Không có quá nhiều kịch bản ở trong đầu bởi vì cái này tôi ngẫu nhiên viết thôi. Mạch truyện chủ yếu xoay quanh hai nhân vật nam chính, Hiroki và Sora. Viết dưới dạng nhật ký của Hiroki và chuỗi ngày tương tư thầm lặng đến khi không chịu nổi nữa của thằng bé.…
có một mùa hè rất lạ,tụi mình là nhà, dẫu chẳng là gì cả.○textfic kết hợp văn xuôi.○lowercase.○couple: soojun - taegyu - kai.○author: gnaschelxx○warning: sản phẩm hoàn toàn do trí tưởng tượng sáng tạo, nope reup; tục tĩu.…
Có những người bước vào cuộc đời ta rất khẽ.Không ồn ào.Không phô trương.Chỉ là một lần ngồi cạnh ở bàn cuối lớp.Một ánh nhìn vô tình bắt gặp.Một buổi tan học đi chung đường.Trương Hồng Ngoại bước vào lớp 6A2 với tâm thế của một học sinh bình thường.Nhưng từ khoảnh khắc đó, mọi thứ bắt đầu lệch nhịp.Giữa sân trường năm 2008, những trò trêu chọc vụng về, những lần hỏi bài, những buổi chiều gió lướt qua hàng cây... dần dệt nên một mùa xuân rất lạ - rực rỡ, trong veo, và đầy những điều chưa kịp gọi tên.Đây là câu chuyện về tuổi mười hai.Về bàn cuối lớp.Về những rung động đầu đời.Và về một người... đến quá khẽ.…
"Thế giới này rất rộng lớn" - Ông nội từng nói thế. Nhưng khi lớn lên, thế giới ấy dường như thu hẹp lại trong những áp lực thành tích và những lớp mặt nạ hoàn hảo. Giữa guồng quay ấy, có những linh hồn vụn vỡ bị bỏ lại như nhành hoa dại bên đường.Minh Phong từng tin chụp ảnh là để bắt lấy "sự sống", cho đến khi cậu chọn từ chối nhìn thấy thế giới và đóng băng mọi cảm xúc vào một chiếc thẻ nhớ đầy hoài niệm đau thương.Nhưng mảnh vụn quá khứ ấy không mất đi. Nó trở thành Fotoria - một chiếc máy ảnh kỳ lạ kết nối thực tại và ký ức, giờ đây nằm trong tay Nhật Quang và Linh. Cùng nhau, họ đi tìm những Amphora - những món đồ cũ kỹ chứa đựng tiếng thì thầm của những nỗi đau bị ngó lơ.Amphora là bản nhạc Jazz chậm rãi về hành trình đi tìm quyền được ghi nhận và chữa lành. Bởi lẽ:"Nỗi đau không phải để xóa bỏ, mà là để trân trọng. Chúng ta chỉ thực sự sống khi dám mang theo những vết sẹo của chính mình.""Nếu vẽ là dùng thời gian để tái tạo hình ảnh, thì Fotoria là dùng sự kiên nhẫn để thấu hiểu linh hồn. Giữa một xã hội nơi ai cũng vội vã lướt qua nhau, bạn có dám dừng lại 15 phút chỉ để nhìn một giọt sương rơi, hay nghe một trái tim đang dần phai màu lên tiếng?"…
"Một kẻ bất tử có thật sự được hạnh phúc?"Lamia, pháp sư của sự sống mới, người đi tìm lại mái ấm của mình. Dù nhân gian này đã không còn rối loạn, chiến tranh. Giờ đây, đất nước yên bình làm sao, nhưng bên trong cô vẫn luôn dậy sóng. "Người mà bản thâm mình luôn tìm kiếm, liệu còn sống hay không?"Đi khắp nơi trên vùng đất này, cô luôn tìm kiếm, khao khát tìm lại nơi mình thuộc về. Nhưng càng đi xa, thế giới càng muôn màu, buộc cô phải không ngừng học hỏi, không ngừng tìm hiểu về mọi thứ.Bất chấp thử thách, liệu cô có thể tìm lại được điều quan trọng nhất của cô hay không? Câu trả lời lằm ở phía sau....------------------------------------Xin chào, ừm, đây không phải là tác phẩm đầu tay của tôi, trước đó tôi đã từng hoạt động ở một cộng đồng nhỏ cho đến khi cộng đồng ấy sập.Được rồi, tôi có thói quen viết tập khá ngắn (trừ chương 1 và 2, cũng có thể sang chương 3 nếu cần), cho dễ đọc, vì phần lớn ai ở đây mà có nhiều thời gian đâu, đúng chứ? Nên mỗi tập truyện sẽ khá ngắn.Lỗi chữ? Nó là do tôi phải hoàn thành chương khá nhanh, nên không có thời gian xem lại và chỉnh sửa, nếu phát hiện, hãy thông báo cho tôi nhéHình ảnh cô gái trên bìa tác phẩm? Nó không giống với truyện, do tôi đã cạn tài nguyên để thuê họa sĩ, nên dùng AI để vẽNgoài ra, tiến độ truyện có thể chậm, vì dù gì tôi cũng chỉ là một học sinh, nên sẽ còn bận khá nhiều, vậy nhé."Chúng mọi người đọc vui vẻ" à? không đó không phải tôi, đọc thoải mái đi nhé…
Một buổi tối liên hoan sau chuỗi ngày thi cử dài đằng đẵng, khi nồi lẩu vừa dọn xuống và tiếng hát còn vương vất trong không gian, những người bạn năm xưa lại túm lại cùng quay về trò chơi quen thuộc: Thật hay thách. Một câu hỏi dành cho Sơn và câu trả lời đầy ẩn ý của cậu đã vô tình kéo Nhi trở về những năm tháng cũ - nơi những ánh nhìn lặng lẽ, những rung động chưa từng gọi tên bắt đầu hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Từ ký ức của Nhi, câu chuyện mở ra hành trình trưởng thành của một nhóm bạn gắn bó từ thuở thơ ấu: Nhi (Bún) - Liên - Khuê (Cá) - Minh - Nam và sau nữa là còn cả Sơn - cậu bạn từ thành phố chuyển về. Tuy là mảnh ghép đến muộn nhất của nhóm nhưng Sơn lại dần trở thành một phần rất tự nhiên trong những tháng ngày học tập, những buổi rong chơi và cả mùa thi qua trọng của tuổi niên thiếu. Tình bạn cứ thể mà lớn lên cùng năm tháng, giản dị nhưng bền chặt. Để rồi từ chính những cảm xúc tưởng chình đơn giản ấy hóa thân thành những rung động đầu đời, âm thầm kết trái mà chẳng ai kịp nhận ra. Và cũng chính vì sự khẽ khàng ấy đã khiến xúc cảm bỗng chốc lạc nhịp. Khi người này đủ can đảm hiểu ra thì người kia đã kịp bước qua, để lại phía sau một khoảng cách rất nhỏ nhưng chẳng thể với tới. Những niềm yêu từng rất lớn của tuổi thiếu niên bỗng trở thành ký ức dịu dàng, giống như nắng về trong gió - trong sáng, nhẹ nhàng, làm lòng người ấm áp nhưng lại thoáng qua, không thể giữ chặt. Nó vừa là sự khởi đầu, vừa mang theo dư vị tiếc nuối của những điều chưa kịp nói ra, chưa…