Tình yêu vốn dĩ là một thứ xa xỉ. Khi đứng trước sinh tử, nó cũng trở thành thứ có thể dễ dàng vứt bỏ."Với em, tình yêu không phải gánh nặng, mà là sức mạnh giúp chúng ta chiến đấu. Em thương anh là thiệt...""Tôi đã chôn vùi trái tim mình dưới lớp áo lính. Em... không phải là người tôi có thể yêu."…
Tiểu thuyết nói về cuộc chiến quyết liệt và căng thẳng giữa phe phản diện và phe chính diện, cả hai phe đấu đá lẫn nhau suốt 200 năm, không có điểm kết thúc, và hiện tại phe chính diện đang mất lợi thế, vì phe phản diện đang nắm giữ một viên đá quyền lực, đá "Zir", phe ta lảo đảo mất phương hướng chiến thắng, như một ngọn đuốc không lửa, nhưng đột nhiên..có một ngọn lửa thắp sáng phe ta.…
Thể loại: ngôn tình, ngược, sủng, xuyên không, hài hước, he.Muốn xuyên không làm dân thường nhưng lại cứ 'bị' làm vương phi . Thôi nghĩ được ăn sung mặc sướng nên cũng phần nào được an ủi, ngờ đâu sống nhục hơn chó! Cẩu vương gia, đừng trách bà ác!…
"Shhhh....Im lặng nào....!" Mỗi khi nghe được tiếng đó sau lưng(Hoặc là ngay trước mặt),họ biết rằng đã đến lúc họ không còn cơ hội bỏ trốn nữa rồi.Chỉ có một cách:"Đối đầu với hắn!" Nhưng đó cũng là một cách tồi,bởi dù thế nào đi nữa,họ cũng được hắn đưa ra cho 3 lựa chọn:1-Chết dưới tay hắn!;2-Tự sát!;3-Chết bởi cả hai! Kết cục,vẫn là cái chết,đó là lí do mọi người coi hắn là Tử thần!Mặc trên mình chiếc áo khoác đen và một chiếc mặt nạ đính trên đó là 6 viên ruby nhỏ,hắn cho rằng thế giới thối rữa này cần được thanh tẩy dưới tay hắn!Hắn không quan tâm là phải mất bao lâu,mà cũng chẳng để ý là hậu quả là gì,hắn chỉ quan tâm rằng:"Liệu hôm nay mình có thể kiếm tìm được thứ đó hay không?" Tay trái giơ lên trước mặt nạ,hắn giơ ngón út thẳng lên trước miệng,ngón cái đỡ cằm,và lại tiếp tục kiếm tìm sự giết chóc vô tận cho đến khi đạt được thành quả của mình,đó là trở thành một Anh hùng....nhưng,là trong bóng tối....P/s:Đây là truyện đầu tay,nên nếu có thiếu sót gì hay các bạn có ý kiến gì thì cứ thoải mái góp ý nhé!…
Nói về cuộc phiêu lưu của anh em trong 1 ngôi nhà bí ẩn bị ma ám nhưng vẫn còn vài bí ẩn đằng sau hãy đón xem để biết cuộc phiêu lưu này sẽ ra sao nhé.…
Zhongli một doanh nhân 29 tuổi, ở độ tuổi gần cuối thanh xuân, anh lại mang trên mình dấp dáng của một người đã trung niên, hay thậm chí là một ông lão đã ngoài 70. Trải qua 29 năm cuộc đời, Zhongli luôn giữ vững một châm ngôn sống "Thứ mà anh muốn làm, anh sẽ làm cho đến khi thành công. Thứ mà anh muốn có, anh sẽ tìm mọi cách để có được nó." Tuy nhiên, có 2 điều mà anh không thể làm dù cả hai đều là nhũng điều anh rất muốn trở thành sự thật.Thứ nhất: Nhận nuôi Xiao - đứa trẻ mồ côi dưới quyền giám hộ hợp pháp của anh.Thứ nhì: Chấp nhận tình cảm của Lumine - một cô gái anh vô tình quen được tại một quán cafe.Note: AU Hiện đại, rất có thể sẽ OOC, Lumine 16 tuổi, Zhongli 29 tuổi, age gap 13 tuổi, Xiao 18. Khi Zhongli nhận quyền giám hộ Xiao, Xiao 12 tuổi, Zhongli 23.…
Mình thích những nơi yên tĩnh và bình yên nên là mình hy vọng ai ghé qua nơi này thì sẽ tìm được một chút sự thoải máiVì đây là ổ nhỏ của mình nên mình sẽ đăng những thứ mình thích và cảm thấy thú vị, mong mọi người cũng sẽ thích. Đừng ném đá!!!Nếu ai không thích thì có thể clickback =)))…
. Tôi vẫn nhớ ngày mưa đó, từng chi tiết. Tiếng mưa rơi nhỏ và thật nhẹ như tiếng những bông tuyết lạo xạo dưới gót giày đếm giáng sinh. Dù trời đang mưa nhưng khung cảnh thật sáng sủa. Ánh nắng dịu nhẹ làm mọi thứ trở nên rực rỡ ngay cả trong cơn mưa. Màu xanh của lá, màu tím trắng và đỏ phớt phớt của những cánh hoa nhỏ. Mùi mưa lạt và mùi cây lá thật nồng, vang đâu đó có tiếng ếch kêu khe khẽ. Tôi vẽ đầy những vòng tròn trên mặt đất bùn, mùi đất dậy lên tạo thành một thứ mùi thật hoài niệm. Phía sau lưng tôi một làn hơi ấm thoảng qua và khi tôi ngẩng đầu lên cậu đã đứng ở đó, dưới tán ô trong suốt tỏa sáng rực rỡ đến nao lòng. Da của cậu hóa ra lại rất trắng, ánh nắng làm nổi bật lên những sợi lồng tơ màu nâu nhạt và những mạch máu nho nhỏ trên vành tai cậu khiến cậu như đang phát sáng. Điều đó cùng lúc khiến tôi cảm thấy cậu thật chân thực lại thật xa xôi. Tôi nhìn lên bầu trời xuyên qua tán ô của cậu, những hạt mưa cứ rơi như thể chúng chỉ đột nhiên xuất hiện trong không trung từ "không đâu cả" vậy. "Nowhere..." tôi thầm nghĩ thế. Tôi cũng thuộc về "Nowhere" hay chính là tôi chẳng thuộc về đâu cả... . Ở đâu cũng thế thôi, chỉ có mình cậu biết rằng tôi không thuộc về nơi này.…