"Vậy thôi, trời lại trở lạnh và tớ thì phải tìm kiếm một bàn tay ấm áp nào đó cho mùa đông này rồi. " Tác phẩm được truyền cảm hứng từ bản dịch "The best thing I ever did"_Twice do BG Team dịchDẫu vậy hãy nhớ rằng không phải dựa toàn bộ trên lyrics mà chỉ sử dụng một vài câu vietsub trong lời bài hát, còn lại vẫn là do lời văn của alleythehidro. Yếu tố chủ yếu nhất được sử dụng là:"Điều tuyệt vời nhất tớ đã từng làm"…
CP GV tính nóng như kem x SV 6 năm chưa tốt nghiệpMôi trường đại học là một môi trường kì diệu. Nó mở ra cơ hội cho gần như tất cả mọi người trong xa hội, bởi thế đây như là xã hội thu nhỏ vậy. Đầy những bất ngờ.Nhưng vi diệu tới độ có sinh viên học lại bằng với tuổi giảng viên mới thì trời đất xưa nay hiếm, gần như chỉ có thể tìm được ở trường X khoa Anh chúng tôi.…
Nói buông tay là buông tay! Kế Dương đây là lần bao nhiêu chúng ta cãi nhau rồi? Em không nhớ đúng không? nhưng anh nhớ, anh luôn ghi nhớ để chúng ta không cãi nhau vì chuyện cũ. Kế Dương! chúng ta chia tay đi.. anh chịu hết nổi rồi.…
Truyện mình viết về kết cục của bộ truyện Detective Conan. Đây hoàn toàn là fanfiction về tình cảm nên những yếu tố như vụ án, logic,...hoàn toàn không khẳng định. Mình ship couple rất rõ ràng, nếu các bạn không cùng thuyền hoặc không thích couple trong truyện thì mong không đục thuyền hoặc ném đá mình.Chủ nhật hằng tuần mình sẽ ra phần mới.Xin cảm ơn các bạn đọc rất nhiều.i…
Anh là người đưa tay ra với cô khi cô gục ngã.Anh là người tin vào cô, khi cả thế giới quay lưng.Anh cũng là người duy nhất yêu cô, âm thầm...và mãi mãi.Nhưng trong thế giới của cô, anh như chưa từng tồn tại.…
review trong lúc tớ bị write block. có lẽ việc này sẽ siêu nhàn :"> ai sẽ đặt review cái con dở hơi này chứ :))))edit 20/4/2020: tớ xin rút lại lời nói trên ;;v;; review shop không những chỉ để review mà còn để những bạn vã truyện vào đây kiếm truyện hay để đọc nữa.…
Nhân sinh kiệt tác là nàngNgàn dặm non nước cũng đều đem choNghiêng đầu bất phục tóc thơNgước lên xuân đến, cuối đầu hạ rơiÁnh nhìn bao cả núi sôngHào quang như thế chỉ mang riêng nàngMột trời sắc đỏ mãnh sưLại như miêu nhỏ đoạt hồn nhân gianKhát vọng tuyệt đối không buôngToàn thân thương tích cũng không chịu dừngBản năng vương đế vẫn cònTương lai phía trước một tay đoạt về.--------------------------------…
- Diên Hy Công Lược - - Phú Sát Hoàng Hậu là một bậc mẫu nghi thiên hạ, hiền lành lương thiệnCái chết của hậu, tuy là hậu tự tìm cho mình sự tự do trong nơi cung cấm, và đã có được nó.Mọi chuyện đã phơi bày nhưng nhường như vẫn còn uẩn khúc, ai oán. Khao khát được tự do, được là chính mình,... Điều đó nhường như không phải phép trong Tử Cấm Thành này.------ Nên mình sẽ viết một câu chuyện lần lượt kể về Phú Sát Hoàng Hậu khi mới là Phú Sát Dung Âm. Dần dần ở thành ngôi vị hiện tại như thế nào.Dàn nhân vật trong Diên Hy Công Lược cũng sẽ xuất hiện trong này.Và kết cục sẽ như thế nào? Thì chúng ta phải đọc rồi!!!------Đây là câu chuyện không hoàn toàn khớp với lịch sử, nhưng sẽ dựa vào lịch sử ở một khái cạnh khác...Tên nhân vật sẽ giống với bộ phim Diên Hy Công LượcNếu có sai sót, mong các bạn nhận xét...Thân ái,Nhân-----Giải thích tên truyện: (tên truyện có hai ý nghĩa) 1. Dung Âm chờ kế sách ... là trông chờ mưu kế tiếp theo dành cho mình. Một hoàng hậu mạnh mẽ hơn... 2. Vọng: nhìn, trông ngóng, Kế = Kết = Cát: Búi tócMà búi tóc là nơi cài trâm, những thứ phụ kiện cao quý ..... Dung Âm nhìn thử búi tóc khi đã cày trâm lộng lẫy như thế nào, còn lúc cởi bỏ tất cả trâm cài sẽ như thế nào?…
Cô yêu anh, hi vọng vào lời hứa yêu của anh. Tất cả niềm tin đặt vào câu nói: "Anh thích em ".Anh nói thích cô nhưng cô lại thấy anh tay trong tay với những người con gái khác. Anh coi cô là cái gì, thế là yêu sao?...…
Cuộc sống tăm tối của em nó như một màu đen kịt. Những tâm sự trong lòng em giống như đại dương sâu thẳm. Ngày có anh là ngày cuộc đời em tươi sáng. "Gemini, ánh nắng của em. Em yêu anh""Fourth nhỏ à để anh đến xoa dịu tâm hồn bạn ná"…
Hủ Nữ Xuyên ThưTác giả: Thảo TrangNick: trang_kennyNguồn chính chủ: Wattpad và SweekTruyện chỉ được đăng tại wattpad và Sweek, những trang web khác đều là giả mạoThể loại: ABO, xuyên không, đam mỹ, 1x1, cơ giáp, tương lai, dị năngNgày viết: 23 tháng 5 năm 2018Ngày hoàn thành: 12 tháng 8 năm 201831 tháng 10 năm 2019 thay cái bìa, thực ra cũng chỉ thêm đôi nét trên tấm ảnh để người ta biết truyện đang ở wattpad. Truyện chỉ đăng ở wattpad và Sweek.Nhân vật chính: Nhan Bình x Triệu AnNhan Bình là một hủ nữ. Chỉ vì chê một câu chuyện có kết thúc tệ mà không may xuyên không vào câu chuyện đó. Xuyên thì cũng thôi đi, tại sao còn xuyên vào nam nhân. Xuyên vào nam nhân thì cũng thôi đi, tại sao lại còn trùng tên, chẳng lẽ trùng tên là có tội ? Trùng tên thì thôi đi, hà cớ làm sao mà lại xuyên vào nhân vật chính ? Xuyên vào nhân vật chính thì cũng thôi đi, tại sao lại là nhân vật chính của bộ truyện mình vừa chê. _______Truyện này mình tự viết và chỉ đăng tại wattpad và Sweek, các bạn ủng hộ mình nha ! (^_^)Thỉnh các bạn biết tôn trọng tác giả, vui lòng không chuyển verThỉnh các bạn biết tự trọng, vui lòng không sao chép bê vác truyện của mình sang trang web khác. -----ABO là một thể loại truyện xuất phát nguồn từ Âu Mỹ, đã tương đối phát triển ở fanfic nhưng gần đây mới rộ lên ở nguyên sang, có bối cảnh tương lai, khi con người di chuyển trong vũ trụ. Con người không phân chia theo giới tính nam nữ nữa mà là ABO, tức A - Alpha, B - Beta, O - Omega, dựa vào "chất dẫn dụ".- Beta thường chiếm phần lớn số lượng nhân loại (khoảng 80%), không bị ảnh hưởng…
Truyện kể về các tướng liên quân khi học chung 1 lớp. Đây là tác phẩm đầu tay nên đề nghị quý khán giả để dép và gạch ở ngoài và ko la hét chửi bới khi đọc,cảm ơn.Khuyến cáo: Fan nak x kri tốt nhất ko nên đọc tránh tổn thương cho bản thân và tránh gây lũ lụt cho hàng xóm láng giềng, sách vở, giấy viết truyện và đặc biệt là đồng bào miền trung. Chấm hết!…
Kỉ niệm còn đâu đây nhớ nơi sân trường ấyKỉ niệm học sinh khi vui đùa trong gió chiềuNhìn theo tà áo dài tan học về trên phố tung tăngCòn đâu, còn đâu...Thời gian dần trôi cùng với tuổi thơNgày xưa hồn nhiên cùng bao ước mơVà khi tôi cách xa tháng năm học tròCòn nhớ ngày chia tay ấy ... Buồn!…