Nói về 1 cô bé Mikaho Lirana. 1 sát thủ và thích truyện NHAC. Trong 1 lần đang đọc truyện NHAC thì xuyên không và vào trong NHAC. Chuyện xảy ra như thế nào mời mọi người đọc truyện của mình và theo dõi truyện.😉😀☺🙂…
Tựa hai đường thẳng song songNhẹ giao nhau một khắc.Người ngẩn ngơ nhìn theoNgười lạnh lùng bước tiếp.Giữa chúng ta...Có tồn tại thứ gọi là tình yêu?Hay chỉ là khát vọng mù quáng?Dù sao đi nữa,Nụ cười khuynh thành ấy,Dáng vẻ động lòng người,Sự ấm áp không cưỡng nổi,Hạnh phúc khi bên nhau,Ta đã nguyện từ bỏ hết thảy vì nó.…
đời anh ý mà,có lẽ chỉ gói gọn trong hai chữ "dở dang"dở dang một lẽ sống bảo vệ cho hơi thở của người đời.dở dang một hành trình đem lẽ sống ấy tới những người còn sót lại.à,còn dở cả một mảnh tình chưa khô mực trong lòng cậu nữa.…
Dù bạn có là ai đi chăng nữa, bạn vẫn luôn là nàng công chúa kiều diễm duy nhất trong cuộc đời bạn dù rằng bạn có bỏ cuộc hay ngừng lại, bạn vẫn là một nàng công chúa với những bước nhảy yêu kiều.…
• Vtrans: -imurgurl• Lee Jieun có giọng nói vô cùng mềm và mỏng. Dù cô có cố gắng như thế nào, giọng nói của cô cũng không thể phát ra tiếng lớn hơn được. Thậm chí là thú nhận tình cảm với người bạn thời thơ ấu cũng không thể.Started: 20.10.2017Ended: 20.10.2017…
Đây là phiên ngoại của Thượng Ẩn( Sài Kê Đản)Truyện kể về cp Vưu Kỳ x Dương Mãnhbản qt mình lấy từ nhà khác trên wattpadtruyện mình tự dịch từ qt nên hơi chậm, mọi người ủng hộ nhé…
Chào em... Người đem đến cho anh ước mơ, cho anh hy vọng. Cho anh biết thế giới này có màu sắc gì... Dạy bảo anh biết được... thế nào là làm một người mạnh mẽ... Note: Fic được đăng trên Kites.vn/Fanfic Box…
Chuyện kể về một linh hồn lạc bước nọ quyết an phận nhận lấy vận mệnh mà trời xanh đã an bài. Dưới lớp vỏ bọc cao quý, tam hoàng nữ họ Trần vốn định sống một đời bình lặng. Không cưỡng cầu bất cứ việc gì, bất cứ một ai.Cho đến khi, nàng gặp gỡ đứa con trai của người từng là hoàng đế, giáng xuống là hoàng hậu, rồi trở về với cái danh xưng công chúa.Một buổi chiều hạ, tại vườn hoa khuất sau toà điện lớn, cậu trai nhỏ nắm chặt chuôi kiếm, nhìn sâu vào đáy mắt của người trước mặt. Tha thiết. Chân thành."Người chờ thần với nhé.""... Sao ta phải đợi ngươi?"-----Một sáng chớm thu của nhiều năm sau đó, trước ngày cả kinh thành Thăng Long ngập tràn trong pháo đỏ, muôn dân trăm họ kẻ nói người cười."Thần sẽ trở lại.""Không đâu, chẳng kịp nữa rồi."-----Năm tháng thoi đưa, một lời nguyện cầu chậm rãi ngân vang giữa đất trời rộng lớn.Cao xanh hỡi, chỉ một lần thôi, một lần duy nhất. Nàng nguyện cầu cho kiếp sau giữa biển người mênh mông sẽ có thể tìm lại được bóng hình xưa cũ. Một bóng hình đang dần mờ phai, nhạt nhòa theo dòng chảy ký ức, theo cơn xoáy tàn nhẫn của thời gian."Hai mảnh tơ duyênAi se chi mà mỏngCâu chờ tiếng đợiĐành hẹn người lai sinh."Cuối năm ấy, giữa chốn tu thiền yên tĩnh nằm lẫn vào sắc xanh thẫm của núi rừng, vị chủ nhân Đông thành năm nào văng vẳng nghe đâu câu hát vu vơ ngày bé. Câu hát từ cái ngày xa xăm ấy. Từ một thuở xưa thật là xưa...…
Ờ thì..đẻ ra cái này vì 2 đứa, buồn buồn ngồi viết chơi cho khỏi buồn, rảnh quá đọc được thì..đọc đi.Thế giới này luôn chào đón các cậu nhưng tớ không tiếp thành phần xàm le muốn tỏ vẻ có học neh.Nói là Hyungwonho nhưng tớ không phải 100% đều viết theo kiểu các cháu yêu nhau đâu, cho nên là các cậu đừng cmt kiểu "Ơ sao thế này ?" hay đại loại thế, nó thế là nó thế chứ không khác đâu.Ngoại trừ các thắc mắc vớ vẩn thì tớ reply rất nhiệt tình, cậu nào muốn góp ý cứ cmt nhưng muốn chửi nhau thì ib nhé, đừng lôi lên fic vì tớ không muốn chửi nhau trước mặt reader khác.…