Viết về otp CHS của tôi.Otp Tiêu Biểu :Belgium x Switzerland Estonia x AustraliaBelarus x New ZealandRussia x AmericaUkraine x CanadaCanada x AmericaJapan x South Korea /TaiwanNatherlands x IndonesiaSweden x FinlandDenmark x NorwaySpain x PortugalSpanish empire x Portugese EmpireFrench empire x UkGreat Britain x Northern IrelandChina x Vietnam....Brotp :Belarus x EstoniaRussia x Germany france x UkCanada x South Korea Japan x UkraineBelgium x LuxembourgFrance x BelgiumEstonia x Latvia.Belarus x East GermanyRomania x LatviaBelarus x GermanyNgoài ra sẽ không có R18 , H gì cả tại tôi không biết viết.…
truyện ko chỉ có cặp Rusme mà còn có rất nhiều cặp khác, có thể là notp của bạn, nói thật là otp của tôi hỏi chấm lắm, chuyện xàm, nhạt, t/g bị bệnh nan y tên lười…
(Ảnh bìa do tôi vẽ)Yep,trong lúc đợi tôi ra chapter mới cho ba cuốn kia thì mọi người có thể vào đây để đặt nha.Tôi là đứa kì lạ,và đương nhiên là ý tưởng cũng...kì lạ nốt.…
" Tuổi mười bảy, có ai đi qua đời tôi để lại những nụ cười, những niềm vui. Có ai để lại trong tôi những ngày có bảo trong lòng. Có ai động viên tôi, ủng hộ tôi. Có ai bảo tôi nên từ bỏ. Có ai mang đến cho tôi những lãng mạn kiểu học trò. Tôi nhớ hết!! và sẽ không bao giờ quên những con người đó. Chắc chắn thế."------------------Ba người bạn Lộc, Tuân Và Hường gặp nhau Trong một hoàn cảnh đặc biệt nhưng cũng rất thân thuộc với thời học sinh, tình bạn giữa họ đã nảy nở trong độ tuổi 17 đẹp nhất cuộc đời, tuy ban đầu có nhiều xích mích cãi vã. Cho đến khi Lộc Và Hường nhìn thấy Tuân trong một quán cà phê, điều này đã tiết lộ sự thật về hoàn Cảnh thật sự Của Tuân ntn....mời các bạn đón đọc nhé!…
Tóc Tiên, Hiền Mai và Thy Ngọc - ba cô gái, ba cá tính, một mối quan hệ không thể gọi tên. Tình bạn bắt đầu bằng những lời hứa ngây thơ, nhưng trưởng thành lại mang theo ghen tuông, hiểu lầm và những rung động bị chôn giấu. Khi ranh giới giữa yêu và tổn thương dần mờ đi, cả ba buộc phải lựa chọn: giữ nhau... hay buông tay để được tự do.…
Văn ánDù cho mùa hạ có kéo dài đến đâu, thì cũng có ngày nắng nhạt dần, gió thôi nồng nhiệt.Tình cảm giữa chúng ta, rốt cuộc cũng giống như pháo hoa, rực rỡ một khắc, rồi tan vào hư không.Nguyễn Khánh Ngọc gặp Phó Văn Nhã vào một buổi chiều đầy gió, khi cả hai còn chưa kịp học cách nắm giữ một người.Tưởng rằng đó là khởi đầu của mãi mãi, nào ngờ chỉ là đoạn đường ngắn ngủi trong thanh xuân.Giữa biển người mênh mông, họ từng vì nhau mà dừng lại, nhưng cuối cùng lại vì hiện thực mà lạc mất nhau.…
Anh từng muốn từ bỏ giấc mơ. Nhưng, con tim anh không cho phép.Anh không muốn bỏ lỡ cơ hội, không muốn mình phải hối hận.Nhưng anh cũng không muốn mất cô.Tú ôm chặt Uyên, mang chút hơi ấm ít ỏi truyền đến người con gái anh yêu.Sưởi ấm cho cô cũng là sưởi ấm cho tình yêu chỉ còn chút hơi tàn ấy."Xin em..."Anh nhỏ giọng cầu xin.Lời cầu xin đến hèn mọn.Xin cô đừng khiến anh từ bỏ.Xin cô hãy cố gắng cùng anh kiên trì.Xin cô đừng rời bỏ anh.Tim cô đau, tim anh cũng sớm tan nát.Là một người đàn ông không thể lo cho người phụ nữ của mình là sự hổ thẹn lớn nhất đời anh.Từng đứng trên đỉnh vinh quang, người người ngưỡng mộ, tôn vinh để rồi giờ đây, anh chỉ có thể sống vất vưởng nơi trần thế này.Ước mơ và cô chính là động lực duy nhất.Để anh sống.Để anh bước tiếp.Để anh không từ bỏ.Tim Uyên nhói đau. Sự bất lực thay thế cho nỗi muộn phiền.Uyên vùi người vào ngực anh, nghe tiếng tim anh đang đập từng nhịp.Lần nào cũng vậy, chỉ cần một cái ôm của anh, mọi khó khăn trước mắt dường như dần tan biến. Cô chấp nhận gồng gánh, chấp nhận tiếp tục vì anh, vì giấc mơ hai người mà bước tiếp.Dù cho cô biết, đoạn đường phía trước đầy chông gai.Dù cho cô biết, càng bước đi, cõi lòng cô càng tan nát.Mệt mỏi. Tủi hờn.Bất lực.Cô nhắm mắt bỏ qua hết. Bởi với cô, Tú luôn là người quan trong nhất, là lý do để cô tồn tại, là động lực để cô vững vàng bước tiếp.Dù trong mơ hồ, sâu thẳm nơi cõi lòng, cô đã dần nhận ra sự không ổn trong mối quan hệ này.Cô không dám nghĩ đ…
Đây là truyện viết để thoả mãn trí tưởng tượng của mình. Viết nếu tệ thì thông cảm. Có thể có đam mỹ. Và Ciel trong truyện sẽ như ảnh bìa truyện. Thiệt đó.…