Tản mạn..
Tản mạn về cuộc tình đơn phương chóng vánh tuổi 17. Sắp sang 18 rồi cũng nên lưu giữ một ít để gọi là ký ức :))…
↻ ras ◁ || ▷ ru ↺ 𝄞⨾.˚𝐭𝐡𝐞 𝐫𝐡𝐲𝐭𝐡𝐦 𝐛𝐞𝐭𝐰𝐞𝐞𝐧 𝐮𝐬⋆𓂃✍︎♬hoá ra tình yêu của chúng ta không chỉ đến từ sự thương yêu giữa người với người, mà là sự xen lẫn hoà quyện giữa nhịp đập của con tim và giai điệu bập bùng của âm nhạclưu ý: đây là fic chuyển ver không có sự cho phép của tác giả, tại tác giả chảnh quá nhắn không rep. xin vui lòng đừng đem tác phẩm đi 🐧🐧🐧🐧link tác phẩm gốc: https://www.wattpad.com/story/403829258?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=HuCeHut…
mình chưa từng hứa sẽ bên nhau mãi mãianh không nói là sẽ ở lại, em cũng chẳng bảo mình sẽ rời đichỉ là suốt một thời gian dài, em đã quen với việc có anh bên cạnhquen với tiếng anh nhắc nhở những đêm đánh rank muộn, quen với ly cà phê anh mua cho mỗi ngàymình cứ thế bên nhau, không câu hứa thề cũng chẳng một danh phậnem ngu ngốc suy nghĩ, như thế là quá đủ rồi màcho đến khi anh rời đi, nhẹ nhàng như thể mọi thứ chưa từng bắt đầucòn em cứ đứng mãi ở chỗ cũ, cùng mớ suy nghĩ ngổn ngang chẳng biết cất vào đâu...----------warn: ooc, có thể có yếu tố phi logic, tất cả đều là trí tưởng tượng của tác giả, delulu vì đói hàng. hãy liên hệ ig: @gnhyyyyy_ của mình nếu như có bất kì vấn đề gì liên quan đến fanfic của mình.…
đây là lần đầu tiên tôi viết truyện này nên mong ủng truyện giúp tôi…
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm Editor: Pan ( mị đây~~ ) Thể loại: tình yêu cẩu huyết, NC17+ Giới thiệu: " Từ lúc còn rất nhỏ, em đã mơ ước được cử hành hôn lễ ở giáo đường lớn nhất Hy Lạp, đi bên anh dưới lời chúc phúc của nữ thần Athena...Anh nói em là một đứa trẻ, không dễ dàng nói tới tình yêu. Thực ra, yêu một người không liên quan đến tuổi tác, mười tuổi hay hai mươi tuổi không quan trọng, quan trọng là mình yêu người đó bao nhiêu. Khi anh mười bốn, em là đứa trẻ sơ sinh, đương nhiên anh không thể yêu em. Nhưng khi em mười bốn tuổi, anh đã là người đàn ông đầy hấp dẫn, vì vậy, em luôn yêu anh..." *Lưu ý: Tác phẩm này chưa được sự đồng ý của tác giả ( bả bên Trung mà~~) nên đừng mang ra bên ngoài nhé!…
Như tên bìa thì tình yêu của tôi bắt đầu từ lần đầu tiên tôi đặt chân đến Việt Nam.. Ở Sài Gòn.. tôi đã gặp anh, người đàn ông làm tim tôi rung động...…
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu lời hứa ngày xưa được thực hiện ?SeoHyun, cô gái có tính tình hơi quái dị liệu có nghe theo lời mong muốn của ba mẹ cô ấy trong một cuộc hôn nhân đã sắp đặt trước ?Hay là cô ấy sẽ nói không với ngôi sao nhạc rock nổi tiếng, Jung Yong Hwa?…
Dành cho fan AyatoYui chứ ko dành cho các cặp khác ( với Yui )Nghiêm cấm đọc chùa+ ném đáFic 2 của mk^^…
Lần thứ mười bốn con tim chạm vào kí ức…
#seis#kiis#rnis…
Ngoại thành Seoul có một công trường rất bình thường, cho đến khi nó không còn bình thường nữa. Trong lúc xúc lên một thứ "không nên được xúc lên", một công nhân bỗng cảm thấy lạnh sống lưng, nổi da gà không vì gió, cũng chẳng vì sợ... mà vì trực giác mách bảo: thứ này mà mang về nhà thì tối ngủ không yên.Sau đó là chuỗi sự kiện quen thuộc đến mức buồn cười: hiện trường bị phong tỏa, báo chí bị "mời uống trà", chuyên gia được triệu tập, cấp trên liên tục nói câu "chúng ta cần bình tĩnh", còn những người thực sự bình tĩnh thì bắt đầu nói dối rất khéo. Khảo cổ học được mang ra làm bình phong, khoa học trở thành công cụ tranh luận, và mỗi câu nói trong phòng họp đều có ít nhất ba lớp nghĩa - nghĩa thật thường nằm ở lớp không ai nói ra.Ba phe dần lộ diện. Ai cũng khẳng định mình đứng về "lợi ích chung", nhưng lại tranh nhau quyền quyết định điều gì nên được đào tiếp, điều gì nên chôn sâu hơn, và điều gì... tốt nhất là chưa từng tồn tại. Không có anh hùng cứu thế, chỉ có những kẻ thông minh, đủ kiên nhẫn và đủ tàn nhẫn để mỉm cười trong lúc đẩy người khác vào thế khó.Đây là một câu chuyện mà thứ nguy hiểm nhất không nằm dưới lòng đất, mà ngồi quanh bàn họp. Nơi đấu trí diễn ra bằng lời nói lịch sự, nụ cười xã giao và những bản báo cáo "vô cùng trung thực". Còn sự thật ư? Sự thật luôn đến sau cùng - nếu nó còn cơ hội được đào lên.…
Mà thì cứ xem đi rồi biết :))…
Chuyến tàu thứ bảy được tìm thấy lúc 12:00…
Chuyện là Tôi viết ItaNaru…
1 ficton về Taehiong…
câu truyện viết về tình yêu của tôi, chàng trai trong mơ của tôi.hi vọng anh ấy sẽ mãi giữ được nụ cười của mình.đừng buồn nữa nhé Kwak Aron.…
xem rồi sẽ hiểu, đọc rồi sẽ biết !…