Hành Lang Không Có Cuối
Hành lang ấy dài đến mức không ai nhớ được nó bắt đầu từ đâu. Trần nhà thấp, phủ một lớp sơn vàng đã ngả màu như da người chết nắng. Những bóng đèn huỳnh quang treo cách đều nhau, nhưng ánh sáng không bao giờ nối liền-giữa mỗi quầng sáng luôn tồn tại một khoảng tối đặc quánh, như thể bóng tối đang ăn dần ánh đèn.Sàn gạch lạnh và ẩm, mỗi bước chân vang lên tiếng vọng khô khốc, nhưng âm thanh không dội lại đúng như khoảng cách lẽ ra phải có. Có lúc nghe rất gần, có lúc lại như đến từ một nơi rất xa, khiến người đi không thể phân biệt được đâu là phía trước, đâu là phía sau.Hai bên hành lang là những cánh cửa lớp học đóng kín. Trên mỗi cánh cửa đều có bảng tên, nhưng chữ viết đã mờ nhòe, méo mó, như bị ai đó cố tình cào xóa rồi viết lại nhiều lần. Một số cánh cửa khẽ rung lên dù không có gió, phát ra tiếng kẽo kẹt mệt mỏi, giống như đang thở.Càng đi sâu, hành lang càng kéo dài ra một cách vô lý. Dù đã đi rất lâu, cảnh vật vẫn lặp lại y hệt: cùng một vết nứt trên tường, cùng một bóng đèn nhấp nháy, cùng mùi ẩm mốc quen thuộc. Thời gian trong hành lang dường như không trôi, chỉ có cảm giác nặng nề đè lên lồng ngực người đi, khiến họ dần quên mất vì sao mình lại ở đó.Đáng sợ nhất là cảm giác luôn có ai đó ở phía sau. Không nhìn thấy, không chạm được, nhưng rất rõ ràng-một sự hiện diện lặng lẽ, kiên nhẫn, theo sát từng bước chân. Và khi người ta quay đầu lại, hành lang phía sau cũng dài vô tận như phía trước, lạnh lẽo và trống rỗng.Hành lang ấy không có cuối.Chỉ có người bước vào..…












![[PiTu] Có thể hiểu thấu](https://truyen2u.com/images/pitu-co-the-hieu-thau-392698479.webp)
![[ Edit - ĐM ] Cuộc phiêu lưu dưới đáy biến của bé sứa nhỏ.](https://truyen2u.com/images/edit-dm-cuoc-phieu-luu-duoi-day-bien-cua-be-sua-nho-385964075.webp)





