🏳️🌈 Tác phẩm "Cà phê sữa hôm nay có vị gì?" 🏳️🌈Tác giả: Jiamei.Thể loại: Girl love, Việt Nam, hiện đại, lãng mạn, 1x1.Couple chính: Hải Yến và Thiên Vân.Giới thiệu: Hải Yến và Thiên Vân, từ bạn thân trở thành tình địch, và rồi lại từ tình địch trở thành người yêu, suốt 12 năm ly hợp đáng lẽ nên cảm động, ấy vậy mà lại thành ra chấn động chỉ sau một câu nói: "Chào cô, nếu cô không tránh xa anh ấy thì đừng trách vì sao tôi bế cô lên giường!"⚠️ Chỉ đăng trên Wattpad address @maydanhchucuajiamei ⚠️…
CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌCĐÂY CHỈ LÀ 1 CÂU CHUYỆN NGẮN TỪ GIẤC MƠ CỦA TÔI, MỌI THỨ KHÁ ẢO VÀ HƠI XÀM.Mỗi đêm tôi bước vào một thế giới khác, và không phải lúc nào cũng trở về nguyên vẹn.Cuộc Phiêu Lưu Của Những Giấc MơNhững câu chuyện ngắn được viết từ các giấc mơ có thật."Tôi" là "Kẻ khai thác giấc mơ" người muốn bước vào lucid dream để khám phá và ghi lại những giấc mơ của mình.Mỗi giấc mơ là một cuộc phiêu lưu khác nhau: có bình yên, hỗn loạn, siêu năng lực và những khoảnh khắc nhận ra mình đang mơ nhưng không thể điều khiển.Câu chuyện được viết để lưu giữ giấc mơ trước khi bị quên và để người đọc tự cảm nhận thế giới bên trong chính họ.…
Project: AllRascal - Mãn Nguyệt.Không gian đăng tải: Toàn bộ project sẽ được đăng dưới dạng các chương tách biệt trong fic này, mỗi chương sẽ là một câu chuyện riêng.Thời gian đăng tải: Tuần trăng sẽ kéo dài từ nay cho đến hết năm 2024, không có thời gian đăng tải cụ thể, cũng không có số lượng cố định.-Đây là một project được vẽ ra dưới ngòi bút của "Cái váy màu mắm tôm của Rascal" và "Cơm rượu vị sầu riêng", dành riêng cho ánh trăng mà chúng tôi cả đời theo đuổi. Xin nhớ, hai chúng tôi chỉ là những con người bình thường, dùng tình yêu làm mực, con chữ làm cọ, họa lại vầng trăng sáng trên cao.Tất cả mọi thứ trong PJ bao gồm ảnh bìa và fic đều được đóng dấu bản quyền của "Hai con vợ của Rascal", vui lòng không bê đi nơi khác mà chưa có sự đồng ý của chúng tôi.Sau cùng thì, chào mừng bạn đến với Mãn Nguyệt!…
#Skyflower#Câu chuyện được xâu chuỗi bằng từ khóa ''Lucid dream''."Xin lỗi... hay cảm ơn?Con đường đã thẳng tắp, tại sao vẫn rơi vào mê cảnh, tàn... Tại sao vẫn chệch đường ray, đi về quá khứ, tan...""Cho dù là yêu hay không yêu, hận hay không hận, dòng đời vẫn chỉ có thể cho ta chọn một kết quả: Đã yêu thì đừng hối hận, mà đã hận thì đừng nói yêu."''Anh sợ, sợ cái cảm giác mất mát này. Cơn ác mộng này đã đeo bám anh suốt gần chục năm nay, hà cớ gì, nó lại luôn mịt mờ như một làn sương như thế?...''Diệp Hy và Ảnh Dương đã cùng nhau trải qua quãng thời gian thanh xuân quý giá. Cho đến khi trải qua rồi, mới nhận thấy thời gian trôi qua quá nhanh, hình như đã vuột mất điều gì. Đã từng cùng chung bước, giờ lại khác nhau lối về. Cùng xuất phát từ một chân trời, vì sao lại dễ dàng buông tay như thế? Hai đường thẳng song song cứ thế bước đi, chỉ có thể lặng thầm nhìn đối phương mà không thể sẻ chia niềm vui nỗi buồn. Những tin đồn to nhỏ, những hiểu lầm sâu sắc, ai cũng mang trong mình nỗi hoài nghi riêng. Sau tất cả, ta lại không đủ can đảm để làm, quyết định ra đi. Biết bao tờ giấy vò đầu bứt tai mới viết được vài chữ, lại bị chính tay mình quẳng vào thùng rác. Mỗi ngày hai người đều vô tình nhìn ra lớp học đối diện, ánh mắt lướt qua dáo dác kiếm tìm bóng của một người xa lạ. Vô tình nhìn thấy, vô tình buông lời dò hỏi, rồi lại vô tình đặt cả người ấy vào trong tâm; luôn tự lừa dối bản thân nhưng thực ra là con tim mách bảo ta làm vậy. Tôi nhất định sẽ một lần nữa tìm ra bầu trời của cậu!…