Tên Fic dự thi : Kí ức bị vùi lấpDisclaimer: Các nhân vật trong fic không thuộc về tôi và tôi viết với mục đích phi lợi nhuận.Rating : TPairing : MinRen ( Hwang Min Hyun x Choi Min Ki )Category : darkfic , sad endingPromqt : Everything in the world breaks down People get used, thrown away and left alone.Đây là cái fic mình mang đi dự thi contest của fandom từ tháng 3 năm 2017, hình như cũng là cái fic cuối cùng mình viết thì phải. Up lên đây làm kỉ niệm.…
(Một đoản văn nhẹ nhàng thôi nhưng rất dễ thương, đọc và cảm nhận sự trong trẻo và ấm áp của những ngày đầu năm nhé:)...) Tác giả : Yêm Diện Thiêu Hoa - 俺面挑花Thể loại : đoản văn, trường học, hiện đại, HEEditor: LuckfoxNội dung tóm tắt :(Nguồn Vnsharing)Nếu ngươi yêu phải một thẳng nam, làm sao bây giờ?Còn có thể làm sao, chờ thôiNếu thẳng nam có bạn gái, làm sao bây giờ?Còn có thể làm sao, tiếp tục chờ đi, dù sao cũng không buông tay đượcNếu thẳng nam vì ngươi chia tay bạn gái, làm sao bây giờ?Tiếp tục như vậy đi, yên lặng chờ tiếpChờ thẳng nam cuối cùng buông tha hết thảy, tìm đến vòng tay ôm ấp của ta mà nương tựa ~~…
📝: cứu thế chủ của chúng ta lại là người hẹp hòi vậy sao ? đối với người làm tim hắn râm ran tại sao hắn chỉ muốn dùng cái danh người tốt của mình để ép malfoy đến đỏ mắt thế kia 🐟 : cá sẽ phân chuyện làm nhiều phần nhưng nó vẫn theo từng chương á có mở đầu kết rõ ràng lun mn theo dõi he!!🐟: fic sinh ra là do cá đói fic cp hardra quá nên tự ỉa tự ăn luôn…
【Summer with Her Shadow】Chương 1: Cô ấy từng là ánh sángCó những lời hứa chỉ dành cho mùa hè.Và có những người - dù giống đến từng sợi tóc - cũng không còn là "cô ấy" nữa. Mùa hè ấy đã mang Fubuki đi và để lại trong Matsuri cái bóng không còn biết gọi tên là gì...--Longfic--…
Tuấn - gã trai 27 tuổi lười biếng, cô độc - tỉnh dậy trong một ký túc xá thời chiến, nơi mỗi cánh cửa dẫn đến một bản thể khác của chính mình.Mỗi giấc mơ là một thế giới. Mỗi lần tỉnh là một lần chết.Có những người không sống, chỉ... nằm.Họ nằm trong chính cuộc đời mình như trong một giấc ngủ không bao giờ tỉnh lại.Trần Minh Tuấn - kẻ lười biếng đến mức cuộc đời cũng chán mà buông tay.Cho đến một buổi sáng, khi tỉnh dậy sau một giấc mơ nhòe, Tuấn phát hiện căn phòng mình đang nằm không còn là căn trọ quen thuộc,mà là một ký túc xá thời chiến cũ nát, nơi hành lang không có điểm cuối và những cánh cửa đều đánh số 213.Bên trong căn phòng ấy, Tuấn nghe thấy giọng của chính mình -giọng nói đến từ một bản thể khác, với đôi mắt giống hệt nhưng nụ cười méo mó hơn.Và từ đó, giấc mơ bắt đầu tự viết lại chính nó.Một vòng lặp siêu hình, nơi "thật" và "ảo" hòa vào nhau, nơi con người chiến đấu không phải với quỷ dữ - mà với chính nhận thức của mình.Phòng 213 Không Bao Giờ Có Cửa Ra -Kinh dị không nằm ở những gì ta thấy, mà ở việc ta không thể chắc rằng mình đang thức hay đang mơ.…