Tôi biết lòng mình....Vẫn còn nhớ em.Nhiều lắm...Tôi đã cố quên em. Rất nhiều lần như thế. Nhưng..có lẽ tôi đã không làm được.Vì càng cố quên, tôi lại càng nhớ em nhiều hơn.Nhớ...Những ngày mưa hai đứa chung ô đi ăn mì dù cả hai đang ướt sũng người.Nhớ...Những lần em xúng xính váy hoa và luôn miệng hỏi tôi: "Xinh không Yul ?". Và tôi sẽ trả lời là: "Em còn xinh hơn thế nữa."Nhớ...Mái tóc nâu mềm mượt luôn thoảng mùi dâu vẫn dựa vào vai tôi mỗi khi hai đứa đi ngắm sao đêm trên bờ sông Hàn.Nhớ...Đôi tay nhỏ nhắn, bé xinh của em nằm lọt thỏm trong tay tôi tìm hơi ấm mỗi khi đông về.Nhớ...Nhớ nhiều lắm.Em có biết không ?…
"Geonwoo à~ Tớ có người mình thích rồi."Theo suy nghĩ của tôi, Kim Junseo rõ ràng là một người đào hoa. Lần này lại là một cô gái cùng lớp với tôi. Nếu đếm những người mà Kim Junseo đã từng thích cho đến nay, có dùng hết mười ngón tay cũng không đủ. Trong số đó, tại sao lại không có tôi cơ chứ?⭑Tác giả: @irrever2sible⭑Link fic gốc: https://www.postype(.)com/@irrever2sible/post/20617092⭑Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang bản dịch đi nơi khác.…
Mingyu gặp Jeonghan vào một ngày đầu tháng tư khi vừa tròn 22 tuổi. Họ tìm thấy nhau chính là vào mùa hoa anh đào nở rộ. ----------"Dưới Trời Hoa Anh Đào" Mingyu 30 tuổi, Jeonghan 32 tuổi. Jeonghan vẫn là lớn hơn Mingyu 2 tuổi. Nhưng ở đây mình sẽ đổi xưng hô của hai người."Anh" là Mingyu, "Cậu" là Jeonghan.Và Mingyu sẽ gọi Jeonghan là em, Jeonghan sẽ gọi Mingyu là anh.Fanfic chỉ là tưởng tượng của mình thôi, nên mọi người thoải mái khi đọc nhé.----Fanfic sử dụng hình ảnh của fansite: Rabbit_Daybreak, mingchuuuuu0406, ONESHOT951004…
Mùa hè năm ấy, em cảm nắng chẳng phải vì cái nắng chói chang của thời tiết tháng 6 ngày bế giảng, mà vì mái tóc và nụ cười nơi anh. Vốn dự định đến chỉ để chúc mừng anh trai Seungcheol, Choi Y/n bỗng có thêm niềm tương tư to đùng dành cho bạn thân của anh trai mình. Một giây ngắn ngủi, tơ vương vài năm khó nói."Thiên thần của em, mong rằng em có thể trở thành người xoa dịu trái tim ấy và đem lại hạnh phúc cho anh."Nhân vật và diễn biến trong chuyện đều là hư cấu, là sản phẩm từ trí tưởng tượng của mình ^^ Thanks and enjoy ఇ◝‿◜ఇ…
Năm em 6 tuổi, anh và em là hàng xóm. Tuổi thơ cứ ngỡ là sẽ rất đẹp của em cuối cùng lại vì anh mà trở nên tồi tệ...Năm em 15, ta gặp lại nhau. Cùng nhau trải qua những tháng ngày cuồng say với tình yêu của tuổi trẻ, đến cuối cùng vẫn chẳng có được nhau...Năm em 21, một lần nữa, em lại rung động trước anh. Dẫu biết sẽ chẳng có kết quả, cớ sao vẫn cứ ngu ngốc chạy theo...?Trải qua bao sóng gió như thế, đến "BAO GIỜ MỚI YÊU?"-----------------------------------------------TẤT CẢ ĐỊA ĐIỂM, CHI TIẾT TRONG TRUYỆN LÀ DO MÌNH TƯỞNG TƯỢNG RA, ĐÔI KHI CÓ VÀI CHỖ SẼ HƠI VÔ LÍ NHƯNG MÀ MÌNH CẦN NHỮNG CHI TIẾT ẤY ĐỂ TẠO NÊN CÂU CHUYỆN.…
Title: Khoảng cách là bao nhiêu mét. Author: 24/7 - Lean On Me Team.Disclaimer: Không ai thuộc về ai.Rating: [G] Pairings: Choi Seungcheol - Yoon JeonghanCategory: 1x1, soulmate au, fluff, ooc. Summary: Có người từng hỏi Choi Seungcheol rằng: "Cậu đoán xem khoảng cách giữa tôi và cậu là bao nhiêu mét?" "Kỳ thực là rất xa"…
Tên gốc: Ashes and IvyTác giả: Quack_quack004link gốc: https://archiveofourown.org/works/64527352Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả vui lòng không đem đi reup dưới mọi hình thức.Người dịch: Cam Bối cảnh: Hai năm sau cuộc chiến tàn khốc, Hogwarts mở cửa trở lại giữa cảnh điêu tàn của thế giới. Harry quay về năm cuối không phải vì muốn, mà vì cần khép lại mọi chuyện. Draco Malfoy trở lại vì Bộ yêu cầu, như một phần của việc "tái hòa nhập". Cả hai chẳng ngờ lại chung ký túc xá, càng không nghĩ sự ghét bỏ của họ sẽ biến thành điều gì đó nguy hiểm hơn: sự thấu hiểu.…
Tình yêu là chuỗi dài những tháng ngày thương nhớ...Anh bảo chúng ta có duyên với nhau, nhưng em lại nói có duyên ắt hẳn sẽ có nợ...Chiếc xe buýt số 26 định mệnh - nơi đã đưa anh và cậu đến với nhauChiếc xe buýt số 26 định mệnh - nơi anh và cậu... lìa xa nhau..." Người ta nói nếu hai người mà tình cờ gặp nhau cả 3 lần tại một nơi, thì hai người đó là định mệnh của nhau... "" Người ta nói nếu bàn tay hai người đan với nhau mà vừa khít, thì hai người đó sinh ra là để dành cho nhau... ""... Anh có thể... một lần cuối thôi... gọi tên em... gọi em là Tiểu Lộc... là Hannie của anh... được không....""... Anh xin lỗi... "…
Đau.Cảm giác này đau thật đấy!Yoon Jeong Han chưa bao giờ nghĩ tình yêu lại đau đớn như thế, cho đến khi sự thật hiển hiện trước mắt anh lúc này.Nỗi đau như mảnh vỡ găm vào tim, không cách nào gỡ ra được.Ai đó, một ai đó,Liệu có ai có thể cứu lấy trái tim đang rỉ máu này của anh được không?--------------------------------------------------------------------CP chính: Choi Seung Cheol x Yoon Jeong Han (CheolHan)CP phụ: Cameo: Anh em nhà Mười BảyYêu cầu không chuyển ver hay reup mà không có sự đồng ý của Ji nha, mong mn tôn trọng vấn đề bản quyền tác giả ỌvỌ.…
Cô - Băng Tuyết, cô là một kẻ đến từ thế kỉ hai mốt, là một kẻ chỉ biết giết người, là thủ lĩnh của băng nhóm bác đạo đứng đầu thế giới. Cô không biết thế nào là tình yêu nhưng rồi cái ngày cô gặp anh, cô biết thế nào gọi là người có tình cảm. Nhưng ai ngờ tới anh lại là gián điệp của kẻ thù đẩy cô vào chỗ chết. Tim cô đau như cắt, lòng cô như bị ai thắt lại và rồi cô nhận ra được sự thật rằng cô bị phản bội.. Tại một căn phòng mục nát với mùi thuốc nồng nặc thỉnh thoảng tản ra xung quanh trong phòng, trên chiếc giường có một người con gái đang lẳng lặng ngủ, lúc thở lúc không như người sắp từ giã cõi đời. Làn da trắng nõn, mềm mịn như da em bé, chiếc mũi cao nhỏ xinh xắn, cặp môi đỏ mọng không son phấn cũng khiến cho người khác nhịn không được muốn cắn trộm một cái. Lúc này người con gái bổng nhấc mi, thần thái mê ly đủ khiến người người điên đảo...…
mang ngọt ngào của mấy người yêu nhau đến bên cậuchỉ toàn mấy thứ hường huệ thôi, yên tâm ☁à thật ra cũng chẳng hường lắm đâu /_ \|lowercase|couple: jihan, cheolhoon, soonhoon, junhao, verkwan, meanie, seokchan,...-chỉ đăng tại wattpad @yeongojeo_n và wordpress seventeenloveallyouth.wordpress.com…
Một năm trước, Thiển Minh mất đi cô bạn thân của cậu, đó là An Tọa.Tuy nhiên, ở ngày lễ đám tang của cô bạn thân. Cậu chợt thấy hình bóng cô bạn đang đứng trước hòm của cô. Thoạt, cậu chỉ nghĩ là vì quá đau buồn nên cậu bị hoa mắt. Nhưng điều kỳ lạ hơn nữa, cô bạn có lẽ đã nhìn thấy cậu. An Tọa tiến tới chỗ của cậu, đứng trước mặt cậu và... vẫy tay? -"này Thiển Minh? cậu nhìn thấy tớ... không?" cô thỏ thẻ.-"..."-"Thiển Minh...?" giọt nước mắt của An Tọa lặng lẽ rơi từng đợt từng đợt, sự thất vọng như đang nuốt chửng lấy cô.-"Nếu là tớ không bị hoa mắt, thì hãy đọc lại mật khẩu của tớ và cậu đi..." cậu run rẩy, cúi đầu xuống. Giọng nói nhỏ đến mức đến cậu cũng chẳng nghe rõ cậu đang nói cái gì.-"Trên mặt sông có một khóm hoa linh lan đang nở rộ...!" cô đọc, gương mặt trở nên sáng hơn. Cô nhìn cậu, nhìn một cách chăm chú.Cuối cùng, Thiển Minh cũng ngẩng đầu lên, mắt chạm mắt với An Tọa.-"Cậu vẫn còn thấy tớ sao?" An Tọa hỏi khẽ.Giọt nước mắt của Thiển Minh bắt đầu rơi. Khác với nước mắt của An Tọa. Nước mắt của cậu chảy ra một cách ồ ạt."Thấy...thấy rõ lắm!" cậu nói, miệng nở nụ cười dù nước mắt cứ tiếp tục rơi như mưa.............Thiển Minh có nghĩa là thông minh một cách méo mó, dị dạng ( Thiển nghĩa là dị dạng, Minh là thông minh )An Tọa có nghĩa là bình an ở đây ( An là bình an, Tọa là ở lại, cư lưu )…
Tên truyện: Say. Tác giả: Sứa nhỏ.Thể loại: Đam mỹ, đồng nhân game Nguyệt Mộng-Hoa Diệc Sơn Tâm, loạn luân, r18, song tính, thô tục, h văn. _________Hoa gia thế tử có quan hệ mập mờ với nhiều gia chủ ở Đại Cảnh không phải là chuyện bí mật gì. Thiếu niên mang theo tư dung kinh tâm động phách bất gì ánh nhìn nào hướng đến mình, cũng đồng thời chẳng dành riêng ánh mắt tuyệt mỹ đó cho bất kì ai. Thế nhân cho rằng y vô tâm vô tình, nhiều người như vậy lại chẳng ai lung lạc được lòng y. Cũng có người bảo y đa tình, đã có được lòng người này mà vẫn tìm đến người kia. Họ đến với nhau vì lợi ích, một người vì thể xác, một người vì tình, có người lại chỉ khẩn cầu một đêm xuân với mỹ nhân. Chủ đích đến với nhau vì lợi ích, lại không nhịn được rơi vào cơn say không có thuốc giải. Mối quan hệ đan xen lợi ích, nhưng trong đó lại chẳng thiếu được chữ tình. __________Sứa nhỏ: xamluz z th, cơ bản là viết sếch🤡…
A/N Fic trước đây là của @ShinnGemieW và viết được 3 chương sau đó chuyển ' của nợ cho ta viết ' . Tất cả các chương sau đều thuộc về tôi và bản quyền là của Shinn, motip cũng là của Shinn.Author : PoGem Disclaimer : Nhân vật không thuộc về au nhưng số phận do au quyết định.Warnings : RRating : PG-13Pairings : Vương Tuấn Khải, Vương Nguyên, Dịch Dương Thiên Tỷ. ( Khải Nguyên- Thiên Nguyên )Category : sad, ngược công, ngược thụ, nhất thụ lưỡng công. Status : On-GoingA/N : Không phải là SE. Và HE chưa hẳn là tốt đẹp !Summary : " Vương Tuấn Khải đang thích cô ta ! "" Đẹp thật.Quả là xứng đôi.."***" Tôi mới thật lòng đối với Vương Nguyên! "" Dịch Dương Thiên Tỷ, cậu không có quyền ! "***"Chúng tôi yêu em, Vương Nguyên .."***" Dù em thuộc về ai, chỉ cần em nhớ.."***…
Tên truyện: Si. Tác giả: Sứa nhỏ.Thể loại: Đam mỹ, đồng nhân game Nguyệt Mộng-Hoa Diệc Sơn Tâm, loạn luân, r18._________Ngày ấy bà chủ Cẩm Ca Lâu nhặt được một cặp huynh đệ mỹ mạo như thiên tiên. Đặc biệt là vị đệ đệ vẫn chưa trưởng thành, nhưng qua đường nét này vẫn có thể nhìn ra một mỹ nhân khiến người người điên đảo sau này. Hai anh em lưu lạc cứ vậy bị nhận nuôi, được bà chủ nâng niu chỉ dạy đủ mọi thứ từ cầm kì cho tới thi họa. Vị ca ca trầm ổn đa tài lại đa nghệ, một khúc đàn của thanh niên tuấn tiếu vô song khiến bao thiếu nữ kinh thành phải nhốn nháo. Còn đệ đệ chỉ hiến vũ cho duy nhất một vị cầm sư là ca ca mình. Vũ điệu chuyển chuyển nhưng đôi lúc lại mang hơi hướng mãnh liệt nhiệt huyết của thiếu niên. Khuôn mặt tuyệt trần kia khiến người ta cứ ngỡ như lạc vào chốn tiên cung. Cứ như vậy hai huynh đệ trở thành cây hái tiền của Cẩm Ca Lâu, là hai người bán nghệ nổi danh nhất bấy giờ. __________Sứa nhỏ: nói rồi, t mà không đi ngủ thì kiểu gì cũng lòi thêm vài cái plot.…
hai con người, hai số phận nhưng tim của họ là một nhịp chung.gặp nhau , yêu nhau .kim Teahyunh và Jeon Jungkook là thuộc về nhau.thể loại : hiện đại × ABO × HE sủng thụ × cường công, cường thụ .số chương chưa xác định.Không ngược. Không bánh bèo....…
Writter: KaDiThể loại: Đam mĩ (Nam×Nam)Nội dung: Dở dở ương ương, lên lên xuống xuống theo tâm trạng lúc khùng lúc điên của tớ 😌 Cảnh báo: Truyện của tớ cực kỳ cực kỳ nhàm và nhạt, bởi vì tớ thường không viết bản thảo, mà đăng luôn :3 mong quý vị thông cảm ❤…
👉Giới thiệu nhân vật 👈🍀Vương Tuấn Khải - Tiểu Đồng ( 2 con người khác nhau) 26 tuổi là 1 doanh nhân thành đạt và sở hữu đc tài sản của Tập đoàn quảng cáo Anh Tuấn nổi tiếng nhất ở Trung Quốc và là Giám đốc điều hành. Là người lạnh lùng tài giỏi quyết đoán.🍀Dịch Dương Thiên Tỉ (Cậu -TTs) 25 tuổi là 1 ng thông minh tài giỏi dễ thương rất đc lòng mọi người. Đang làm cty Nhật Thiên cũng là người A trai của Thiên nhưng đã mất .Thiên quyết định gầy dựng lại cty Anh mình.🍀Vương Nguyên : 26 tuổi là 1 người ngoài mặt hiền lành nhưng dã tâm độc ác muốn lấy đi cty của Khải và cổ phần cty Anh Tuấn.🍀Nguyên Nhi : 23 tuổi là Em gái của Nguyên bề ngoài khá đẹp nhưng nội tâm độc ác rất iu Khải nhưng Khải ko iu cô.🍀Gia Kỳ (Alex) Là cấp trên của Thiên hiền lành lun bên cạnh giúp đỡ Thiên trong công việc và đặc biệt iu Thiên đã lâu nhưng ko nói .🍀Trình Hâm : Là 1 người bạn trong cty lẫn cuộc sống nhút nhát ko thông minh nhưng lại rất tốt và thích bạn của Thiên cùng làm chung cty là Trân Châu.🍀 Trân Châu : Là người bạn rất thân của Thiên dễ thương hiền lành có 1 chút hung dữ cùng sống chung với Thiên và làm chung với cty Thiên, thích Anh Alex nhưng chỉ là đơn phương.…
"Mình ơi, em đi mua bánh rồi về nhé!"Người con trai dong dỏng cao đến với anh vào một chiều mưa tầm tã và cũng rời xa anh vào một chiều mưa như thế.Dắt đứa con gái bé bỏng của cả hai đi bệnh viện, nhác thấy bóng hình mà bao năm qua anh tìm kiếm, Hong Jisoo vội ôm cả con gái lên, nắm chặt góc áo người ta."Dokyeom à, là Dokyeom phải không em?""Anh là ai?"Hong Jisoo lúc này mới biết được rằng, người cũng anh tay ấp vai kề gần năm năm kia là Lee Seokmin, người thừa kế danh giá của Lee gia. Hoá ra trên đời này chẳng có Lee Dokyeom nào cả, chỉ có Lee Seokmin với ký ức chẳng còn hình bóng của Hong Jisoo.Cũng đến mãi sau này Lee Seokmin mới biết, hắn bị lạc, quên mất đường về nhà. Nơi đó có người hắn thương, có kết tinh tình yêu của hai người..................Một câu chuyện kể về người đang lạc mất ngôi nhà của bản thân mình!Truyện hư cấu - dựa trên trí tưởng tượng của tác giả!…