[ Trang Pháp x Lan Ngọc ] Kí ức
Chuyện tình của ta đẹp đấy nhưng tiếc rằng em chẳng thể nhớ ra.…
Chuyện tình của ta đẹp đấy nhưng tiếc rằng em chẳng thể nhớ ra.…
Tác giả : Ngân ĐoànKhi bạn có thể đồng cảm được,đưa bản thân mình vào hoàn cảnh của người khác...Thì lúc ấy,bạn sẽ hiểu mình may mắn như nào,...…
Tên: Nỗi nhớ vòng đu quayTác giả : Tiểu LamThể loại: Shortfic, Ngược luyếnCouple: Vương Tuấn Khải x Dịch Dương Thiên Tỉ…
Lunas và những giai điệu trên hoang đảoNếu được chọn một người lên hoang đảo chị sẽ chọn ai Trang Pháp? Tất nhiên là Diệp Anh xồng iu của Chị rồi 🥰🥰…
16/8/2024…
Mn ủng hộ truyện mới này của t nhaa…
Câu chuyện về tình yêu của các bạn trẻ. Dịch Dương Thiên Tỉ, Vương Tuấn Khải, Phương Hiểu Lệ 3 người tạo ra 1 câu chuyện đầy sóng gió, mãnh liệt về tình yêu, tình bạn. Nút thắt giữa họ là gì? Ai sẽ là người cởi nó?…
Tác giả: Bạch Khuynh Thiên Văn án:Một giấc mơ hắn mơ suốt mười năm,Một mối tình hắn giữ suốt mười năm,Đến tột cùng, cái gì mới là quan trọng nhất: Giang sơn hay tình yêu, người thân hay là nàng...Năm nay, đào hoa lại nở, nhưng không còn nàng ở bên cạnh, không còn điệu múa dưới tán đào, không còn khúc nhạc bên nhánh sen, mọi thứ cũng không còn ý nghĩa gì nữa nữa rồi!Ai nói mộng không phải là sự thật, mộng là hồi ức quá khứ, mộng là điềm báo tương lai, mộng cũng là hạnh phúc của hiện tại.…
Đây là 1 câu truyện rất zô tri kể về hành trình tán gái của Anh Diệp=))cặp chính:Diệp Lâm Anh x Trang Phápcặp phụ:Ninh Dương Lan Ngọc x Khổng Tú QuỳnhQuỳnh Nga x Huyền Baby(otp sai trái nhất t từng đu)Cô giáo lớp 11A8:Cô Mỹ LinhCô giáo lớp 11A14:Cô Phương…
chúng nhấn chìm em, chúng giết chết cái đức tin bấy lâu nay của em, chúng giam em vào vĩnh hằng của những mộng tưởng, cùng người.[18_04_2024] klevertheauthor x lilyanne124's first collaboration…
Xuyên không - dã sử - ngôn tình -sủngTruyện được lấy cảm hứng từ tác phẩm phim truyền hình 34 tập " THÁI SƯ TRẦN THỦ ĐỘ " - LỊCH SỰ PHỤ THUỘC NHỮNG GÓC NHÌN . Mong mọi người sẽ thích tác phẩm này của mình…
Tác giả: Bạch Khuynh ThiênNàng là cô nhi, cha mẹ bị người ta ám sát trả thù. Năm 10 tuổi bái hắn làm sư, cả một đời nguyện theo hắn không cần báo thù.Hắn không phải cô nhi nhưng chẳng ai biết quê nhà hắn ở đâu. Năm 5 tuổi được sư phụ thu nhận làm đệ tử. Năm 18 tuổi xuất môn đi tiêu dao, lại chẳng ngờ nhận sự phó thác chăm sóc con gái giùm người ta. Thời gian 8 năm đủ để hắn quên đi mối thù mẫu thân nhưng cuối cùng lại để hắn vì nàng mà báo thù. -"Sư phụ, người đã có người trong lòng chưa?"-Hôm nay, nàng gom hết dũng khí suốt 8 năm trời để hỏi hắn.Hắn ngước lên trời, che giấu làn sóng cuồn cuộn trong tim, nhẹ nhàng đáp:-"Trái tim ta, luôn có hình bóng của nàng, và nàng, luôn dõi bước theo ta!"-Hắn làm sao có thể nói, người trong lòng hắn là nàng được kia chứ. Hắn có thể nhận mọi sự phỉ báng của thiên hạ, có thể chịu ngàn nhát lăng trì, nhưng không thể để người ta mắng nhiếc nàng dù chỉ một câu, đánh đập nàng dù chỉ một cái.Ninh nhi, hãy để mình sư phụ đau lòng. Người ưu tú như con xứng đáng được một tình yêu hoàn mỹ hơn!Nhưng hắn không hề biết, một câu nói của hắn đã làm cho trái tim nàng đau nhói suốt mấy năm trời.Sư phụ, người có biết không, người là nam nhân thứ hai cho con sự sống, nhưng cũng là kẻ tàn nhẫn nhất trong suốt cuộc đời con!…
📚 TẬP 1: Chiều hôm ấy tôi không mang về một cuốn sáchCuối tháng Bảy. Nắng chưa gắt hẳn, nhưng vẫn đủ để khiến tôi nheo mắt khi đạp xe qua con phố cũ. Phố huyện buổi chiều không ồn ào, từng cơn gió nhẹ lướt qua làm mái tóc tôi khẽ tung bay. Tôi ghé vào hiệu sách quen bên đường - nơi đã gắn với tôi từ những năm cấp hai. Cửa kính mở ra kêu "ting" một tiếng khẽ, mùi giấy mới và điều hòa phả ra dịu mát, xoa dịu cái oi bức ngoài kia.Tôi bước chậm rãi giữa những kệ sách cao ngất, tay lướt nhẹ trên gáy sách như một thói quen cũ. Tôi dừng lại ở kệ sách kỹ năng học sinh - nơi có cuốn sách tôi đã muốn mua từ lâu. Nó nằm trên tầng cao nhất của kệ, cách xa tầm với của tôi chỉ vài phân, nhưng lại như xa cả một bầu trời. Tôi thử kiễng chân, nghiêng người, đưa tay lên lần nữa... vẫn không chạm tới.Ngay lúc tôi định bỏ cuộc, thì...Một bàn tay khác bất ngờ vươn tới, lấy cuốn sách xuống chỉ trong một động tác dứt khoát. Bàn tay ấy thon dài, chắc chắn - và khiến tim tôi bất giác khựng lại nửa nhịp.- "Của bạn." - Giọng cậu trầm thấp, vừa đủ nghe, như tiếng nhạc nền trong một buổi chiều không nắng.Tôi quay lại.Và... ánh mắt chúng tôi chạm nhau.Chỉ một khoảnh khắc thôi. Ngắn đến mức nếu không để ý kỹ có lẽ sẽ bỏ qua. Nhưng với tôi, nó như một nhịp lặng kéo dài vô tận.Đôi mắt ấy - sâu, tĩnh lặng, không gợn sóng nhưng đủ khiến tôi luống cuống. Chúng không sắc bén, không lạnh lùng, cũng chẳng quá thân thiện - chỉ có một điều gì đó rất lặng, rất thật... và khó nắm bắt. Giống như đứng trước một mặt hồ b…