Thể loại: Tình yêu vườn trường, gương vỡ lại lành, xa cách lâu ngày gặp lại, HE. (Tag editor tự thêm: Ngụy huynh đệ, cứu rỗi, chữa lành.)Công si tình, khẩu xà tâm phật x Thụ cô độc, nhạy cảm, có xu hướng bi quan.Văn án:Mùa đông năm ấy, thời tiết ở thành phố miền Bắc hanh khô vô cùng, chỉ có đúng một trận tuyết lớn trước ngày Tết Nguyên Tiêu.Thiếu niên độ mười mấy chuyển từ vùng non nước Giang Nam đến phương Bắc, bôn ba cả một đường, cuối cùng giẫm lên nền tuyết dày nặng đi vào tòa nhà hai tầng đó.Cậu đứng dưới lầu đối mắt với anh, ánh nhìn êm dịu tựa dòng nước, đôi ngươi trong trẻo sáng ngời.Vui lòng không Re-up dưới bất kì hình thức nào!!!Bản dịch phi thương mại và chưa có sự cho phép của tác giả.…
Ngoại thành Seoul có một công trường rất bình thường, cho đến khi nó không còn bình thường nữa. Trong lúc xúc lên một thứ "không nên được xúc lên", một công nhân bỗng cảm thấy lạnh sống lưng, nổi da gà không vì gió, cũng chẳng vì sợ... mà vì trực giác mách bảo: thứ này mà mang về nhà thì tối ngủ không yên.Sau đó là chuỗi sự kiện quen thuộc đến mức buồn cười: hiện trường bị phong tỏa, báo chí bị "mời uống trà", chuyên gia được triệu tập, cấp trên liên tục nói câu "chúng ta cần bình tĩnh", còn những người thực sự bình tĩnh thì bắt đầu nói dối rất khéo. Khảo cổ học được mang ra làm bình phong, khoa học trở thành công cụ tranh luận, và mỗi câu nói trong phòng họp đều có ít nhất ba lớp nghĩa - nghĩa thật thường nằm ở lớp không ai nói ra.Ba phe dần lộ diện. Ai cũng khẳng định mình đứng về "lợi ích chung", nhưng lại tranh nhau quyền quyết định điều gì nên được đào tiếp, điều gì nên chôn sâu hơn, và điều gì... tốt nhất là chưa từng tồn tại. Không có anh hùng cứu thế, chỉ có những kẻ thông minh, đủ kiên nhẫn và đủ tàn nhẫn để mỉm cười trong lúc đẩy người khác vào thế khó.Đây là một câu chuyện mà thứ nguy hiểm nhất không nằm dưới lòng đất, mà ngồi quanh bàn họp. Nơi đấu trí diễn ra bằng lời nói lịch sự, nụ cười xã giao và những bản báo cáo "vô cùng trung thực". Còn sự thật ư? Sự thật luôn đến sau cùng - nếu nó còn cơ hội được đào lên.…
Tác giả : Nhất Hạp Tiềm Điểm.Tình trạng raw : Hoàn.Tình trạng dịch : Đang bò.Số chương : 27 chương + 1 chương kết truyện.Edit : Mạc Huyễn.Beta : 迷惑 - Mê Hoặc.Edit bìa : 迷惑 - Mê Hoặc.Tag : 1vs1, Sủng văn, Bao che khuyết điểm, Gặp lại sau chia ly.--------------------------------------------Văn ÁnNăm 16 tuổi, Hàn Gia Đại tiểu thư - Hàn Sơ Dao lần đầu tiên gặp Lệ Thịnh Cảnh.Chính tại thời khắc ấy, cô đã khắc cốt ghi tâm một người.Vốn dĩ cô muốn nỗ lực tiếp cận anh, nhưng vì một vài nguyên do nên không thể thực hiện được.Vào lúc cô quay về, một lần nữa gặp lại anh. Cô mới biết rằng có rất nhiều chuyện trước đây bản thân đã bỏ lỡ.Thật ra, điều này không phải chuyện của riêng một ai._______________________________________________________[ Tiểu kịch trường 1 ] Một ngày nọ, sau khi dùng bữa xong, Hàn Sơ Dao cùng với người đàn ông của mình đi dạo bên ngoài hoa viên.Hàn Sơ Dao nhìn người bên cạnh vẻ mặt lạnh lùng, còn ngạo kiều quay đầu đi không thèm nhìn cô.Cô thầm nghĩ, người này thiệt là, lại làm sao nữa đây. Liền nghĩ tới muốn trêu chọc anh một chút.Cô thâm tình nhìn anh, nói: "Anh có biết Sin(a) bình phương cộng Cos(a) bình phương bằng bao nhiêu không?"Đương nhiên, Lệ Thịnh Cảnh một mặt cạn lời nhìn cô: "Sao em lại ngốc như thế, là bằng một ấy."Lúc này Hàn Sơ Dao mới cười hì hì rồi hôn lên mặt anh: "A Cảnh, em vẫn luôn thích anh như vậy, giống như câu hỏi này, thủy chung như một.""Thế nên đừng ăn dấm lung tung nữa nhé!"Lần này vẻ mặt Lệ Thịnh Cảnh không phụng phịu nữa, sủng nịnh đáp: " Anh cũng vậy."-------…