You know my name, not my storyYou see my smile, not my painYou notice my cuts, not my scarsYou can read my lips, not my mind...Cậu có thật sự hiểu không?----------------------------Phần 2 của 'Liệu có phải là cậu?'…
Kurapuka: "Nếu đôi giày thủy tinh ấy vừa chân thì đã chẳng tuột ra, nếu anh thật sự yêu tôi thì sẽ không quên gương mặt tôi khi đã qua một đêm." Kuroro: "Em hãy nghe anh giải thích..." "Còn giải thích gì nữa?" Kurapika: "Đằng nào cũng tôi cũng không chấp nhận anh." Kuroro: "... Tôi quên em là vì... Tôi bị mù mặt." Kurapika: "..." Không phải câu chuyện cổ tích nào cũng có cái kết đẹp, nhưng câu chuyện của anh và em nhất định sẽ là kết thúc viên mãn nhất.…
"Đôi mắt của em thật đẹp, nơi đó có nắng và mưa, có mặt trời và mặt trăng, có núi và sông, có cây xanh, có cả hoa lá và chim muông...Nhưng tôi cho rằng mắt của tôi đẹp hơn! Bởi vì trong mắt tôi, có em!" - Dư Quang Trung -…
Người Pháp có một câu nói rất nổi tiếng thế này: "Suis l'amour, l'amour fuit. Fuis l'amour, l'amour suit." - Theo tình, tình trốn. Trốn tình, tình theo.…
Kang Seulgi trở thành một đứa trẻ mồ côi khi gia đình gặp phải tai nạn.Sau khi trưởng thành thì phải chiến đầu để có chổ đứng trong một công ty lớn. Khi trưởng thành thì phải giàng giữ lại tình yêu của mình.…
Năm ấy nàng tám tuổi, hắn mười bảy. Hắn đeo lên tai nàng một chiếc khuyên tai đá hồng ngọc. Chiếc còn lại, hắn giữ bên mình. Cứ thế, trong sự tiếc nuối của nàng, bóng lưng hắn khuẩn dần khỏi rừng Kurushima rậm rạp. Bốn năm sau, nàng mười hai, hắn hai mốt, hắn quay trở lại với một nhóm người kì lạ. Hắn vẫn tặng nàng những viên hồng thạch, chẳng qua, đó là những viên đá đỏ sẫm máu của tộc nhân Kuruta. ________"Hãy đợi anh, Kurapika. Anh nhất định sẽ quay lại""Vâng! Em sẽ đợi Chrollo!"::"Kurapika, em có thích những viên đá này không?""Tên khốn kiếp!! Ta hận ngươi!!!"_________Hồng ngọc chi thạch, viên đá hẹn ước giữa nàng và hắn.…
Không gia đình kể chuyện một em bé không cha mẹ, không họ hàng thân thích, đi theo một đoàn xiếc chó, khỉ, rồi cầm đầu đoàn ấy đi lưu lạc khắp nước Pháp, sau đó bị tù ở Anh, cuối cùng tìm thấy mẹ và em. Em bé Rêmi ấy đã lớn lên trong gian khổ. Em đã chung đụng với mọi hạng người, sống khắp mọi nơi, "nơi thì lừa đảo, nơi thì xót thương".Em đã lao động mà sống, lúc đầu dưới quyền điều khiển của một ông già từng trải và đạo đức, cụ Vitali, về sau thì tự lập và không những lo cho mình, còn bảo đảm việc biểu diễn và sinh sống cho cả một gánh hát rong. Đã có khi em và cả đoàn lang thang mấy hôm liền không có chút gì trong bụng. Đã có khi em suýt chết rét. Đã có khi em bị lụt ngầm chôn trong giếng mỏ mười mấy ngày đêm. Đã có khi em mắc oan bị giải ra trước tòa và bị ở tù.Và cũng có khi em được nuôi nấng đàng hoàng, no ấm. Nhưng dù ở đâu, trong cảnh ngộ nào, em vẫn noi theo nếp rèn dạy của ông già Vitali giữ phẩm chất làm người, nghĩa là ngay thẳng, gan dạ, tự trọng, thương người, ham lao động, không ngửa tay xin xỏ, không dối trá, gian giảo, nhớ ơn nghĩa, luôn luôn muốn làm người có ích...…
"Nếu không phải cả hai đều thích nhau, thì sự si tình của bạn chính là gánh nặng của người khác..."TaeHyung đã ám ảnh một câu nói vu vơ như thế.Vì cậu, đơn phương Kim SeokJin.Một câu chuyện dựa trên sự thật của cặp đôi TaeJin ^^…
Nhà lữ hành đã bắt đầu đặt chân lên Snezhnaya Và anh bắt đầu lên kế hoạch lật đổ hệ thống của Fatui với quân Cách mạngTuy vậy anh đã bắt đầu gặp trở ngại lớn, và câu chuyện về tình yêu bắt đầu...Tác giả: Jiyuu no Tsubasa…
Bạn có từng nghe nói, rằng kẻ mạnh nhất là kẻ chiến thắng, kẻ chiến thắng là kẻ cười cuối cùng? Nhập vào đoàn người chúng tôi, để tôi kể bạn nghe, câu chuyện về ba kẻ luôn mỉm cười...đơn vị tài trợ và tổ chức @laCapitale tiền thân của @teamdessertbookcover by @__-Gilivan-__từng publish ở nick @teamdessert…