Những tin mà mình đăng lên là gom lại từ all các nguồn khác nhau Cập nhật hàng ngày những tin tức mới nhất về EXONếu bạn có ý định đem bài mình đăng đi đâu thì ok vẫn được. Nhưng đừng quên ghi CR nhé ^^~Ngôi nhà EXO luôn chào đón tất cả EXO-L 😊…
Từ một vị công tử tài hoa đa tài anh tuấn được vạn người mê thế mà Lê Nhất Hải lại phải chật vật trong tình yêu. Vì theo để theo đuổi được người mình yêu anh đã phải làm thêm tại quán cafe mặc dù nhà anh rất dàu. Nhờ vào sự chân thành của mình chàng đã nhận được sự đồng ý của Trần Thu Hà. Mặc dù đã được cô ấy đồng ý nhưng tình yêu của hai người vẫn không được tiết lộ ra, chỉ có thể vun vắn trong âm thầm. Nhiều chuyện rắc rối sảy ra cũng vì sự việc ấy. Nhiều lúc khiến anh rối ren mệt mỏi chỉ muốn.....bỏ hết mọi thứ... Rốt cuộc thì ......Cả 2 người đã đưa ra một quyết định làm cho mọi người đều phải dở khóc dở cười.hãy đón đọc và đưa ra những lời nhận xét quý báu cho mình bạn nhé…
Tháng 10 đã tới, trời bắt đầu có những cơn gió heo may lạnh khô kéo theo mùi thơm nồng nàn của hoa sữa. Thu Nga bước nhanh trên con phố nhỏ, vắng người giữa Hà Nội quen thuộc. Những cơn gió heo may vẫn vô tình thổi khiến cô cảm thấy lạnh hơn. Những giọt nước mắt cô bắt đầu rơi xuống đôi gò má xanh xao, có lẽ từ lâu rồi cô đã không còn chăm chút đến bản thân mình nữa."Anh có việc phải qua Mỹ một thời gian. Đừng giận anh vì không ở bên em khi gió đông về. Anh yêu em vì tất cả mọi điều. Và sẽ mãi như vậy. Cất nỗi buồn vào hôm qua và hãy chọn niềm vui mỗi ngày, em nhé! Đợi anh trở về "3 năm trước !Tại một góc quán cafe nhỏ có 1 đôi trai gái. Họ lặng im nhìn qua cửa kính, những dòng xe, người đi lại đều vội vàng hơn hằng ngày. Có lẽ trời đã chuyển lạnh nên ai cũng muốn đi nhanh hơn để về nhà sớm hơn. " Vũ Phong....tại sao anh đi gấp vậy ? Sao anh không nói với em 1 lời vậy ? " Giọng nói run run của Thu Nga dường như đã làm cho thời gian như đứng yên lạiVũ Phong vẫn im lặng, anh nhẹ cầm cốc ca cao nóng lên nhập một ngụm nhỏ. Nét mặt anh tỏ ra 1 vẻ thoáng buồn chứ không còn là 1 người hay làm trò để Thu Nga cười nữa. Vũ Phong là 1 người con trai nhưng anh lại hoàn toàn không thích vị cafe đen vì nó đắng. Anh thích nhưng cốc cacao, anh thích những vị ngọt ngào nhưng ẩn bên trong đó là sự trầm lắng. …
Câu chuyện kể về khoảng thời gian của Uchiha Sasuke trong khoảng thời gian cậu ta chơi Game online.Cậu ta chơi game online trên vi tính và tình cờ quen được một cô gái có tài khoản tên là "Red▪Lady"...________________________Có lẽ là mị sẽ bỏ hết mấy cái kia để chú tâm vào cái này quá ._. Tại ngu cổ trang mà ham giờ bí ý tưởng quá. Mình sống ở thời hiện đại nên sẽ đi theo hiện đại với lại nhà bị cắt mạng, lâu lâu ra cafe mới đăng chap được. Cho mình xin lỗi và mong các bạn ủng hộ fic này.…
Cũng đã được hơn 1 năm từ khi Osomatsu và Choromatsu chia tay nhau, gia đình không ai biết chuyện 2 người từng hẹn hò nên trừ Osomatsu, không ai biết vì sao Choromatsu dọn đi. Dù sao cả 2 vẫn là anh em, chuyện này không mấy gì tốt đẹp nên cả 2 đều giữ im lặng, nhưng nghĩ đến phải chạm mặt nhau hàng ngày rồi lại ngượng thì không hay, cuối cùng Choromatsu quyết định rời đi. Dù vậy, cậu vẫn thường về thăm nhà vào cuối tuần và ngủ qua đêm, nhưng những ngày ấy, anh đều viện cớ ra ngoài. Vậy cũng tốt, ít ra thì cả 2 không phải khó xử khi gặp mặt nhau. Hôm nay Osomatsu một mình đến uống nước tại tiệm cafe quen thuộc, vô tình gặp Choromatsu cũng đang ở đấy. Ánh mắt chạm nhau nhưng ngay lập tức tránh đi, anh vội đến quầy gọi thức uống trước khi đứng đơ người một chỗ, chắc là do tưởng tượng nhưng anh cảm giác cậu đang nhìn mình.Cầm ly nước rời khỏi tiệm, anh bất lực thở dài, rốt cuộc gặp lại cũng chẳng thể nói với cậu câu nào, anh tự nói với mình rằng chắc gì cậu đã muốn nghe... Cứ vu vơ nghĩ đủ thứ chuyện rồi chợt giật mình khi ai đó chạm vai mình, xoay người lại, anh như không tin vào mắt mình, người đó là Choromatsu, vẻ mặt anh không giấu được sự ngạc nhiên nhưng chưa kịp mở miệng thì cậu đã lên tiếng trước.- Sao anh uống thứ này?- Hả?Osomatsu nhìn xuống tay mình và nhận ra trong lúc mãi nghĩ đến cậu, anh đã mua nhầm nước cam.- À...- Bỏ đi, em mua ly khác cho anh.Từ bé Osomatsu đã không ăn hay uống được cam, không biết tại sao nhưng anh nghĩ người dị ứng thứ trái cây này chắc chỉ có mình anh. Có lẽ khi thấy anh cầm…
" Khi còn nhỏ, tôi không biết cái gì là động lực để cho mình tiến thật xa,khi mà sở thích của tôi luôn thay đổi. Mãi sau này ,khi cảm thấy lớn vừa đủ,tôi mới biết,đó là Mẹ''" Mẹ sinh anh cả thiếu tháng, nhẹ hều,rất vất vả để chăm sóc vì lúc đó nhà nghèo nên mẹ luôn phải bận tâm anh nhiều nhất, Mẹ sinh anh hai tuồn tuột ra luôn,mọi thứ cứ dễ dàng, thuận buồm xuôi gió mà đi Mẹ sinh tôi khó,phải mổ mới chịu ra,trong ba anh em, tôi là đứa duy nhất để lại thương tích trên người mẹ, vết sẹo dài cả gang tay ấy không thể nào xóa bỏ, hi vọng sau khi trưởng thành theo một cách nào đó ,tôi sẽ khắc tạc được một điều sâu thẳm nhất,dù theo cách nào,vì có hẹn từ tiền kiếp nên chúng tôi mới ra đời,để gặp mẹMỗi người cũng sẽ,yêu mẹ theo cách của riêng mình""Đây là cuốn tự truyện về mẹ, sắp đến ngày sum họp gia đình,tôi hi vọng bạn có thể đọc được tác phẩm này trước khi về nhà đón ngày lễ quan trọng nhất của năm, thêm sự trân trọng từng khoảnh khắc có được bên gia đình mình.…
Nguyên gia mười năm, Tây Nhung đánh bại, bị bắt dừng lại chiến hỏa, cùng đại càng ký kết hoà bình điều ước, trong vòng trăm năm lẫn nhau không quấy nhiễu, hai nước bá tánh chung đến bình tĩnh.Làm trăm trận trăm thắng danh tướng, Mạnh Dung áo gấm về làng, vinh quy quê cũ, lại xin miễn Hoàng Thượng muôn vàn ban thưởng, quay đầu làm cái dạy học tiên sinh. Mỗi ngày đi thư phòng đọc một lát sách thánh hiền, lại đến tư thục giáo giáo khóa, cuối cùng đi trong thôn thị trường mua cái đồ ăn, Mạnh Dung cảm thấy loại này bình đạm sinh hoạt làm hắn vô cùng an tâm, trên sa trường huyết tinh cùng đau xót sẽ bị chậm rãi quên mất, có lẽ hắn tương lai còn có thể nhận nuôi mấy cái hài tử, cuối cùng con cháu mãn đường, hạnh phúc sống quãng đời còn lại cũng nói không chừng.Nhưng mà, trong đầu con cháu vòng đầu gối hình ảnh cuối cùng lại không cẩn thận biến thành một cái thân cao tám thước hán tử kia trương hung thần mặt."Ngươi như thế nào ở chỗ này?"Mạnh Dung mãn nhãn mê hoặc nhìn chằm chằm dưới thân đại đại xoa chân, đầy người dơ bẩn chi vật hán tử, duỗi tay triệt bỏ nhét ở trong miệng hắn phá bố."Thao, như thế nào là ngươi!" Hán tử trừng mắt hai mắt, nghẹn ngào rống lên, theo sau đầu một phiết, không màng giọng nói tan vỡ lớn tiếng hét lên, "Bất quá là ngươi tốt nhất, chạy nhanh, mau giết lão tử!""Ta làm gì muốn giết ngươi?"Mạnh Dung cởi bỏ trói buộc hán tử đôi tay dây thừng, đem đã đi không nổi hán tử bối trở về nhà."Ngươi đã sớm là ta thủ hạ bại tướng."Hai cái tiền nhiệm đại tướng quân một bên làm ru…
Văn Án Tôi từ nhỏ đã sống ở một vùng quê nhỏ tại Tô Châu, gia cảnh không tốt, bố thường xuyên rượu chè, thứ gọi là tình cảm gia đình tôi chưa bao giờ hiểu được. Để thoát khỏi cái cảnh khốn khó, tôi đã nỗ lực hơn người thường vừa làm vừa học và đặt chân đến Bắc Kinh, nơi xa hoa nhưng cũng không kém phần cổ kính. Năm đầu tiên ở đại học sư phạm Bắc Kinh tôi như ngạt thở trước tốc độ phát triển của thành phố này, tôi làm cùng lúc nhiều công việc để trang trải học phí và cả chu cấp cho ba mẹ. Năm thứ hai tôi bắt đầu quen với nhịp sống nơi đây và có thêm nhiều người bạn. Vào năm ba, trong độ tuổi tràn ngập thanh xuân mẹ tôi buộc tôi quay trở về để đi xem mắt với một người mà tôi có thể gọi bằng chú vì ông ta lớn hơn tôi tận 12 tuổi, tôi cũng chấp thuận để ba mẹ không chì chiết tôi,... nhưng rồi tôi cũng không chấp nhận đến với ông ta. Trong kỳ nghỉ đông, tôi quay trở lại Bắc Kinh để tiếp tục công việc của mình và cả đi thực tập, Thư Hoa người cùng khoa sư phạm toán và cũng là người thân nhất của tôi đã điện thoại giục tôi " Sầm Chi, cậu mau qua quán của chú tớ làm cùng tớ đi, tớ sắp mệt chết rồi đây này " Giọng nói của cô ấy vừa nũng nịu lại có chút đau khổ " Tớ biết rồi, mai tớ sẽ thu xếp để đến phụ cậu "" Thật sao "" Ừm,..."" Cậu là tốt nhất"Lúc đầu tôi cứ đinh đinh mình sẽ từ chối Sầm Chi nhưng để có thêm thu nhập tôi đành đồng ý, tôi không nghĩ một quán cafe nhỏ lại trả cho tôi tận 2000 tệ một tháng. Ngày đầu tiên đi làm, khác với tưởng tượng của t…
Tên:Dấu ấn Hồng HoangTác giả:Luyến Tâm NhưBìa:design by @AnKhue02 @_Cafe_Team_Thế giới này,kẻ chiến thắng cuối cùng mới có quyền quyết định tất cảTừng có một truyền thuyết kể rằng:"Dấu ấn Hồng Hoang,thứ quý giá có khả năng thực hiện mọi ước nguyện trên đời,thay đổi vận mệnh,nghịch đảo thời không đều có thể,chỉ cần thu thập được hết thảy muôn vì sao liền sẽ hiện thế đưa người tìm được đến đỉnh cao nhân sinh truyền kỳ kính ngưỡng"Người chạm được vào thứ vô giá ấy trở thành kẻ khiến bao người thổn thức,vì thời đại ấy,lúc tam quốc sắp sụp đổ,yêu ma lộng hành,Thập Cách Á Tư đã đưa mọi người đến chiều không gian khác,sáng lập nên thiên niên kỷ mớiBạch Quang quốc,nơi xinh đẹp,tráng lệ nhất,cũng tàn khốc nhất.Đất nước lấy ma pháp sư làm chủ,họ không ngừng nỗ lực đi lên đến đỉnh cao kia,cho dù không thấy được dấu ấn Hồng Hoang thì việc thu thập cũng đủ đem lại rất nhiều lợi ích rồiThế là,cuộc tranh đấu cứ thế diễn ra, bao người đã ngã xuống vẫn chưa một lần dừng lạiNhưng vẫn có những người,dù biết rõ phía trước là nguy hiểm,vẫn cố chấp theo đuổi khao khát lấy được dấu ấn Hồng Hoang,mỗi người đều có một lí do riêng nhưng đều chung một ý chí quyết tâm mãnh liệt12 con người,12 tính cách,liệu họ có thể đạt được mong muốn của mình?Ai sẽ là người mỉm cười cuối cùng?Tịnh Song Ngư:"Mọi người luôn thấy tôi tốt bụng, tinh tế, mà đâu biết được nỗi đau tôi đã trải qua?"Cố Nhân Mã:"Một đời ly biệt,gặp lại cô ấy là phúc của tôi."…