Nhật kí của tôi
Mỗi ngày đều có một nhật kí của riêng mình dành cho crush. Tôi crush anh ta cũng được 4 năm rồi nhưng chưa dám tỏ tình vì SỢ. Mọi người vào đọc và ủng hộ mình với nhé ạ<333…
Mỗi ngày đều có một nhật kí của riêng mình dành cho crush. Tôi crush anh ta cũng được 4 năm rồi nhưng chưa dám tỏ tình vì SỢ. Mọi người vào đọc và ủng hộ mình với nhé ạ<333…
Written by Gấu 7 màuMột thứ nho nhỏ mình muốn gửi tới Aohichugi Xamoetokeh - không phải ultimate bias của mình nhưng là người khiến mình động tâm khá nhiều - nhân dịp sinh nhật đầu tiên cùng trải qua với Xamoetokeh-xama. Mong rằng tương lai sẽ luôn được vùi liếm ngực con người này ヽ('▽`)/(và xin đừng lật một cái plot twist phản bội nào cho con người này nữa!!)Xin thứ lỗi cho một con Gấu hardcore SamaIchi và chúc các bạn ngon miệng (^ω^)(thiệc ra viết từ hôm sinh nhật Xamoetokeh-xama cơ mà giờ mới rảnh đăng lên đây...)…
Đồng nhân novel 망나니 PD 아이돌로 살아남기 / The Trashy PD Has To Survive As An Idol.•Title: Nghiệp báo của PD rác rưởi.‼️Allchar x Seo Hoyoon.***Quá khứ đen của Seo Hoyoon: Bị người yêu cũ tát sưng má.Tương lai mịt mù của Seo Hoyoon: Bị đám mập mờ tét nát mông.Đây quả là nghiệp báo của thỏ con (gian manh xảo quyệt) đáng thương mà.…
cô .16tuổi là một cô gái có dáng vẻ không được ưa nhìn cho lắm,hiền lành, sống rất lạc quan dù trong cuộc sống đầy thị phi và tấp nập khó khănAnh 16tuổi luoonn đẹp trai nhất trong mắt cô ấy là người ấm áp nhưng hơi vô tình vói tình cảm của cô…
"Ăn Mì Không? - Và Rồi Chúng Ta Yêu Nhau"Từ khi còn rất nhỏ, Lee Heeseung và Jake Sim đã ở bên cạnh nhau như một điều hiển nhiên đến mức chẳng ai trong hai người từng nghĩ sẽ có ngày đối phương không còn ở đó nữa.Họ là kiểu "thanh mai trúc mã" mà ai nhìn vào cũng phải ghen tị - cùng lớn lên trong một con phố nhỏ, cùng đi học chung từ những ngày đầu tiên còn vụng về cầm tay nhau bước vào lớp một, cùng chia nhau từng viên kẹo, từng bài kiểm tra, từng lần bị mắng vì nói chuyện trong giờ.Heeseung luôn là người trầm ổn hơn một chút, là người sẽ đứng ra bảo vệ Jake mỗi khi cậu gặp rắc rối, là người nhớ rõ Jake thích gì, ghét gì, thậm chí là nhớ cả những điều nhỏ nhặt như việc Jake không thể ngủ nếu không có ai nói chuyện cùng vào buổi tối.Còn Jake... là người luôn cười trước, luôn mang đến cảm giác ấm áp, luôn là người khiến thế giới của Heeseung bớt tẻ nhạt đi một chút - như thể chỉ cần Jake ở đó, mọi thứ đều sẽ ổn.Họ giống nhau một cách kỳ lạ.Cùng thích những buổi tối yên tĩnh.Cùng ghét sự ồn ào không cần thiết.Cùng chọn ở lại lớp muộn chỉ để nói chuyện thêm vài phút.Và cùng có một thói quen không ai hiểu nổi - ăn ramyeon vào lúc đêm muộn, như một nghi thức bí mật chỉ thuộc về hai người."Ăn mì không?"Đó là câu nói mà Heeseung luôn hỏi, từ khi cả hai còn là những đứa trẻ cho đến tận khi đã bước vào cấp 3 - nơi mọi thứ bắt đầu thay đổi.Cấp 3 không còn đơn giản như trước nữa.Bạn bè mới.Những mối quan hệ mới.Những ánh nhìn khác lạ.Và cả những cảm xúc mà không ai dạy họ phải gọi tên…
Sau lần gửi thư nhầm, Jang Yunji vô tình nhặt được cậu bạn trai hot boy của trường.…
Thiệt ra thì trình viết của mình gà mờ lắm, mình viết chủ yếu để thõa mãn mấy cái idea ngắn mình hay nghĩ ra bất chợt thui à. Nếu mọi người có đọc cũng đọc cho vui thôi nha . Hoan hỉ hoan hỉ 😘…
- số chương: 20.- on-going.- by @melsoultime.…
Jw topCó thể drop bất cứ lúc nào…
thanh xuân vườn trường, gương vỡ lại lành, nhẹ nhàng, happy endingwarning:-lịch ra chương: lúc rảnh-bộ đầu tiên viết,không có nhiều kinh nghiệm…
Truyện được viết dựa trên bộ phim Truyền Thuyết Mạnh Bà. Câu truyện viết về nữ chính Tam Thất ở cõi Hoàng Tuyền đang ngày đêm mong chờ đợi người yêu của mình là Trường Sinh là người phàm trên nhân gian...…
Sao em có thể hận anh được...…
Thể loại: bách hợp H+"Tôi" Tiêu Lan chuyên thích chuyện trên giường cùng đàn ông ,nhưng "tôi" lại chẳng thấy đầy sảng khoái chưa đủ tiêu chuẩn của "tôi". Bỗng "tôi" gặp Uyển Uyển và từ đó cuộc đời của tôi dần đồi theo một hướng khác.....…
Tác giả : Ashitsubo (Ashinoura)Thể loại : Yaoi , Hardcore, Hypnosis/ Mind Control , doujinshiVĂN ÁNđọc ròi sẽ biết :))XIN VUI LÒNG ĐỪNG MANG ĐI NƠI KHÁCNẾU TÁC GIẢ MUỐN GỠ THÌ M GỠ…
Những mẩu chuyện nhỏ…
Tổng hợp các oneshot ngắn của SunsunTrans: 18…
"Anh chưa từng rời khỏi chỗ cũ... chỉ là em không nhìn nữa."Leonidas Papadopoulos char×oc…
Sunoo - cậu con út nhà Kim - đẹp như vệt nắng cuối cùng đọng lại nơi khóe mắt trước khi ai đó chìm vào giấc ngủ. Em sống ở đây từ nhỏ, lớn lên giữa những vòm nho, bụi hương thảo, và tiếng mẹ cười trong bếp mỗi sáng. Homestay của nhà em, vốn là căn biệt thự Địa Trung Hải cổ, đã đón không biết bao nhiêu vị khách trốn khỏi đô thị để tìm lấy vài ngày yên tĩnh. Nhưng hôm nay, thứ em đang chờ - không phải là khách. Là gì thì chính em cũng không rõ. Có thể là một ánh mắt, một cuộc trò chuyện chưa bắt đầu, hoặc một thứ cảm giác không tên vừa thoáng qua buổi trưa, khi em đọc dòng chữ: "Khách mới tới chiều mai."Và rồi - chiếc xe đen dừng lại.Sunghoon bước xuống. Ánh nắng nơi đây không làm hắn chói mắt, nhưng lại làm mọi thứ trở nên... lộ rõ. Cái bóng của hắn trải dài trên lối sỏi trắng, trong khi đôi mắt vẫn giữ một sự cảnh giác kín kẽ. Không ai biết tại sao hắn chọn nơi này để ở ba tháng - chỉ có hắn biết. Và có thể, sớm thôi, Sunoo sẽ biết.Khi hai người chạm mắt nhau lần đầu, dưới ánh sáng của một buổi chiều dịu êm và mùi bạc hà trong gió, không ai nói điều gì rõ ràng. Nhưng cái nhìn ấy - đôi mắt cáo cong cong lúc cười của Sunoo, và sự chững lại thoáng qua của Sunghoon - đã đủ gieo mầm cho một điều gì đó sẽ không dừng lại dễ dàng.Từ đầu ấy...là gió.là nắng.là một ly nước chanh bạc hà pha đúng lúc.là một ánh mắt không thể rời đi.là một cuộc chạm khẽ tưởng chừng vô tình nhưng đã tới tận nơi sâu nhất.Và câu chuyện bắt đầu...nhẹ như tiếng dép espadrilles cọ vào lối sỏi trắng,nhưng sẽ d…
Chúc mừng sinh nhật (muộn) Chamatoeki 🤧🤧🤧…