Nội Dung Hấp Dẫn: Câu chuyện xuyên không về quá khứ là một chủ đề thú vị và có sức hút đối với độc giả. Việc sử dụng kiến thức từ tương lai để tạo ra sự thay đổi tích cực là ý tưởng sáng tạo và mang lại cảm hứng.Tính Giáo Dục: Câu chuyện có thể truyền tải những bài học về tầm quan trọng của gia đình, sự kiên trì, và việc học hỏi không ngừng. Điều này có giá trị giáo dục lớn.Hiệu Ứng Tích Cực: Câu chuyện có thể tạo ra hiệu ứng tích cực về mặt cảm xúc, giúp người đọc suy ngẫm về cuộc sống và những lựa chọn của họ, cũng như cảm thấy được khích lệ và cảm hứng.…
Tiêu nại và tử khương quen nhau trong hoàn cảnh éo le của gia đình Tiêu Nại,cô phải mưu sinh và làm việc rất vất vả để tự có thể đóng tiền học cho chính bản thân mình,cũng như là chăm lo cho gia đình.cuộc sống của Tử Khương lại khác xa với hoàn cảnh của cô,1 người sinh ra ở vạch đích,cái gì cũng có nên không phải lo toan,nên vung tiền như thay áo,cũng vì vậy mà khiến cô không mấy ấn tượng gì với Từ Khương..Khoảng thời gian xa nhau chính là khoảng thời gian mà Tử Khương phấn đầu với bản thân cũng như khá cố có quyết tâm để cùng gia đình vương lên,tiếp quản công ty là 1 điều khá ổn cho bản thân anh.vì như vậy anh quyết định kiếm lại cô để cô để chắm sóc và yêu chiều cô hơn.chuyện tình éo le vì thế cũng dần xuất hiện,nhiều chuyện ập đến cũng nhiều chuyện bớt đi.cuộc sống không là mơ khi anh quyết định đề nghi kết hôn với cô "có thể kết hôn được không?"....…
•Cô là Hàn Di, cô xuất thân trong một gia đình khó khăn, không được học hành đến nơi đến chốn...chính vì vậy công việc duy nhất mà cô có thể làm đó là...nhảy múa và phục vụ ở quán Bar.Sau biến cố về cái chết của người yêu cũ, trái tim cô đã đóng băng, nó đã không còn đủ ấm để có thể tiếp nhận được người đàn ông khác.•Anh là Dương Thiên Khải, anh là chủ tịch của tập đoàn Dương thị đồng thời là bang chủ của bang Hắc LamVốn có bản tính phong lưu, đào hoa nên trước giờ anh lên giường với ai cũng chỉ để thoả mãn dục vọng của bản thân chứ không hề có tình yêu với bất kì ai!!- Liệu có một ngày, người con gái đó hâm nóng lại trái tim mình mà chấp nhận một người đàn ông khác?- liệu có một ngày, người đàn ông " không có trái tim " đó lại bất ngờ động lòng với một người con gái?…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
Tác giả: Sakana Hyouta P/s: Bối cảnh xuyên suốt truyện là viễn tưởng, không phải một bối cảnh có thật cụ thể nào. Giới thiệu: Câu chuyện như quyển sổ tay nhật ký của một chàng trai có vấn đề về trí nhớ. "Vào mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, người ta thường cầu nguyện những điều tốt lành cho nhau, gửi đến nhau những lời chúc ngủ ngon với giấc mơ thật đẹp. Tôi cũng học theo họ. Tôi cũng cầu nguyện. Cầu nguyện rằng giá như, giá như tôi có thể chết sớm hơn một chút, thì thật tốt."…