123 lyzic
…
Ngày ko anh cô vẫn một mình gặm nhắm từng ổ bánh mì như gặm nhắm nỗi nhớ anh. Đến khi ko còn là cô bé ngây thơ nữa cô nghĩ anh là mối tình đầu của cô. Thơ ngây, vụng dại, thoảng qua như cơn gió đầu mùa. Một thứ tình cảm thầm kín mà cô bé con như cô chôn sâu ngày nhỏ. Và rồi nàng đông lạnh giá lại ghé thăm sinh nhật thứ 15 của cô. Thấm thoát đã 8 năm, cô trở thành cô thiếu nữ, ko xinh đẹp, ko nổi bật, ko hoạt bát. Cô giấu mình sau cái ồn ã của trường học, cái sầm uất giữa lòng phố thị. Cô chẳng ngờ rằng mình gặp lại anh.Hóa ra thành phố này lại bé nhỏ như vậy.…
Từ chán ghét trở thành tình yêu mãnh liệt của ba bạn trẻ.…
truyện kể về một tiểu thuyết gia vô tình xuyên không vào 80 trước, từng bước tìm hiểu mọi chuyện và báo thù…
Everything is blueHis pills, his hands, his jeansAnd now I'm covered in the colorsPulled apart at the seamsAnd it's blue, and it's blueEverything is greyHis hair, his smoke, his dreamsAnd now he's so devoid of colorHe don't know what it meansAnd he's blue, and he's blue…
Chin chào ae , tất cả mng . Tớ là Seyyz đây , mng có thể gọi tớ là Seyy or Seyzi đều okk nhá . Tớ muốn viết câu chuyện này để cho bạn nào mà lọt hố các anh trong PDX101 thì hãy đọc truyện của mình và tưởng tượng là các cậu là best friend or girlfriend ó . À mà , đọc xog thấy hay là phải vote cho mình nhá , thấy hay mà k vote cho tui thì tui buồn vler các cậu .…
...?…
Tác giả: @myzie_or_mdioneshot.…
LƯU Ý: Nếu không thích truyện có thể ngừng đọc. Mong mọi người không buông lời cay đắng.《Một câu chuyện tình cảm sinh viên nhẹ nhàng giữa hai con người ở cạnh nhà, lớn lên cùng nhau, thấu hiểu nhau, yêu thương nhau bằng cả trái tim. Ấy vậy nhưng chẳng ai nhận ra đó là họ đã yêu chứ không phải coi nhau như anh em bình thường. Trời biết, đất biết, mọi người xung quanh đều biết. Chỉ có mình Namjoon và Seokjin không biết...》…
Chỉ là những mẩu chuyện về OCTP…
tào lao bí đao của 1 con thỏ ngốc…
Lần đầu viết ạ…
Vi thích nhìn trời những lúc như thế này, nhưng cô không nhìn tấm nền màu xanh da trời rộng lớn kia, cũng không phải là những đám mây trắng đôi khi có hình dạng ngồ ngộ, đáng yêu, thứ cô cố nhìn, muốn thấy lại là thứ khó ai rõ được. GIÓ. Vô định và tự do, chính là gió. Vi nhắm mắt, xòe lòng bàn tay rồi nắm lại, thật chặt. Gió không chỉ là thứ khó thấy, mà còn khó nắm bắt. Nếu có thể Vi muốn đến một nơi thật yên bình, một nơi dành riêng cho cô và gió, một nơi cô có thể nhìn thấy gió ... mỉm cười.…