(Truyện lần đầu tự viết, gạch đá xin ném thoải mái)Vốn là một cái sinh viên đại học bình thường, vì cớ gì mà Lê Thành bị cuốn vào thế giới game, lại còn biến thành gái? Lại còn bị đông đảo người chơi coi thành NPC?Lê Thành: Cái này, ta thực không phải NPC.Người chơi: Oa, đại BOSS, thỉnh cầu ngài dẫm lên ta a!Lê Thành: ...Lê Thành: ... tốt a.…
Ký sự chữa bệnh rung tim cho bệnh nhân rung tim bởi "bác sĩ" cũng chính là tác nhân gây rung tim.Hay còn gọi là chuyện yêu đương nhắng nhít của hai người không hề yêu đương.…
Anh chủ xe bánh tráng trộn thảy thêm một quả trứng cút vào cái thau bánh đang trộn dở, nháy mắt nói "Khuyến mãi thêm cho người đẹp!", chỉ thế thôi đã khiến Eom Seonghyeon tự dưng rất muốn bứng cả xe lẫn người về nhà. Vỉa hè tấp nập hằng hà vô số quầy hàng ăn vặt khác nhau, quầy nào cũng thơm phức và giăng đầy đèn nhấp nháy sáng trưng, thế mà Seonghyeon lại chỉ nhìn trúng mỗi một xe bán bánh tráng trộn tới cái chong chóng làm hiệu cũng không có của Ahn Keonho.…
Gửi Xu Ming Hao lời yêu thương đến từ Việt Nam.Anh chính là ánh nắng còn em ví mình như đám mây trôi. Đám mây ấy có thể là đám mây trắng tươi sáng nhưng cũng có thể làm đám mây đen u buồn. Anh có biết khi nào thì đám mây đẹp nhất không? Đó chính là khi đám mây có màu trắng trôi bồng bềnh trên nền trời xanh và được ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu vào. Nếu không có ánh nắng đám mây đó chỉ là đám mây xấu xí trôi trên nên trời tối tăm nhuốm màu u buồn.Anh chính là ánh mặt trời của em. Cuộc sống em trở nên sắc màu hơn rất nhiều kể từ khi có anh. Em đắm chìm trong những điệu nhảy đầy nhiệt huyết của anh, con tim em rung động mỗi khi anh cười và nụ cười của em khi nghe anh nói. Ít nhất đối với em anh là một người rất tuyệt vời nên em ghét khi thấy anh tự ti về bản thân mình và con tim em thắt lại khi thấy anh ngày càng gầy. Anh hãy yêu thương bản thân mình nhiều hơn nhé. Hãy để ánh nắng trong anh ngày càng tỏa sáng rực rỡ hơn nữa nhé chàng trai của em.Mây chỉ đẹp khi trời có nắng.…
lee minho muốn bán đi mảnh ký ức ấy, những nỗi buồn và cả trái tim. năm lov? một trăm lov? một ngàn lov? không. cái giá anh muốn nhận được là tình yêu từ jisung.…
Anh là ánh trăng sáng mà ai cũng khao khát, còn cô chỉ là những vì sao nhỏ bé trong vũ trụ vô tận. Người ấy chói lọi và dịu dàng đến mức khiến người ta chẳng dám chạm vào. Cũng là người mà cô thầm thích suốt ba năm trời, không dám nói ra, chỉ dám lặng lẽ nhìn theo từ phía sau.Tôi gặp cậu vào thời điểm thảm hại nhất của bản thân. Béo, xấu, không bạn bè, không tiếng cười, ai gặp cũng xa lánh. Duy chỉ có cậu dám tiến đến, không ngại ánh mắt người khác mà mỉm cười nói:"Không ai chơi cùng à? Vậy thì tôi chơi với cậu."Cậu ấy nào biết rằng câu nói ấy đã cứu rỗi cả tuổi thanh xuân của tôi.Sau này gặp lại, cô mới nhận ra, hoá ra mình từng may mắn đến vậy.Cậu ấy vẫn như năm nào - rực rỡ, tỏa sáng, là thiếu niên khiến mọi người ngưỡng mộ và yêu mến.Còn cô, vẫn chỉ là một cô gái mờ nhạt giữa đám đông, lặng lẽ cất giấu tình cảm trong một góc rất nhỏ, nơi chẳng ai nhìn thấy.Cô từng nghĩ, mùa hè năm ấy chỉ mình cô âm thầm giữ lại bóng hình cậu. Ai ngờ bảy năm sau gặp lại, giữa bao ký ức phai màu, cậu vẫn nhớ đến cô như thể chưa từng quên.Cô vẫn luôn nghĩ, sớm muộn gì cũng có người biết. Nhưng không ngờ, người ấy lại là anh - người mà cô sợ biết nhất, cũng là người cô mong biết nhất.…
Gặp nhau một phút nhưng vương vấn cả đờiFic này đánh dấu việc mình quay trở lại đây. Câu từ còn lủng củng mong mọi người bỏ qua nhé ☺️‼️Tình tiết trong truyện đều là hư cấu, không có thật…