọng chấn tông môn, thế nên mượn thân xác người, mang theo ngân lượng cùng đồng bạc, xuống núi vào thànhSau đó cậu phát hiện chuyện xây dựng lại tông môn, kiếm đất, xây phòng, sửa sang, nhân công, giấy phépđủ thứ phải lo, thời nay gây dựng sự nghiệp thật sự rất khó khănTiền không dễ kiếm, công việc cũng không dễ làm, lúc đói bụng chỉ có thể dựa vào ăn cô hồn dã quỷ duy trì cuộc sốngĐứa con lớn của Vệ gia không được cha yêu mẹ thương sau vài tháng mất tích thì được đưa trở vềTính tình thay đổi, vui giận khó lường, giá trị vũ lực siêu khủng, bực ai liền đập người đó, tác oai tác quáiLàm gì không làm, diễn viên cũng không chịu, tự dưng bắt đầu mê mấy trò hô gió gọi mưa mê tín phong kiếnNghĩ vậy là giỏi à?…
Thể loại : Pink Couple : Kookmin ( Jungkook x Jimin ) Tác giả : #Yuu Quà bất ngờ cho mọi người đây :)))) Phần 2 của " Đơn giản chỉ vì yêu " nhé Những đoản này do tuôi tự nghĩ và có một số cái tuôi chôm :3 Chap nào hoặc chi tiết nào tuôi đánh dấu [!] là chú thích hoặc là có thật ( REAL ) 100% nhé ^^…
Tôi đã sống, sống với những nỗi buồn không mang tên, với những lần chênh vênh một mình ên quạnh quẽ. Hồn nhiên và tuổi trẻ đã nhiều lần bị mài mòn bởi thước đo thời gian. Để rồi thế giới đã từng tươi đẹp trở nên sầm uất, đượm buồn trong đôi mắt lúc nào không hay. Mọi thứ nhẹ nhàng lướt qua và âm thầm để lại trong tôi một cái nhìn lắng đọng và vô thức tôi đã viết thành thơ. Nhiều lần như thế, tôi dần bị cuốn theo thời gian, xa cách với thế giới ngoài kia ồn ào, náo nhiệt. Chợp mắt một lần thôi cũng khiến tôi lạ lẫm với cuộc sống so với những người trẻ. Rồi chợt nhận ra, hình như mình đã già..Những cuộc đua và thú vui của cuộc đời trên đà vô vị. Trong tôi chỉ còn là khoảng trống của thời gian, chỉ là ký ức những tháng ngày tươi đẹp ướm màu rêu phủ. Tôi không tiếc những gì mình cho đi, tôi không trách những lần mình vấp ngã, và cũng không hề gì sau những lần bị bỏ lại. Thế giới đã và đang trở nên đơn điệu hơn, mộc mạc hơn trong mắt tôi. Mọi thứ đó hình thành nên tôi ngày hôm nay, và tôi sẽ luôn chấp nhận điều này. Tôi không ẩn dụ, tôi không lảng tránh, tôi sẽ không làm gì khác bản thân này. Tôi là chính tôi, người khác nhìn vào, nói chuyện với tôi sẽ biết là tôi đó, không ai khác. Hiển nhiên tôi cũng không chắc bản thân mình có vừa ý mọi người không, nhưng điều đó sẽ thật ngớ ngẩn nếu tôi bận tâm.Như con sóng bạc đầu không lối thoát, dù có giông bão đến đâu cũng không làm tôi thay đổi được.Ngày vừa chớm hết trầm ngâm không tiếng gióMột vầng trăng khuyết đang bỏ ngỏ cho ai…