miss you
truyện kể về hai cặp đôi quen nhau từ nhỏ,nhưng phải xa nhau vì ba mẹ của cậu bé chuyển lên thành phố làm.Và hai người họ đi tìm nhau rất lâu…
Bắt đầu : 10/8Kết thúc :…
-Bé của anh đừng có khóc nữa , ngoan nín đi-DON'T CRY, BABYSoojun!!!Vịt…
• Soobin chỉ là muốn lật lại một người bạn thân xưa...…
Chỉ là những câu chuyện nho nhỏ về Otp của Kei trên lên địa Teyvat.…
lol lol mấy chế nhớ tôi ko chắc ko đâu nhỉ và giờ đây tôi đã quay trở lại nhưng chẳng ai quan tâm hahahahahaha *cười like a boss…
................" nếu được lựa chọn một điều ước thì điều đầu tiên em ước đó là chưa bao giờ gặp anh, chưa bao giờ yêu anh và chưa bao giờ hận anh... "…
"Fukuzawa-dono, chỉ vài tiếng nữa thôi nhỉ." Mori cười khúc khích như cách gã hay phô bày cho độc vị cộng sự bấy lâu (sắp trở thành kẻ thù trên danh nghĩa) của mình.Fukuzawa xoay đầu nhìn hắn, nắng bạt qua lớp kính mỏng, rơi vào trong đáy mắt ôn hòa của chàng thiếu niên trẻ thuở ấy. Gã thơ thẩn trong phút chốc, và thật kỳ lạ rằng Mori không mấy bất ngờ về phản ứng của bản thân khi có một con người rất đỗi nghiêm tú như vậy đứng trước mắt mình.Ngài hỏi. "Về điều gì? Về Yokohama sau này, hay bản thân chúng ta rồi sẽ thế nào?" Giọng Fukuzawa vẫn trầm thấp dịu dàng, tựa như một phím piano quãng dưới mà gã bác sĩ hay nghe để rơi vào chiêm bao."À... Về anh. Về tôi. Về mọi thứ khi hai ta ở hai đầu chiến tuyến." Mori ngừng lại, nhát gừng. "Thực ra thì, Yukichi này, so với hoàn thành kế hoạch Ba Bên, tôi muốn đứng cạnh anh hơn."Ngài không mấy ngạc nhiên khi Mori nói thế, bởi gã cộng sự của Fukuzawa luôn luôn vậy, như một con mèo hoang sẵn sàng nhào vào lòng người khác và để lại muôn vàn vết bẩn. Nhưng Fukuzawa lại không thấy phiền. Dẫu cho ngay sau đây vẫn cứ là một phần của cuộc nói chuyện (nhất thiết cần phải tàn nhẫn) của hai người."Khi chạng vạng đổ bóng, câu vĩnh biệt là điều có thể lường trước được, đặc biệt là với chúng ta."…
"mặt khác, tôi muốn giữ em lại bên mình."…
au: Rednevaltaejinweek day6: Reincarnation…
Cũng đã được hơn 1 năm từ khi Osomatsu và Choromatsu chia tay nhau, gia đình không ai biết chuyện 2 người từng hẹn hò nên trừ Osomatsu, không ai biết vì sao Choromatsu dọn đi. Dù sao cả 2 vẫn là anh em, chuyện này không mấy gì tốt đẹp nên cả 2 đều giữ im lặng, nhưng nghĩ đến phải chạm mặt nhau hàng ngày rồi lại ngượng thì không hay, cuối cùng Choromatsu quyết định rời đi. Dù vậy, cậu vẫn thường về thăm nhà vào cuối tuần và ngủ qua đêm, nhưng những ngày ấy, anh đều viện cớ ra ngoài. Vậy cũng tốt, ít ra thì cả 2 không phải khó xử khi gặp mặt nhau. Hôm nay Osomatsu một mình đến uống nước tại tiệm cafe quen thuộc, vô tình gặp Choromatsu cũng đang ở đấy. Ánh mắt chạm nhau nhưng ngay lập tức tránh đi, anh vội đến quầy gọi thức uống trước khi đứng đơ người một chỗ, chắc là do tưởng tượng nhưng anh cảm giác cậu đang nhìn mình.Cầm ly nước rời khỏi tiệm, anh bất lực thở dài, rốt cuộc gặp lại cũng chẳng thể nói với cậu câu nào, anh tự nói với mình rằng chắc gì cậu đã muốn nghe... Cứ vu vơ nghĩ đủ thứ chuyện rồi chợt giật mình khi ai đó chạm vai mình, xoay người lại, anh như không tin vào mắt mình, người đó là Choromatsu, vẻ mặt anh không giấu được sự ngạc nhiên nhưng chưa kịp mở miệng thì cậu đã lên tiếng trước.- Sao anh uống thứ này?- Hả?Osomatsu nhìn xuống tay mình và nhận ra trong lúc mãi nghĩ đến cậu, anh đã mua nhầm nước cam.- À...- Bỏ đi, em mua ly khác cho anh.Từ bé Osomatsu đã không ăn hay uống được cam, không biết tại sao nhưng anh nghĩ người dị ứng thứ trái cây này chắc chỉ có mình anh. Có lẽ khi thấy anh cầm…
Bộ Light Novel COTE ( Chào mừng đến với lớp học đề cao thực lực ) nổi tiếng là tác phẩm "ruột" của một cô gái Việt Nam 16 tuổi. Bỗng một ngày cô được xuyên không vào trong bộ truyện ấy cùng với một hệ thống hỗ trợ và nhiệm vụ đưa lớp A lên lớp D trong thời hạn 3 năm học tại trường. Nếu thất bại thì cô phải thực hiện lại đến khi thành công. Ưu điểm là cô đã biết gần như toàn bộ cốt truyện đến cuối năm 2, dàn nhân vật và các sưu kiện đều giống nguyên tấc gốc, chỉ có cô là biến số duy nhất?Xuyên không và nhập học vào ngôi trường danh giá hàng đầu Nhật Bản, với gần 100% học sinh đỗ vào trường đại học mong muốn và tìm được việc làm. Học sinh được sử dụng cơ sở vật chất hiện đại bậc nhất, mỗi tháng được cấp một số điểm có giá trị tương đương 100.000 yên, tự do tạo kiểu tóc và mang vật dụng cá nhân. Thật giống như sống trên thiên đường. Thực chất, đây là ngôi trường theo chủ nghĩa đề cao thực lực, nơi chỉ học sinh ưu tú mới được đãi ngộ tốt.Với danh tính mới Haruhi Seiko, học sinh năm nhất, cùng khóa với nhân vật chính của truyện gốc Ayanokoji và những nguoi bạn của cậu ta, liệu cô có thể hoàn thành nhiệm vụ và trở về thế giới thật hay không?....*P/s: Đây là fanfic, tác giả không sở hữu bất kỳ nhân vật nào ngoại trừ Oc. Bản quyền thương hiệu thuộc về Syougo Kinugasa, tác giả gốc của bộ truyện. Tác giả viết fanfic này vì quá yêu thiích COTE. Mọi góp ý xin đón nhận, nhưng vui lòng không toxic, lịch sự tôn trọng. Truyện có OOC, nặng hay nhẹ tuỳ thuộc cách nhìn nhận của mỗi người! C…
nơi chúng ta gặp nhau lần đầu.…
- Yahhhhh!!!!!!! Đánh này!!!!!!!*Bộp*- Em làm gì thế Osomatsu?Choromatsu ngừng phơi đống quần áo, xoay người lại nhìn bé con đang cầm kiếm đồ chơi, đeo mặt nạ siêu nhân hướng về phía mình. Nhóc con tên Osomatsu kia lùn tịt chỉ cao tới thắt lưng của cậu, là hàng xóm gần nhà cậu, hôm nay bố mẹ nhóc có việc phải về quê nhưng Osomatsu vẫn còn sốt nhẹ nên bố mẹ nhóc không dẫn theo, thật may hôm nay Choromatsu cũng không phải đi học nên sẵn tiện cậu giữ nhóc giúp.- Em là siêu nhân! Phải đánh quái vật!Osomatsu giơ cao thanh kiếm, làm động tác như siêu nhân trong phim, nhưng nhìn đáng yêu hơn nhiều!- Vậy anh là quái vật hả?- Không. Quái vật xấu xí lắm, anh Choromatsu đẹp thế sao làm quái vật được.Nhóc con lắc đầu trả lời, câu nói vô cùng ngây ngô nhưng lại khiến cậu thấy rất vui. Cậu khom người xoa đầu nhóc rồi quay trở lại với công việc của mình. Osomatsu đưa mắt nhìn theo cậu sau đó ngoan ngoãn bắt ghế ngồi cạnh, vẫn đeo chiếc mặt nạ trên mặt.- À, em hạ sốt chưa?Choromatsu vừa móc cái áo lên sào vừa hỏi- Đỡ hơn rồi ạ.Bé con đung đưa chân, mặt cúi thấp, bất ngờ chiếc mặt nạ bị lột ra để lộ khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, cậu đưa mặt lại gần hơn, áp trán mình vào trán Osomatsu để chắc rằng nhóc đã hạ sốt. Choromatsu không hề để ý hai tay nhóc con đang siết chặt ống quần mình và đổ đầy mồ hôi, gương mặt nửa cúi xuống vì phải giấu đi cặp má đang ửng hồng, nửa ngước lên vì bị cậu cố định bằng tay.- Ừm, có vẻ đã hạ sốt thật.…
[ghost!au] huang renjun đã nghĩ na jaemin là một tên phiền phức.…
our love stories;- find me…
tản mạn về gotpink, và jackrene.…
mortal instruments!au.bản năng sinh tồn là thứ đáng sợ nhất.© to cassandra clare.…