tam sinh, vong xuyên bất tử
…
hopelessly in love [lee heeseung × park sunghoon]…
" Này Leehan , sao m cứ ngắm cá như một thằng thiểu năng vậy ?""Yahh , im đi , t thích vậy đó , làm sao ?!"" M thích ngắm cá , còn t thì thích ngắm m !"truyện sẽ có tục , đôi chút hài hước từ hai bạn trẻ , và sẽ có sự góp mặt của 4 mem BND thể loại : Học đường , HE , 1 chút drama…
Hội chứng ám ảnh Ptsd…
như tên truyện,truyện cũng có cp simkunkaiko,không thích thì lướt qua,hứng thú thì vô đọc nma mình thích viết chuyện nhưng mik khá lười nên mình ngâm truyện rất lâu heeh nên 1 hay 2 tháng vẫn chưa ra truyện thì cho mình xin lỗi.…
,😄😘😄😘😄…
Kỳ nghỉ của 6 cặp 12 người trong vòng nửa năm…
Cuộc sống bình thường của 2 vợ chồng…
" Hoa , Hoa ơi... Giấy ... Giấy Báo Tử " " Không , không thể nào , Tuyết nhất định sẽ quay về , giấy là giả , Tuyết sẽ quay về mà "…
Lính tuần phòng hướng đạo dự tính, tư thiết như núi, OOC tràn lan, đạo mộng không gian + hắc khách đế quốc + chuyện nhỏ tám đầu ti táp cơ vừa coi cảm... Duy nhất chỗ tốt là chỉ xà tinh bệnh người không chết.Giá thiên chỉ là một rất tọa không làm chính xác vật thí nghiệm.Tất cả câu chuyện, nhất định HE, các loại BUG, hoan nghênh chủy ta.Chú thích:ESP: Extra Sensory Perception, vượt qua giác quan tri giác / vượt qua ý thức / vượt qua giác quan tiềm năng, nơi này liền trực tiếp làm siêu năng lực cách gọi khác dùng, lười biên...PVS: Persistent Vegetative State, chính là người không có tri giác rồi, không nên suy nghĩ quá nhiều...DBS: Deep Brain Stimulation, độ sâu óc bắt chước.BCI: Brain/Computer Interface, danh như ý nghĩa là tốt dù sao cũng kéo...P TSD: Post Traumatic Stress Disorder, vết thương sau ứng kích chướng ngại.…
Xả ảnh~…
Đi, mình cùng nhau tới Potsdam.…
Tên: Quá trìnhTác giả: Nutty DreamerDịch: CeehynSummary: Phần Thưởng (Giang Hành x Lý Phái Ân) - Quá Trình.Người mẫu sàn thương mại điện tử Giang Hành x diễn viên tuyến 18 Lý Phái Ân.Truyện lấy cảm hứng từ tác phẩm "Quá Trình" của Lâm Bạch.Bản dịch đã được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang ra khỏi đây.…
Một nữ chủ tịch lạnh lùng, không ai dám chạm tới.Một nữ thư ký trầm tĩnh, ánh mắt khó lường.Người ta đồn, họ là ánh sáng và bóng tối-nhưng không ai chắc, ai mới đang che phủ ai.…
Cô gái ấy chết trong công viên một cách oan uông, cảnh sát đóng hồ sơ một cách tàn ác, dư luận im lặng như những kẻ máu lạnh. Đây không phải là lần đầu, và chắc chắn không phải lần cuối, khi công lý chỉ là nhãn dán cho dối trá, sự thật sẽ phải được phơi bày, dù có phải bằng máu…
"hách ơi, mai là đông chí"- từ một bản thảo cũ đem chỉnh sửa, không biết có viết tiếp hay không.…