Những câu chuyện ngọt ngào đời thường của Han Jisung và Lee Minho nhà Stray KidsTác giả: 天下第一武功高强的中二症少女Raw: https://www.bilibili.com/read/cv3164923?fbclid=IwAR1P6iR8gKsjDJqOB89-GhjOdi8zksAMURn91PwKpjDlF4F4ouwTqdZ0lG0Dịch + edit + beta: Hima VUI LÒNG KHÔNG REPOST. RAW Ở TRÊN KIA, NẾU MUỐN CÓ THỂ DỊCH TỪ ĐẦU. NẾU CẦN SHARE THÌ LÊN FB HIMA HIMA ( https://www.facebook.com/hanleeiscute ). XIN CẢM ƠN Ạ <3…
Như tiêu đề đã nói đây là những ý tưởng của mình về Hyunjin x Kids. Vì thường mình không có đủ thời gian để viết nó thành một câu chuyện hẳn hoi nên mình sẽ quẳng tụi nó vào đây. Hứng lên thì mình viết truyện riêng không thì thoi coi như nó là one-short nhớ~~Tui chơi hệ Hyunjin bottom nên bạn nào hong thích thì thoi xin lỗi còn ai thích thì vào dẫy cùng tui cho zui nha!!!…
Kimura Kiyoshi - cô ấy đã mất ba mẹ sau 1 vụ tai nạn kì lạ mà cảnh sát cũng không điều tra được. Quá đỗi tuyệt vọng cô ấy quyết định ... tự tử. Nhờ có Hime Haruko bạn thân thuở nhỏ của cô đã ngăn lại. 2 người đã quyết định sẽ điều tra về cái chết bí ẩn của ba mẹ Kiyoshi. Bỗng họ được vào học tại 1 ngôi trường kì lạ. Đây chính là ngôi trường liên quan đến cái chết của ba mẹ cô. Họ đã gặp Saito Michio, Sakamoto Kamayo - đang trên đường thực hiện ước mơ của bản thân. 4 người họ đã phiêu lưu khám phá ra nhiều bí mật của thế giới mới. 😁Tác giả: NGUYỄN DƯƠNG KHÁNH NGỌC 💖 Bút danh : NGOOCNEEEE ✨HÃY CÙNG THEO DÕI " NGÔI TRƯỜNG BÍ ẨN " ĐỂ BIẾT THÊM CHI TIẾT NHÉ !!!Tui chỉ viết cho zuii hoi, mong mn ủng hộ nhaaaaa 😆😆😆…
Tôi một gái bình thường , cứ ngỡ cuộc đời tôi sẽ bình thường như vậy cho đến khi tôi thi đậu vào ngôi trường đứng đầu tỉnh và tôi gặp được anh........…
Tôi vân thường tâm đắc nhất câu thơ một câu thơ: " Ngày người nào đó trên thế gian này đám cưới Có một người từ chối thức dậy lúc bình minh"lúc đọc hai câu thơ này tôi từng cười nhạo nhân vật trong câu truyện đó. Tại sao vì một người vì một mối quan hệ mà từ chối những khởi đầu mới. Mãi đến năm 20 tuổi tôi mới nhận ra rằng mình dường như lại trở thành nhân vật mình từng cười nhạo. Hoá ra yêu một người lại khiến ra đau lòng đến vậy. Tôi không biết thời điểm đó tôi nghĩ về điều gì nhưng tôi đã chọn cách giải thoát bản thân khỏi sự đau khổ ấy. Tôi chỉ biết luôn cầu chúc cho em một đời bình an không sóng gió, nếu nửa đời sau có mệt mỏi có thất bại chỉ biết nhắc em hãy ngồi nghỉ rồi đi tiếp, khi còn có thể chỉ biết dạy em cách tự mình vượt qua tất cả bởi tôi sợ rằng đoạn đường sau này tôi chẳng thể bước cùng em. - Tôi sẽ chẳng thể cùng em bước tiếp đoạn đường. Tôi chẳng thể trở thành nam chính trong câu truyện của em. Tôi chẳng còn có thể bảo vệ em trở che em bao bọc em khỏi sóng gió. Đoạn đường sau này em phải tự mình đi rồi. Tôi sẽ đợi em ở Hoàng Tuyền với hoa bỉ ngạn hi vọng khi đó em còn nhớ tên tôi. kiếp này tôi chẳng thể làm người yêu em vậy thì hi vọng chúng ta sẽ cùng chuyển thế. tôi sẽ đến một nơi khác em cũng vậy và chúng ta sẽ không làm anh em. Gửi em, cô gái của đời tôi…
Lập dị cũng biết yêu?Giới thiệu"Tôi là người thường đưa ra những ý tưởng, mọi người đều khen ngợi những ý tưởng của tôi là hay, tuyệt vời. Nhưng việc thực hiện ý tưởng không phải là sở trường của tôi. Vì thế tôi cần người có thể ở bên tôi thực hiện nó thay tôi và tôi tìm được chị. Chị sẻ là người hoàn thành những ý tưởng đó, vì vậy tôi sẻ biến chị thành của tôi". Lời tỏ tình này có phải là tỏ tình hay là lời tuyên bố chiếm hữu. Câu văn thật kì lạ, khó đoán làm sao, không lẽ những người lập dị luôn làm kì dị như thế này, hay do họ không biết cách bộc lộ cho đúng. Nhưng với lời gọi mời khác người có thành công như cách bình thường?khó hiểu, nhầm lẫn luôn xoay quanh những kẻ khác người, cần có ai đó có thể hiểu cách hành động của họ.…
Nhân vật:1. Hyo Min2. Jiyeon3. Boram4. Taeyeon5. Yoona Chuyện chỉ mang ý nghĩa ảo tưởng....Đây là lần đầu mình tạo truyện nên các bạn thông cảm nha. Có gì không hay thì nói cho.mình để mình sửa. ______________________ Chap 1: Ngày buồn của JiyeonVì có lịch diễn ở Nhật Bản nên Min không diễn ở Hàn Quốc cùng mọi người được.Trước hôm đi....Ji: unnie đi nhớ gọi điện, nhắn tin em nhá, đừng quên em đó. *mặt buồn buồn*Min: unnie nhớ rồi, ở nhà cùng các chị ngoan nhá, unnie đi về sẽ mua quà cho em.Ji: vâng, em sẽ nghe lời các chị.Min: thôi, ngủ sớm đi, mai chị còn đi sớm đó.........Nửa đêm, Ji trằn trọc không ngủ, khuôn mặt buồn thiu, hình như Ji khóc.Sáng sớm, Min sắp xếp đồ đạc và chuẩn bị ra sân bay. Khi ra đến sân bay Ji khóc vì muốn Min ở lại. Nhưng đã đến giờ mày bay cất cánh Min phải đi rồi.Min: các chị nhớ chăm sóc Jiyeon cẩn thận nha. em đi đây. p..pppNgày hôm đấy, Jiyeon khóc suốt và ở trong phòng không ăn uống gì.…
Thanh xuân này chỉ cần xuất hiện bóng dáng của cậu là tôi đã mãn nguyện rồi. Năm ấy cậu 17 tuổi, tôi cũng 17 tuổi, đáng lẽ chúng ta có thể trở thành đôi bạn thân thiết của nhau nhưng cớ sao tôi lại đi thích cậu cơ chứ, bởi tôi và cậu đều là nữ kia mà.Nhưng nữ với nữ thì đã sao, thứ tôi biết chính xác bây giờ là tôi thích cậu, thích cậu nhiều hơn bất cứ ai tôi từng thích trước đây, thích cậu không vì bất cứ một lý do gì, đơn giản vì thích là thích thôi. Dẫu cho thứ tình cảm này có đến từ một phía, dẫu cho cậu sẽ chẳng bao giờ đáp lại tôi...Để được nhìn thấy cậu mỗi ngày tôi nguyện dấu đi tình cảm, thích cậu sâu sắc là vậy nhưng tôi chỉ mong cậu thực sự hạnh phúc,chẳng cần vì thương hại mà đáp lại tôi...Nhưng xin cho tôi được một lần ích kỉ, để tôi hi vọng vào một ngày nào đó cậu nhất định sẽ thích tôi.…
Mở đầu: Đông Quan Hạ Nhàn chết rồi! Chết trong lúc thực hiện "Ước định gia tộc". Ấy là tin tức đầu tiên Đông Quan Hạ Sơ nhận được sau khi từ Ám vực luyện tập trở về. Tin tức thứ hai: "Ước định gia tộc" vẫn còn hiệu lực, Đông Quan Hạ Sơ phải thay thế chị gái sinh đôi Đông Quan Hạ Nhàn hoàn thành. Nội dung ước định: bảo vệ tính mạng cho Bàng Thanh Minh - người thừa kế nhà họ Bàng cho đến khi cậu tròn 18 tuổi. Không phải chỉ bảo vệ một đứa trẻ thôi sao? Đông Quan Hạ Sơ bày tỏ, với cương vị một trong những phù thủy đỏ hiếm hoi còn sót lại trên thế giới, cô làm được. Tin tức thứ ba: phù thủy đỏ sẽ chuyển sinh, không thể chết, cho nên chắc chắn tin tức đầu tiên là giả. Nhắc nhở khắc ghi trong tâm khảm: dòng dõi phù thủy đỏ di truyền ngẫu nhiên, phù thủy đỏ không bao giờ được chủ động tiết lộ thân phận cho người khác kể cả người thân, nếu không linh hồn sẽ vĩnh viễn tan biến, chết một cách triệt để. Lợi thế của sinh đôi đó là có thể cảm ứng đối phương, có kết nối tinh thần sâu sắc, vì thế Đông Quan Hạ Sơ càng khẳng định chị gái Hạ Nhàn đã sớm cao chạy xa bay nơi nào đó, tiện tay vứt mớ hỗn độn cho cô._________Nhân vật chính: Hoàng Phủ Bạch Trạch (Kal) x Đông Quan Hạ SơCảnh báo: nam chính rất điên, nữ chính có độc, tổ hợp tương ái tương sát.…
Tuyết Thảo Không có bắt đầu sẽ không có kết thúc, trời cao nhân từ đối với Tô Mặc, lại tàn nhẫn đối với Tuyết Thảo. Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương Edit: Nguyệt Viên Beta: Tiểu Tuyết Nội dung: Ân oán giang hồ, gương vỡ lại lành Nhân vật: Tô Mặc, Tuyết Thảo Nguồn:http://bongbongbien.wordpress.com/ Làm ebook: Baby Tiết Tử Tuyết Thảo lại nhìn thấy Tô Mặc ở dưới tán cây già trong rừng sâu núi thẳm. Quần áo trắng tinh của hắn đều thấm máu, đầu cúi xuống, làn tóc tán loạn phủ xuống bờ vai. Mặt Tuyết Thảo không chút thay đổi bước về phía trước, không chút khách khí đá hai chân hắn, người Tô Mặc bị bị đá nghiêng sang phía bên cạnh, lộ ra đôi mắt nhắm chặt và hai má trắng bệch —— thoạt nhìn như người đã chết. Tuyết Thảo lành lạnh cười: “Ngươi cũng có ngày hôm nay.” Nàng quay đầu đi, tiếp tục tiến sâu vào núi thẳm tìm kiếm thảo dược. Cho đến khi hoàng hôn mới trở về nhà, lại đi ngang qua gốc cây già kia, Tô Mặc vẫn ngồi ở chỗ kia như cũ, máu trên mặt hắn đã ngưng kết thành khối, đủ loại côn trùng bay tới bay lui quanh người hắn, Tô Mặc cao cao tại thượng, chưa từng chật vật như vậy. Bước chân dừng lại bên cạnh hắn một chút, Tuyết Thảo nhìn thấy dưới làn tóc bay rối, bờ môi của Tô Mặc còn hơi vẽ lên một đường cung, xem ra, hắn chết thật sự như ý hắn quá. Nghĩ thấy kẻ kia đến chết vẫn còn thoải mái như vậy, trong lòng Tuyết Thảo càng cảm thấy vô cùng chán ghét. Nàng xách áo hắn lên, thô bạo kéo hắn về nhà giống như kéo một xác chết. Tuyết Thảo cảm thấy, người như vậy không nên chết thoải mái, hắn nên chết thảm một chút. . . . . . Thảm hại hơn một chút. Mục lục Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Phần kết thúc…
Tác giả: Yên Hàn Tên truyện được lấy từ một câu thơ trong bài "Tiết phụ ngâm":Tiết phụ ngâm:Quân tri thiếp hữu phu,Tặng thiếp song minh châu.Cảm quân triền miên ý,Hệ tại hồng la nhu.Thiếp gia cao lâu liên uyển khởi,Lương nhân chấp kích Minh Quang lý.Tri quân dụng tâm như nhật nguyệt,Sự phụ thệ nghĩ đồng sinh tử.Hoàn quân minh châu song lệ thuỳ,Hận bất tương phùng vị giá thì.Dịch nghĩa:Chàng biết em đã có chồngTặng em đôi hạt châu sángCảm động trước tình đeo đẳng của chàngEm buộc vào áo lụa hồngNhà em có lầu cao bên vườn hoaChồng em cầm kích túc trực trong điện Minh QuangVẫn biết lòng chàng trong sáng như mặt trời, mặt trăng(Nhưng) em đã thề cùng sống chết với chồngTrả lại chàng hạt châu sáng, hai hàng nước mắt ròng ròngÂn hận rằng không thể gặp nhau lúc chưa chồng.…
Rất lâu trước đây, bên trong cửu giới có lưu truyền một đoạn cố sự. Nó kể rằng có một kẻ vì truy cầu 'bản ngã' mà đã sắp đặt lên một ván cờ với Thiên.Kẻ đó tạo ra vô vàn Tiên Đế, hàng vạn Thánh Quân chỉ để là quân cờ cho hắn sử dụng. Hắn trao đổi, làm quen với nhiều tồn tại thần bí cũng chỉ là để hoàn thiện ván cờ hơn.Thế nhưng, ván cờ hắn tạo ra đã thua cuộc. Tất cả đều biến đến hư không, hắn thì bị giam cầm vĩnh viễn. Thẳng đến một ngày, hắn phát hiện ra bàn cờ của hắn còn thiếu một quân cờ. Một quân cờ định đoạt tất cả.Thế là hắn lại lợi dụng trí tuệ của mình, trùng sinh trở lại thuở ban đầu. Thiết lập lại toàn bộ thế cờ trước đó của mình. Vì để chờ đợi quân cờ ấy sinh ra, hắn đã chìm vào giấc ngủ sâu, một giấc ngủ kéo dài rất nhiều thời đại, dài đến mức toàn bộ lịch sử đã lãng quên hắn ta.Giờ đây, khi nó khai sinh ra, thiên cơ thay đổi, thiên địa biến sắc. Hắn cũng tỉnh lại sau giấc ngủ ngàn thu ấy, trở lại với bàn cờ của mình. Chứng kiến thứ mình chờ đợi bấy lâu nay, chứng kiến ván cờ của chính mình."Thiên Mệnh, ta đã chờ ngươi rất lâu."…
Nhân vật chính: Dương Giai Kỳ( nữ chính)và Bạch Thuận Thiên ( nam chính) Nội dung: Cô và anh cùng lớn lên trong một xóm nghèo ở Liêu Ninh. Năm đó anh lên 10 tuổi bị bệnh nặng khiến não của anh có một khối u chèn vào giác mạc khiến anh chẳng thể nhìn thấy ánh sáng. Năm đó mẹ của Dương Giai Kỳ cũng bị bệnh tim vì nhà nghèo nên chẳng thể làm phẫu thuật hay chạy chữa. Mẹ cô bà Du Triệu Y biết rõ hoàn cảnh của mình biết rõ mình không thể ở bên con gái chi bằng nhường nó lại cho người khác. Bà đã quyết định hiến giác mạc của mình cho anh để anh có thể nhìn thấy ánh sáng tiếp tục với cuộc sống tươi đẹp. Trước khi buông xuôi tất cả bà đã nhờ anh chăm sóc cô. Vì lời hứa đó anh luôn bên cô âm thầm bảo vệ cho cô. Cả hai người đều có tình cảm với nhau nhưng chẳng ai thổ lộ nó ra cũng trôn dấu sâu trong lòng mình. Đến khi cô quyết định đi lấy chồng anh cũng phát hiện rằng lưỡi tử thần chưa hề tha cho anh chẳng qua họ đến lúc mà anh muốn nắm tay ai đó đi hết cuộc đời. Ngày đó Dương Giai Kỳ vẫn luôn hi vọng anh sẽ giữ cô ở lại chỉ cần anh nói cô ở lại nhất định cô sẽ không rời xa anh. Nhưng thời gian sống chẳng còn là bao biết lấy gì để giữ cô ở lại: - Thuận Thiên ca ca sau này anh sẽ đến tìm em chứ?- Kỳ Kỳ sống tốt nhé bé conAnh quay đi bước nhanh về phía trước lòng đau như dao cắt " Dương Giai Kỳ có lẽ chúng ta không có sau này, em nhất định phải hạnh phúc nhé cô bé nhỏ của anh"✓ ĐÂY LÀ LẦN ĐẦU EM VIẾT CÓ GÌ MỌI NGƯỜI BỎ QUA VÀ GÓP Ý CHO EM NHA…
LỜI MỞ ĐẦU: 〚 Tử Sinh Khiết Khoát, Dữ Tử Thành Thuyết. Chấp Tử Chi Thủ, Dữ Tử Giai Lão. 〛❝Sinh Tử Xa Cách, Cùng Người Thề Nguyện. Nắm Tay Đã Hẹn, Sánh Bước Đến Già.❞▬ 《Kinh Thi • Kích Cổ 4》🌸 Couple chính: Hạng Vũ x Ngu Cơ📌 ❝Tác phẩm được sáng tác với mục đích phi lợi nhuận, HOÀN TOÀN LÀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ, nội dung tuy có dựa theo game nhưng thiết lập có khả năng OOC, vậy nên hãy vui lòng cân nhắc trước khi xem và bình luận, nếu không thích thì vui lòng lướt qua... Xin cảm ơn!❞▬ Chú ý: Nội dung của các oneshot có thể liên quan hoặc không liên quan đến nhau.▬ Chú ý quan trọng: Nội dung của các oneshot chỉ phục vụ cho bối cảnh của 《Vong Xuyên Phong Hoa Lục》.INFORMATION: SERI ONESHOT❖ Tác giả: Thanh Trì» Bìa: Cre: 忘川风华录➸ Ngày viết: 29.08.2025➸ Ngày đăng tải: 30.11.2025➸ Ngày hoàn thành: 00.00.0000➸ Thể loại: Oneshot, Cổ đại, Sủng/Ngược, HE/SE, 18+...➸ Tình trạng: On-going➸ ĐÂY LÀ SERI ONE-SHOT TỔNG HỢP VỀ COUPLE: HẠNG NGU - VONG XUYÊN PHONG HOA LỤC✎ Vui lòng không re-up dưới mọi hình thức!…
Người chồng bí ẩn siêu quyền lực Diệp Du Nhiên - Mộ Tấn Dương Đây là Dị Bản ngắn gọn, xúc túch và siêu lãng mạng . vô cùng đáng đọc Ngọc Hoàng Cung - nơi đốt tiền của giới thượng lưu Du Nhiên vuốt thẳng chiếc váy đỏ 2 dây miễn cưỡng lắm mới dài quá gối trên mình, đưa những ngón tay thon mảnh chỉnh lại mái tóc xoăn vàng buông xỏa quá vai đầy dịu dành nữ tính rồi mới sản bước chân thon dài trắng sáng bước vào bên trong Đến cửa khu VIP 1 một nam phục vụ kính cẩn thu tay về sau lưng khom nhẹ thân người ngõ ý mời cô bước vào "Cám ơn ! " Cô nhẹ nhàn quay đầu hướng về người phục vụ nhếch đôi môi đỏ mịn như nhung mĩm cười Với dáng vẻ xinh đẹp kiều diễm lúc này có thể nói bất cứ 1 người đàn ông nào cũng bị thu hút và khự lại vài giây. Người phục vụ đỏ mặt rời đi Đảo Mắt một vòng quanh khuôn viên rộng tầm 190 mét vuông được bài trí tinh xảo theo phong cách cổ điển phương tây với ánh đèn vàng huyền ảo Du Nhiên bắt được ánh mắt của Cô cả nhà Họ Diệp - Diệp Yến Nhi…
... Anh ghét em rồi, anh bỏ em đi thật rồi. Tại sao vậy anh? Em đã làm sai điều gì ư? Em gây ra lỗi lầm gì lớn lắm phải không anh, để giờ đây anh quay lưng đi không ngoảnh lại nói với em một lời. Cố gắng trở nên điềm tĩnh hơn, cố gắng trở nên ít nói hơn, cố gắng làm một đứa con gái thật hoàn thiện, không một lỗi lầm, em đã cố, đã dày vò bản thân mình suốt nhiều đêm mất ngủ và toàn khói thuốc... nhưng em chẳng làm được anh ơi. Trước giờ em cứ nghĩ anh hiểu em nhất, anh là chỗ dựa tinh thần lớn nhất của em, chỉ anh hiểu rằng em thích sống đúng với bản thân của mình, làm những điều em thích chứ chẳng gò bó như những lúc bị áp lực gia đình. Dường như sự thảo mai đó chỉ khiến con người em giả tạo hơn thôi, em cố cười thật nhiều, thật tươi... Cuối cùng, chỉ mình em cô đơn trong bốn bức tường lạnh lẽo cùng giọt nước mắt lăn dài trên má... Anh bỏ em thật rồi...…