lời nói từ tim viết thành dòng chữ
sưu tầm những câu nói,lời hát,bài ca,mang đến những lời không thể diễn nhưng lại thấu lòng bạn…
sưu tầm những câu nói,lời hát,bài ca,mang đến những lời không thể diễn nhưng lại thấu lòng bạn…
Hán Việt: Khoái xuyên hệ thống: Bách phân bách mật sủngTác giả: Thanh Nga Yêu YêuDịch: Team Dịch Giả VNODesigh bìa: Minh NguyệtThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Hiện đại, HE, SE, Tình cảm, Khoa học viễn tưởng, Ngọt sủng, Hệ thống, Xuyên nhanh, 1v1Văn án:Phó Khuynh bị giam giữ ngàn năm, cuối cùng vẫn không thoát khỏi cái chết. Sau khi nàng chết, ngoài ý muốn bị hệ thống trói định. Từ đây, đi lên con đường cứu vớt vận mệnh chi tử. Vì để sớm ngày có được tự do, nàng tích cực nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ, luyện liền mười tám loại võ nghệ, luyện tập kỹ thuật diễn xuất đầy mình! Nhưng mà, nàng chưa bao giờ nghĩ tới, nàng sẽ bị nam chủ coi trọng!# Này! Hệ thống ngươi mau ra đây! Rõ ràng đã nói bán nghệ không bán thân mà! #Đăng độc quyền tại nick Aki Re trên dembuon.vn và quảng cáo tại wattap Nick: Team Dịch Giả VNO…
đọc đi rồi biết nha mới viết lần đầu tiên…
Một cô gái nông thôn từ nhỏ đã sống trong sự bạo lực, hành hạ của chính người thân, cứ tưởng bản thân sẽ mãi mãi sống trong vũng bùn lầy lội và hôi thối, cuộc đời đã bị sắp đặt là tủi nhục và hèn hạ. Cũng có một ngày, cô gái nhỏ ấy dám đứng lên, bật dậy, phủ bỏ mọi lớp nhơ nháp trên người để cùng sánh vai với chàng trai đầu tiên và duy nhất mà cô yêu thương.Phi Yến năm mười sáu tuổi vô tình gặp được Hoàng Nhật trong một lần bị bắt nạt, được anh ra mặt bảo vệ, từ đó anh bảo vệ cô hơn bảy năm.Hoàng Nhật say đắm trước nụ cười rạng rỡ của Phi Yến, tuy không phải là nụ cười tuyệt mỹ, cũng chẳng phải nụ cười tỏa nắng hệt ánh mắt trời nhỏ ấm áp như tiêu chuẩn của anh, đó chỉ là một nụ cười nhỏ nhắn, ngây thơ, mang theo niềm vui ngắn ngủi và phảng phất nỗi buồn sâu thẳm.Nhật bảo cô chờ anh năm năm du học, cô lại thật sự mòn mỏi chờ đợi.Cũng từ giây phút chia tay tạm biệt trong sự đau đớn và mất mát, trong năm năm cũng có thể coi là dài đằng đẵng, cũng có thể nói một sớm một chiều, cô đều nhớ như in cái tên đẹp đẽ của chàng trai ấy vào thật sâu trong tim: Trần Nguyễn Hoàng Nhật.Nhật là một nguồn động lực lớn lao khiến Phi Yến muốn sống trên cõi đời này, nếu không... cũng chẳng có cô ngày hôm đó.Ngày hôm đó là một ngày hè nắng nóng, dưới tán cây phượng đỏ rực, trai thanh gái tú sánh đôi cùng nhau.Lúc ấy cô đã nói lời tỏ tình rồi, cớ sao cả hơn một năm sau, thậm chí mãi mãi sau này nữa, anh cũng chẳng thể đáp lại. Là Hoàng Nhật thất hứa.…
1802 0514 ............…
Cục cứt biết đi…
Cô nhớ có một lần,cậu ấy tâm sự với cô rất nhiều điều. Nhưng có lẽ,điều cô không thể ngờ và nhớ tới nhiều nhất là cậu ấy chính miệng nói với cô: "Từ khi tao quen Nhã Hy,đồ nào bên người tao cũng thành hai cái.Tao mang phòng Nhã Hy có quên.Không biết sao nhưng mà."Cậu chần chừ rồi nhẹ nhàng thốt lên: "Tao thích cảm giác Nhã Hy ỉ lại vào mình tao."------------------------------ >Đây là bộ truyện đầu tay của tớ. >Teenfic,bao gồm cả những chi tiết giả tưởng dựa theo trí tưởng tượng của tớ nên nếu có sai xót gì tớ mong mọi người tích cực góp í cho tớ để chúng ta cùng sửa đổi ạ. >Cre ảnh bìa:Pinterest Tớ xin chân thành cảm ơn💓…
- Kể về một cô gái ngây thơ , trong sáng họ Bách . Một ngày nó bị vướng vào chuyện yêu đương vợ chồng , mặc dù nó chả biết j ngoài ăn , chơi , ngủ nghỉ . - Anh chàng cáo già họ Vương trên thg trường là một ng cao ngạo , lạnh lùng . Nhg đối vs ng yêu thì ngọt ngào dịu dàng ôn nhu . - Và cuộc sống của 2 ng sẽ tồn tại mãi mãi trong màu hồng của tình yêu .!!!! - Mọi ng đón đọ nhé !!!!<3…
đây cũng là lần đầu tiên tôi vẽ truyện bằng Digital…
-Min Juna là một cô gái với vẻ ngoài lạnh lùng nhưng bên trong là một con người ấm áp . Cô từ lần đầu nhìn thấy anh thì con tim cô nó cứ muốn nhảy ra ngoài í .…
sac nganh giai tri…
Thái Hanh _Chính Quốc…
Như Trên…
xuyên không, hệ thống, giả sử…
mn đọc truyện zui zẻ nhennn…
Truyện này nữa thật nữa giả . Mong các bạn đón nhận câu truyện này với tâm trạng vui vẻ nhất có thể .…
Xem đi rồi biết…
Bạn hiểu tâm trạng của những người đơn phương chứ ?…