Một chiếc Vlog về cuộc sống cún ăn cơm cún của Lộ Phi bên ba máNgười kể chuyện: Cục cưng Lộ PhiNhân vật chính: Cung Tuấn x Trương Triết Hạnvà sự góp mặt của các nhân vật khác trong vũ trụ JunzheTác giả: Oscar PegasusTruyện chỉ đăng duy nhất trên wattpad ColorsofOscar nếu bạn nhìn thấy ở nơi khác hãy quay lại trang chính để ủng hộ mình nhé!…
Một tai nạn đột ngột đã ập đến, phá vỡ hạnh phúc gia đình của Đường Tân. Gia đình trở nên tan nát, chỉ còn anh và người chị dâu, người đang mang thai. Họ sống trong một ngôi nhà nhỏ bé, khốn khổ. Sự thay đổi này đặt ra nhiều câu hỏi về tương lai.Trong một đêm tĩnh lặng, Đường Tân ngẫu nhiên chứng kiến cảnh chị dâu đang tự an ủi chính mình. Từ đây, một câu chuyện tình mới bắt đầu nảy sinh giữa anh và chị dâu. Đường Tân bắt đầu đối diện với những tình cảm lạ lẫm, mà không thể không tin rằng chúng đã phát triển trong tâm hồn anh từ lâu.Anh quyết định bước đi trên con đường của tình yêu này một cách dũng cảm. Bằng việc tìm kiếm sự tương thông và sự hiểu biết từ trong tâm hồn, Đường Tân dần dần xây dựng một cuộc sống mới, nơi mà tình yêu và hy vọng trở thành nguồn động viên.Tuy nhiên, cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ dàng. Đối mặt với sự phản ứng xã hội và phản đối từ một số người, Đường Tân phải đối mặt với những thách thức khó khăn. Anh ấy quyết tâm bảo vệ tình yêu của mình và chịu trách nhiệm với quyết định của mình, không để bất kỳ điều gì phân tâm hay làm lung lay tình cảm mà anh đã xây dựng.Đường Tân thấu hiểu rằng sự đối phó với cuộc phản công của người khác không dễ dàng, nhưng anh luôn sẵn sàng chấp nhận thách thức và tìm cách giữ vững tình yêu và hạnh phúc của mình. Điều quan trọng là anh sẽ dựa vào tình yêu, sự kiên nhẫn và khả năng thấu hiểu để vượt qua mọi khó khăn và xây dựng một tương lai tươi sáng cùng chị dâu của mình.…
tác giả : Deer FfysonRad thể loại : Boy love [tình trai].- mới cưới vợ về sao lại có thời gian ra đây rượu chè với tụi này, sao không ở nhà với vợ đi.- vợ? Vợ gì? Cái thằng tao cưới về mà là vợ tao hả?! Nó chỉ là một thằng hầu của tao, kêu tới thì tới đuổi thì đi, vợ con cái gì?!Đó là lời anh nói với mấy đứa bạn của anh trong cơn men rượu. Anh và cậu cưới nhau do gia đình sắp xếp, do thời đó cái tục nam thê nổi quá, nói chỉ cần cưới một thằng con trai về sau này cưới vợ sẽ sinh được quí tử ngay nên má anh liền cưới cho anh.Vốn từ đầu anh đã không đồng ý chuyện này, nhưng tình thế bắt buộc anh phải cưới, nói là anh cưới nhưng từ lúc dạm hỏi đến lúc rước dâu anh cũng chưa từng ra mặt, cưới về nha anh cũng chỉ xem cậu như thằng hầu nhưng bao người khác, lấy cậu làm chỗ phát tiết cho những bất mãn trong lòng, cậu chỉ cắn răng chịu đựng.Gia đình cậu vốn nghèo khó, lại làm ăn chẳng được nên cậu buộc phải kí vào giấy nợ với nhà anh, thời hạn trong giấy nợ là hai năm, sau hai năm thì gia đình sẽ cưới vợ về cho anh rồi đưa cậu một khoản tiền để cậu rời đi.Trong cuộc hôn nhân này, cả hai chẳng có tình yêu, chẳng có cảm xúc, ham muốn gì với đối phương, nhưng đối mặt với nhau cả hai lại chẳng dám nhìn thẳng đối phương, thời gian qua đi, hai con người chẳng liên quan lại xích gần lại nhau một chút, từng chút từng chút...…
[ALERT] All details are fictitious, for creative purposes only. In addition, the author has no mental problems, just a massive fan of this genre. Những méo mó trong nhân sinh quan con người có thể khiến phần con trong ta làm ra những chuyện đáng sợ thế nào? Theo bước chân của thanh tra cảnh sát Hoàng Nghi, cùng tham gia chuỗi vụ án liên hoàn máu me và man rợ. Mở đầu cho cơn ác mộng là thi thể nữ chết không nhắm mắt trong khuôn viên trường J. Liệu rằng đằng sau vỏ bọc trường trung học trọng điểm kia đã che giấu những ẩn khuất gì? Liệu rằng khi ánh bình minh chiếu rọi còn bao nhiêu người phải chết? Và liệu đến cuối cùng người reo rắc nỗi ác mộng có nhận được sự trừng phạt thích đáng?…
Chân sóng vốn mềm mại cứ chầm chậm tiến vào bờ như một cảm xúc đến nhưng không ồ ạt. Sương mờ thì nhẹ, mong manh và chẳng cách nào nắm giữ. Chúng... đều mang tới gam màu của những điều chưa đặt tên. Giữa hai thứ ấy có khi chỉ là một cái "chạm" lưng chừng - ở giữa hai thế giới có và không, gần và xa, ở lại hay rời đi, nắm lấy hay buông ra.Sương mù buổi sáng phủ xuống mặt biển, khiến mọi thứ đều hiện diện nhưng chẳng rõ ràng. Ta nhìn thấy được, nhưng không thật sự biết nó sẽ dẫn về đâu, tựa một mối quan hệ gần như nắm được nhưng lại chưa từng trọn vẹn.Trong lớp sương đó, những con sóng vẫn đều đặn vỗ vào mép bờ rồi rút ra xa. Có khi, chúng đến rất gần, tưởng như ở lại, rồi cứ thế lùi ra, lập đi lập lại như một thói quen khó rời. Cảm giác giống như ai đó luôn bước đến điểm mà ta tưởng sắp rõ ràng... rồi lại tan vào mờ ảo trước khi kịp nói điều gì chắc chắn.Và chính ở nơi chân sóng chạm sương mờ, điều đẹp nhất, nhưng cũng day dứt nhất xuất hiện: có cảm xúc, có rung động, có khoảnh khắc, nhưng chẳng bao giờ đủ mạnh mẽ để gọi tên.'Chỉ là... những dòng tin nhắn... giữa hai người 'dưng'. ... ngày ấy, nơi này, hai người... và một câu chuyện cũ... tựa như vòng lặp chẳng có hồi kết?Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…