31 LE Rouge không chỉ làm tăng vẻ đẹp mà còn chăm sóc cho đôi môi.Công thức son môi bao bọc đôi môi với các thành phần dưỡng chất và dưỡng ẩm được lấy từ thực vật.Sự kết hợp của các dầu dưỡng và sáp mang lại độ mịn màng tức thì và độ ẩm lâu dài.Dầu hoa trà đóng góp vào sự mềm mại của đôi môi,trong khi dầu Maracuja kích thích tổng hợp các thành phần cần thiết như axit hyaluronic,collagen và elastin, làm cho đôi môi trở nên đầy đặn và căng mọng hơn.Hương thơm nhẹ nhàng và gợi cảm của son môi, được phát triển bởi Olivier Polge,nhà nước hoa của Chanel, thêm một chút niềm vui riêng tư vào trải nghiệm của người dùng.…
Hà Nội những ngày cuối thu có Huyên dựa đầu vào vai anh người yêu mét chín, nắm tay thật chặt và ngân nga hát.Bối cảnh: - Hà Nội hiện đại, tên của nhân vật được thay đổi, em Eom Seonghyeon tên tiếng Việt là Nghiêm Thành Huyên, em Martin Edwards thì tớ nghĩ nghĩ cứ để vậy đi, tên thân thương mọi người hay gọi là Tin. - Em Huyên là dân phố cổ, anh Tin là Việt kiều ở Việt Nam từ bé. - Chuyện không có đao to búa lớn gì cả, đơn giản là hai đứa nhỏ cứ thế nắm tay nhau qua hết những mùa hoa Hà Nội thôi.…
Câu chuyện về một cô gái tên Chiêu Dương cố gắng chống lại số phận bi thảm do mẹ mình gây nên.Trong những giây phút đau đớn nhất cuộc đời nhờ có anh chàng thần tượng Phạm Duy Minh làm chỗ dựa tinh thần mà Chiêu Dương có thêm động lực vực dậy sau những biến cố. Chàng trai ấy chính là điểm sáng duy nhất trong bức tranh đen tối của cuộc đời cô. Định mệnh đã giúp cô được đến gần với chàng thần tượng, càng ở gần bên anh, cô biết cô yêu anh nhiều đến thế nào. Con người vốn có bản tính tham lam, Chiêu Dương không chỉ muốn được ở gần bên Duy Minh mà còn muốn anh là của riêng một mình cô. Những suy nghĩ cực đoan về việc dùng thủ đoạn để anh mãi mãi là của cô, vì Chiêu Dương vốn không được yêu thương đúng cách nên cách yêu của cô rất méo mó. Nhưng Chiêu Dương lại chẳng có dũng khí để thực hiện nó và cô nhận ra rằng càng ở cạnh anh thì cô càng đánh mất bản thân mình. Chiêu Dương từ bỏ tình cảm với Duy Minh.Rồi cô lại rơi vào lưới tình với cậu bạn cùng tuổi Đông Huy. Lần này vẫn là cảm giác tim đập rộn ràng đó, cô lại yêu như thể đây là mối tình đầu. Nhưng lần này đã khác hơn trước vì cô đã học được rất nhiều điều. Và đây sẽ là một hành trình mới.…
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, vào lúc 10 giờ 45 phút, xa tăng T-54 mang số hiệu 830 hút nghiêng cổng phụ Dinh Độc Lập và kẹt lại tại đó. Chiến sĩ Bùi Quang Thận nhảy xuống, cầm cờ Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam chạy vào trong dinh. Cùng lúc đó, xe tăng 390 của chiến sĩ Vũ Đăng Toàn hút đổ cửa chính Dinh Độc Lập. Những phút sau có thêm nhiều xe tăng, xe thiết và bộ đội quân Giải phóng Sài Gòn lần lượt tiến vào trong Dinh, đặt dấu chấm hết cho bọn tàn ác Ngụy quyền Sài Gòn. Đất nước giành lại độc lập trong vinh quang và hạnh phúc, nhân dân vỡ òa trong niềm hân hoan, vui sướng. " Tích ơi, mình làm được rồi, em ạ..."…
Thể loại: làng quê Việt Nam, hài hước, lãng mạn, HETác giả: Đào Đào Thục HiGiới thiệu: Ngày xửa ngày xưa, ở xứ Sơn Nam có ông quan phủ tuổi trẻ tài cao, diện mạo lại hơn người. Thế nhưng vị quan lớn chưa một lần chịu khuất phục gươm đao chiến trường lại vô cùng đau đầu với con sen ngố trong phủ. Sao mà nó ngố thế nhỉ? Mua chè cho nó, nó không biết. Mua trâm cho nó, nó không hay. Liếc mắt đưa tình, nó không nhận. Thân là vị quan ôn hòa Dương Thừa Khải nức tiếng bất lâu, nhất định phải dùng kế mưa dầm thấm lâu, suy tính cho tương lai của nó, dắt con sen ngố về dạy dỗ, không để nó bị lừa đi mất, như thế mới xứng đáng là Dương Thừa Khải xứ Sơn Nam.…
văn án :vào những năm 1970-1989 Việt Nam nhận được sự hỗ trợ từ đồng minh quan trọng là Liên Xô viện trợ về quân sự , cố vấn chiến lược đến hỗ trợ kinh tế khổng lồ . Khi đó anh chàng trai trẻ đến từ Liên xô - xa xôi mang theo lý tưởng sống đặt chân đến Việt Nam với hành trang vẻn vọn là tri thức và một trái tim hoà bình .Nàng cô gái trẻ miền trung nơi chứa đầy nắng và gió đi theo tiếng gọi tổ quốc vào miền bắc Hà Nội , mang trong mình sự nhẫn nại của thời cuộc và niềm tin bảo vệ vùng trời của tổ quốc .Hai con người , hai quốc gia khác nhau về ngôn ngữ , địa lý nhưng lại giống nhau về khác vọng Hoà BìnhHọ gặp nhau không phải theo cách rực rỡ của mùa thu Hà Nội , họ gặp nhau theo cách giữa mùa đông giá rét…
Truyện của tớ lấy bối cảnh Việt Nam mình nek là thời xưa á cái thời mà các cụ chung tình với nhau lắm .Tóm tắt (chủ yếu gth nhân vật)Thời Hậu Lê, ở làng Tân Dương nằm nép mình bên dòng sông Đáy, có một cô gái tên Quỳnh Nhi, con gái của một thầy đồ nghèo nhưng tính tình lại nghịch ngợm, hoạt bát, ngang ngược chẳng giống ai. Ai trong làng cũng phải lắc đầu ngao ngán mỗi lần thấy bóng áo nâu của nàng lướt qua cổng đình.Còn chàng Trịnh Duật, con trai phú ông trong làng, nổi tiếng với dung mạo thanh tú, học rộng tài cao nhưng lại... sợ gái, và sống khép kín sau tấm rèm trúc của nhà lớn. Bao nhiêu cô gái mơ tưởng, nhưng chàng chưa từng ngước nhìn ai.…
SAIGON PLAZA TOWER vươn mình 28 tầng cao ngay tại trung tâm quận 7, Tp.HCM. Nằm ngay mặt tiền Huỳnh Tấn Phát, con đường huyết mạch nối giữa Sài Gòn và Cần Giờ - trung tâm dự trữ sinh quyển thế giới, chỉ cần vài phút, cư dân đã có mặt giữa Phú Mỹ Hưng - trái tim của khu Nam Sài Gòn với biết bao tiện ích ngang tầm các nước phát triển khu vực Đông Nam Á.http://www.langsen-vietnam.vn/2015/11/mo-ban-nhan-dat-cho-du-an-saigon-plaza-tower-quan-7.html…
Partner của tôi + tôi = vô hạnPartner của tôi + bạn = ??~~~~~~~~~~~~~Truyện ngắn chắc tầm 5 6 chương, nhẹ nhàng thôi, OOC cả củ, tác giả theo xã hội nên đừng mong logic gì cao siêu lắm :>>…
"Và nếu một đời không rực rỡThì hãy là ánh lửa nhỏ trong tim ai đó.Có thể không chiếu sáng cả thế gian,Nhưng đủ làm ấm một mùa đông."Tôi không chắc nữa, chỉ biết rằng tôi yêu thanh xuân cấp Ba của mình tha thiết.Không chỉ vì những tiết học thường ngày, hay những mối tình chớm nở vụng dại. Mà vì đó là quãng thời gian tôi được sống vô tư, không phải lo toan quá nhiều điều trong cuộc sống. Nơi mà mỗi ngày đến trường được gặp những người bạn của mình, mỗi tiết học lúc thì học lúc thì lén lút nói chuyện hay ăn vụng, chúng tôi không cãi vã chỉ có bên cạnh và lắng nghe lẫn nhau. Tôi biết, sau này có thể là sẽ không bao giờ chúng ta sẽ được bên cạnh nhau như thế thêm một lần nữa nhưng mà tôi rất mong những người bạn của tôi sẽ luôn hạnh phúc và thành công trên con đường mà mình chọn. "Một Đời Bình An" là cuốn tiểu thuyết dùng để khắc ghi lại những kỉ niệm ấy giữa bọn tôi và như bức thư cuối tôi gửi lại mong bạn sẽ đọc và nhớ đừng quên tôi nhé!Thân thương.…
Ái Nhi, cô gái duy nhất trong nhóm bạn thân HKDT, luôn là người điềm tĩnh, chín chắn và có phần trưởng thành hơn bạn bè cùng lứa. Lớn lên trong một gia đình khá giả ở Quận 2, Nhi sống trong một ngôi nhà không phô trương nhưng đầy đủ tiện nghi, có cả một hồ bơi nhỏ xinh, nơi nhóm bạn thường xuyên tụ tập. Mặc dù có mọi thứ mà nhiều người mơ ước, Nhi lại chọn cách sống giản dị, không bao giờ tự cao tự đại.Nhóm bạn thân của Nhi, dù mỗi người đều sống ở những khu vực khác nhau, nhưng luôn bên nhau mỗi khi cô cần. Đức, Kiên, Hào, Tùng - họ không chỉ là bạn bè, mà là những người thân thiết như anh em trong gia đình. Và dù không ai trong số họ ở gần Nhi, nhưng khi cô cần sự giúp đỡ, họ luôn có mặt mà không một chút do dự.Công Minh, anh chàng lớp trên với vẻ ngoài lạnh lùng và trí tuệ sắc sảo, dần dần trở thành người chiếm trọn sự chú ý của Nhi. Không phải là lần đầu tiên họ gặp nhau, nhưng có một điều gì đó đã thay đổi. Minh không chỉ là một người bạn bình thường nữa; anh là một sự hiện diện khiến trái tim Nhi đôi lúc đập nhanh hơn, khiến cô có những suy nghĩ mà trước đây chưa từng có.Dù giữa họ vẫn là tình bạn, nhưng cảm xúc ấy dường như đang dần vươn xa hơn. Mối quan hệ của Nhi và Minh không còn chỉ là những cuộc trò chuyện qua lại của hai người bạn. Liệu họ có thể bước qua giới hạn bạn bè để khám phá một điều gì đó mới mẻ hơn, hay sẽ chỉ là những kỷ niệm ngọt ngào của tuổi học trò?…
kể về thế giới mà phép thuật, võ thuật, kiếm thuật dùng để chiến đấu để đi vào sâu trong lòng đất để kiếm những tài nguyên quý hiếm tôi năm nay 18 tuổi là học sinh năm ba trường đào tạo những người thức tỉnh trong khi điểm điểm thực hành của nhiều người khác rất cao nhưng điểm số của tôi rất thấp thay vì học lớp thiên phú theo kĩ năng lĩnh ngộ được những người không có kĩ năng đặc biệt sẽ học một lớp riêng nhưng vào một ngày thực tập chiến đấu trong hang động sơ cấp vào sâu chúng tôi phát hiện ra phòng boss của hang động có những quái vật với sức mạnh và tốc độ chỉ hang động cao cấp mới có rất nhiều người bạn đã chạy được ra khỏi phòng boss trước khi cánh cửa đóng lại nhưng tôi không may mắn như thế vì thể lực tôi yếu nhất mà tôi bị kẹt lại và bị quái vật chém một phát giữa bụng tưởng mọi thứ đã kết thúc nhưng trước khi chết dần nhắm mắt lại vì mất máu quá nhiều có một bảng thông báo như trong game mmorpg xuất hiện và thông báo bạn đã đủ điều kiện để kích hoạt kĩ năng của bạn và khi mở mắt căn phòng đã biến mất và đội cứu hộ đã đến cứu tôi nhưng lúc họ đến trên người tôi trả còn tí vết thương nào ra sau khi đến bệnh viện tôi đã nhận được thông báo về kế hoạch luyện tập do hệ thống đưa ra từ đó cuộc hành trình của tôi bắt đầu…
Câu chuyện tình yêu đơn phương từ thuở thiếu thời cho đến khi trưởng thành của cô gái nhỏ, dựa trên chính câu chuyện của tác giả, đã thay đổi để không liên quan đến mọi người xung quanh. Người ta bảo 'thanh xuân của chúng ta ít nhất có một người dính lời nguyền tuổi 17... chàng trai hay cô gái bạn yêu thật lòng bạn gặp ở tuổi 17, nhất định sẽ quay lại gặp bạn ở năm 25 tuổi'. Yêu thầm năm 17 tuổi, rõ là ở cùng một thành phố, thế nhưng lại chưa từng một lần gặp lại, muôn lần bỏ lỡ nhau. Chỉ cho đến năm ấy, vào năm 25 tuổi, đột ngột gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách.Bởi vì muốn học cách buông bỏ, nên viết ra hết để thôi nhớ về anh, coi như đặt dấu chấm hết cho một câu chuyện tình tuổi xuân thì đã lỡ dở.…
Lấy bối cảnh Tân Trụ - tổng Tân Bình, tỉnh Gia Định đầu thế kỷ XX, người đọc sẽ hình dung ra bức tranh u ám về một gia đình địa chủ điển hình ở Nam Bộ, nơi quyền lực, tiền bạc và đạo hiếu đan xen cùng những oán hận âm thầm bị khói nhang che phủ. Câu chuyện đào sâu vòng xoáy nghiệp báo: cái ác không mất đi, mà chỉ đổi chỗ, lặp lại trong chính những người ở lại. Truyện có một số chi tiết lấy cảm hứng từ những câu chuyện có thật.…
"Lễ cũng làm xong rồi, giờ em có gì muốn bàn bạc với mỗ đây?" Lê Huy Nam chống cằm đưa mắt nhìn người bạn đời mới cưới của mình mà cười cười, trong mắt đều là ý trêu ghẹo.Lâm Minh nhăn mặt: "Tôi lớn hơn cậu ba đấy, cậu mới là em." Hắn khá bực bội, người này từ lúc ngồi xuống cạnh cứ liên tục nào là cầm tay nào là véo mặt, mà hắn thì quá mệt để có thể phản kháng lại thế nên cứ mặc cho y chơi chán thì thôi.Nhưng trái với suy nghĩ của hắn, Lê Huy Nam mãi chẳng biết chán."Lớn hơn thì sao? Em cũng là vợ mỗ thôi." Y đắc ý cười khẽ, bàn tay vẫn đang mân mê tay Lâm Minh._______________Chú thích:Mỗ là cách tự xưng vào khoảng thế kỉ 15-16 ở Việt Nam.Tôi, ta gọi là min, là mỗ, giáp.…
Năm mười bảy tuổi, chúng ta là bạn thân.Chỉ là bạn thân - dù tớ đã thích cậu rất nhiều.Thích đến mức chỉ cần một cái ngoảnh đầu, một nụ cười của cậu... cũng đủ khiến tớ giữ mãi trong lòng suốt tuổi thanh xuân.Nhưng tớ im lặng.Cậu cũng im lặng.Và mùa chia tay trôi qua như một buổi chiều nhiều nắng, không lời hứa hẹn, không lời tạm biệt đủ sâu.Lần cuối gặp nhau là đầu năm lớp 12 . Tớ định nói:"Nếu đây là lần cuối... thì cậu có từng thích tớ không?"Nhưng rốt cuộc, tớ chỉ mỉm cười.Và quay đi.Chúng ta đã bỏ lỡ nhau, không phải vì không yêu - mà vì quá sợ mất đi tình bạn.Chín năm sau, khi gặp lại, tớ nhìn thấy cậu giữa phố đông mà tim bỗng thắt lại.Cậu không thay đổi nhiều, chỉ là đôi mắt buồn hơn.Lần này, tớ không còn im lặng nữa."Tớ đã từng đợi cậu, Huy à. Rất lâu. Nhưng tớ không biết... mình có quyền được đợi."Cậu nhìn tớ, giọng khàn đi:"Tớ biết...Ngôi sao xanh của tớ, năm mười bảy tuổi tớ đã để lạc mất.Nhưng lần này, tớ sẽ không để cậu đi nữa.Nếu cậu chưa từng có một vì sao cho riêng mình... thì tớ sẽ hái cả bầu trời sao cho cậu.…