Ngông Cuồng /Caprhy/gemdoo/tusluan/hùngdương/domicpad/kngwean
Giả hếtttt…
Fic nhỏ để đu otp atsh✨…
điểm yếu duy nhất của tôi là em…
"Em ghét những lời hứa, bởi vì những lời hứa luôn biến thành những lời xin lỗi."Chân Thành từng nói câu đó vào một buổi tối mưa.Lúc ấy đèn đường vàng nhạt, mưa rơi lặng lẽ như ai đó đang cố giấu đi tiếng khóc của mình.Cậu không phải người bi quan.Chỉ là cuộc đời đã cho cậu gặp quá nhiều lời hứa."Anh sẽ quay lại.""Đợi anh một chút thôi.""Tin anh lần này nữa nhé."Những câu nói ấy ban đầu đều rất đẹp.Đẹp như một bài hát đang mở dở trong tai nghe, như ánh đèn sân khấu rực rỡ khi người ta còn đứng ở trung tâm.Nhưng rồi thời gian trôi qua, những lời hứa ấy dần biến mất.Thứ còn lại chỉ là một tin nhắn muộn màng."Xin lỗi."Chân Thành ghét hai chữ đó.Không phải vì nó sai...Mà vì mỗi lần nghe thấy, cậu đều biết rằng có một lời hứa vừa chết đi.Cậu từng tin vào lời hứa của một người.Tin đến mức đem cả tuổi trẻ đặt vào đó.Cho đến một ngày, người ấy biến mất khỏi cuộc đời cậu,như thể chưa từng tồn tại.Từ hôm đó, Chân Thành không còn chờ ai nữa.Nhưng cậu không biết rằng...Có một người vẫn luôn đứng phía sau sân khấu,lặng lẽ nhìn cậu suốt nhiều năm.Và người đó...chưa từng thất hứa.…
Chỉ để viết nhảm…
Sao bảo ghét mà?…
"Giỡn quài ba""Tao không đùa"…
Sau những trọn vẹn ở phần một, cùng nhau ngắm nhìn họ ở tương lai hai năm sau nào. Đón chờ cuộc sống của các anh chàng ấy tại Trang Viên Gió Ấm nhé.…
Văn ÁnNguyễn Thái Sơn - một người sống vì ước mơ và không ngừng lao mình vào những mục tiêu cao cả. Và bên cạnh anh, luôn là một chàng trai có đôi mắt sáng, dịu dàng như ánh bình minh, Trần Phong Hào. Với anh, cậu chẳng khác nào mặt trời - âm thầm chiếu sáng phía sau, là điểm tựa để anh có thể vững bước tiến về phía trước.Nhưng cuộc đời đôi khi đòi hỏi những hy sinh không ngờ. Hào đã lặng lẽ chọn rời xa, chọn hy sinh giấc mơ của chính mình để Thái Sơn được bay cao, bay xa. Trong trái tim đầy yêu thương nhưng cũng đầy dằn vặt của mình, Hào chỉ mong một điều giản dị: *Thái Sơn có thể mỉm cười và sống trọn vẹn với lý tưởng của mình*.Thái Sơn cuối cùng đạt được những gì mình hằng mong muốn. Đứng giữa ánh hào quang rực rỡ, anh là biểu tượng của thành công, là niềm tự hào của biết bao người. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, giữa biển người tung hô, Sơn đột nhiên thấy trái tim mình trống rỗng. Bởi trong cái lặng im sau tiếng vỗ tay, anh nhận ra rằng *người đã luôn ở đó, soi sáng sau lưng anh* - Phong Hào, không còn ở bên nữa."Mặt Trời Sau Lưng Anh" là một câu chuyện về yêu thương và mất mát, về những lựa chọn đầy đau đớn của tuổi trẻ. Phong Hào đã chọn đứng trong bóng tối để người mình yêu được tỏa sáng, và Thái Sơn đã đánh đổi hạnh phúc của mình cho thành công. Nhưng liệu anh có thể tìm lại ánh sáng đã mãi lụi tàn? Hay bóng hình ấy chỉ còn là một ký ức đẹp mà trái tim anh sẽ giữ mãi mãi?…
trai bao - thiếu gia…
Thật hay thách - Cuối cùng ai sẽ là kẻ thua cuộc? Written by ilmoliuoSản phẩm của trí tưởng tượng, không áp đặt lên người thật.…
Sản phẩm của nhiều authLink gắn trong từng chap fic‼️VUI LÒNG : - Không đem đến mặt chính chủ - Không bê đi bất cứ đâu ( no thr city, notiktok) - Không gắn ghép lên người thậtLưu ý : Sản phẩm của trí tượng tưởng, sự việc/hoàn cảnh trong fic đều ko có thật. 🔞 smut, nặng đô…
fic trẩu, mối quan hệ giữa idol và antifan !!!…
Nguyễn Quang Anh bỗng nhiên xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết ngôn tình bản thân vừa tiếc tiền mua được…
Nơi ồn nhất của nhà "Say Hi!"…
tôi thật sự yêu cậu nhưng đã từng...…
wean x gemini----------------------------------------------------------------"100 tỷ. Bán cho tôi""Em sợ lắm sao? Tôi xin lỗi!"…
nguyễn thái sơn vào ngày hôm ấy của cái năm mới mười tám đôi mươi, cuộc sống còn đầy những rực rỡ sắc màu, đã gặp được một tiếng vọng nghe thật trong trẻo và đáng si mê làm sao trong đời mình.thái sơn nó mang theo sự ngông cuồng và hết thảy nhiệt huyết tuổi trẻ đuổi theo hình bóng ấy. đến tận chân trời xa xăm ngút ngàn, anh quay lại nhìn nó."trần phong hào là tên của anh."và nó đã gần như nhảy cẫng lên khi bản thân cuối cùng cũng có thể ôm lấy ánh dương vào lòng.…