----------Văn án----------- Bé con? Lan Hương...- Ái Phương, là chị......- Ta đây, em ngoan, mau nín đi.- Người...đừng bỏ rơi em được không? Em sợ, bố mẹ em bỏ em đi mất rồi......Ánh mắt của cô không biết từ bao giờ đã đỏ ngàu.Cô nhất định, sẽ bảo vệ em.Cô sẽ tìm cho ra chúng và cho chúng phải nếm mùi đau thương mà em đang phải trải qua...…
Những mẩu chuyện ngắn tuỳ hứng.Vì mình nhận ra mình không hợp truyện dài kìp/s: Nếu có rq thì mình có thể phát triển nó thành một oneshot dài dài hoặc vài chương truyện :hihi:…
Tên truyện: 惊封阅读体Tác giả: 璃荧 Tình trạng truyện gốc:28 chương(Tạm dừng)Tình trạng edit:Đang lết...Editer:All白柳 muôn nămTruyện là tớ edit ,tớ không biết tiếng Trung tớ chỉ chỉnh sửa sao cho đọc được thôi,vốn từ hạn hẹp,sẽ có sai chính tả.Nếu sai chính tả thì nhắc tớ.Tớ là 1 người lười nên đừng hối ra chương.Tớ sẽ đăng lên hết một lượt rồi edit từ từ ạ.____Tui tạm dừng vì lười:)__________…
truyện vui vẻ không cắn lộn truyện nữa thật nữa giả không biết đâu mà tìm lưu ý khi đọc : không sân si không tức giận không khóc vì đây là chuyện luôn vô tư và mang đầy mang tính chất vô tri ở đây phục vụ mọi người với mục đính chữa lành không đêu hoa hay mang tính tiêu cực nếu bạn không thích otp mình thì xin đừng buôn lời nói tiêu cực vì phía bên kia màng hình là một con người cũng có cảm xúc và đều biết đau khi bị làm tổn thương…
Đối với Lương Phi Phàm, không có điều gì anh không làm được, không có thứ gì anh không thể nắm trong lòng bàn tay. Nếu nói mỗi người đều có gót chân Asin thì Cố Yên cô chính là điểm yếu duy nhất của anh.Họ bên nhau bảy năm, cũng là bảy năm anh thấp thỏm lo âu. Người con gái đang ở bên anh nhưng linh hồn lại mãi mắc kẹt ở miền kí ức xa xôi nào đó, dù anh có cố gắng cách mấy cũng không thể hoàn toàn có được cô, chỉ có thể cố chấp không buông.Cố Yên thừa nhận không có một ai yêu chiều cô hơn Lương Phi Phàm. Mọi thứ cô muốn anh đều có thể cho: tiền bạc, địa vị, tình yêu, an toàn... chỉ trừ sự tin tưởng. Cô hiểu nỗi lo lắng của anh, cũng hiểu khúc mắc giữa họ, nhưng khi niềm tin quá mong manh dễ vỡ thì dường như mỗi bước đi của họ đều phải thận trọng và dè chừng.Cho đến khi người đàn ông trong quá khứ ấy xuất hiện, phá vỡ sự bình yên giả tạo giữa hai người. Đóa hoa tình yêu của họ đã đến lúc lụi tàn... hay đã đợi được đến ngày nở rộ?Hấp dẫn, kịch tính và không thiếu những phút giây lãng mạn, ngọt ngào, Nở rộ tiếp tục mang đến cho các độc gỉa trung thành của Sói Xám Mọc Cánh một câu chuyện tình yêu thực sự mới mẻ và khác biệt. Những rung động mãnh liệt, những biến chuyển tâm lý phức tạp, những bận tâm, đắn đo, day dứt.... đều được khắc họa khá sắc nét và trọn vẹn dưới ngòi bút của Sói Xám Mọc Cánh. Không chỉ xoay quanh chuyện tình yêu của những người trẻ đầy khát vọng và ước mơ, Nở rộ còn chú trọng đề cập đến và khai thác nhiều mối quan hệ cũng như vấn đề khác trong cuộc s…
Được viết bởi Rết ba năm trước, dựa trên Hetaoni:Hetacount là trò chơi RPG do Japan (Kiku) tạo ra. Có tổng cộng mười ba nhân vật trong game, họ bị đưa vào một màu tối đen, sau đó họ phải tìm đường vào khu rừng rồi tòa nhà ma ám kỳ quặc. Bắt đầu từ đây, họ phải chiến đấu với một kẻ vô danh để tìm cách thoát ra ngoài. Vì số nhân vật cuối cùng thoát ra ngoài phải là 1, Hetacount dường như là trò chơi đếm ngược. Đếm ngược đến cái chết.Một kẻ nào đó, tự nhận là nhân vật vô danh, bắt cóc mười ba người ngẫu nhiên nhốt vào trong game. Họ phải làm sao để số người cuối cùng thoát ra ngoài không lớn hơn 1. Và cái chết trong game, vĩnh viễn là biến mất.Mười ba con người, mười ba quốc gia, đặt sinh mạng của bản thân họ và người dân của họ lên hàng đầu, phải đấu tranh để bản thân là người cuối cùng sống sót. Nhưng không được để những kẻ khác bị giết trong game.Trò chơi sinh tử. Nhưng không phải là trò chơi sinh tử.Đó là cái gì?Và kẻ vô danh ấy là ai?Hetacount.…
Văn án:Nụ cười em là nắng cho anh bao mơ màng... Nụ cười Lê Quang Hùng đẹp đẽ tựa thiên thần. Nụ cười ấy không chỉ đốn tim chàng trai kiêu ngạo Thành An. Nụ cười ấy không chỉ chiếu rọi trái tim tổn thương của Quang Anh. Nụ cười ấy không chỉ cướp đi rung động đầu tiên và cuối cùng của Đức Duy. Nụ cười ấy không chỉ góp phần tăng thêm trí thông minh cho Đăng Dương khờ khạo. Nụ cười ấy còn an toàn khiến Bảo Khang hoàn toàn chìm đắm. Nụ cười ấy còn ấm áp đến nỗi Thái tử Hiếu cũng buông lỏng cảnh giác. Nụ cười ấy còn khiến Thái Sơn đã nhây còn nhây hơn.Đôi lời của tác giả: Mấy ổng yêu Hùng hết mỏe .Yên tâm HE.Còn HE theo nghĩa happy hay HE theo nghĩa... thì tui k bt.CHÚC CÁC BẠN ĐỘC GIẢ ĐỌC CHUYỆN ZUIZE VÀ TUI MONG (TRÙ) ĐÂY SẼ LÀ LẦN CUỐI CÙNG CÁC BẠN CÓ THỂ ĐỌC TRUYỆN=))) @Janqh_Lifetan…
Tác giả: Nhĩ NhãThể loại: Kiếm Hiệp, Đam Mỹ, Trinh Thám, Thử Miêu, Đam mỹ đồng nhân, phá án, giang hồ.Vị Đại hiệp này a, vừa mới đến Khai Phong Phủ đã "câu dẫn" toàn bộ đại nương, nha hoàn, lớn lớn bé bé của Khai Phong phủ còn chưa nói, ngay cả "phương tâm" của Thái hậu và các nha hoàn trong cung cũng bị Y thu phục triệt để. Có lẽ bởi vậy mà đã khiến Hoàng Thượng không mấy vui mừng, trực tiếp đem Y cùng "thượng cấp" của Y, Bao Đại nhân, cộng thêm vị Nhạc phụ đại nhân "lắm chiêu nhiều trò" của mình, kẻ thù không đội trời chung của Bao Chửng, Bàng Thái sư, mà đá ra khỏi cung. Mỹ danh là "đi tuần" phá án treo của "Long Đồ Các", nhưng thực ra là để cho cái đầu của Nhân Tông được an tĩnh mấy ngày.Mà vụ án đầu tiên này lại là một vụ án mang đậm chất giang hồ tranh đấu. Những người liên quan đến vụ án đều là những nhân vật vang danh thiên hạ bấy giờ. Khoan nói tới việc phá án có khó khăn hay nguy hiểm không, chỉ cần nghĩ đến một trong những người "hiềm nghi" có cái tên cực "ngọt" cũng đủ để cho vị Thiếu Hiệp, đầu sỏ khiến Nhân Tông tìm cách tạm thời "tống" ra khỏi cung kia, cảm thấy vô cùng hứng thú rồi.Lại không biết, lần xuất tuần này thực ra là một màn "hội ngộ" của một tổ hợp vô cùng thú vị. Có Đại hiệp vang danh thiên hạ, có Đại phu kiêm "Thư ngốc" tinh thông y thuật cùng văn tự cổ kim, có Nguyên soái anh hùng khí phách bách chiến bất bại, có Tướng quân tài giỏi lại lưu manh, có Tham quan đỉnh đỉnh đại danh, lại có cả Thanh quan sáng trong hơn nước, đặc biệt hơn nữa, còn có cả "Bé tròn cơ trí" ngườ…
Tên gốc: 听说你只把我当朋友Tác giả: Kỵ Trứ Tảo Trửu Khứ Hỏa Tinh (骑着扫帚去火星)Thể loại: Đam Mỹ, ABO, AxB, 1×1, học đường, ảo tưởng không gian, tình hữu độc chung, ngọt, HELưu ý: Truyện đăng chưa có sự cho phép của người dịch, mục đích nhằm đọc offline của người repostVì mình đọc thấy bộ này siu hay nên muốn CV lại thành PondPhuwin để đọc ạ.Nếu nhận được yêu cầu gỡ bài mình sẽ gỡ bỏ ạ!!!…
"Xin lỗi... vì đã không có trách nhiệm với em." "Đừng như vậy mà, anh chẳng cần làm gì với em cả ... trách nhiệm cơ bản của anh là phải trở thành chính mình thôi." - Em nhìn sâu vào đôi mắt đầy sự lo sợ của hắn, cười dịu dàng đáp.…
Rating: T. Categories: Fanfiction, Romance, Angst, Triangle love, một chút OOC, SE. Pairings: Liechtenstein/Lilli Vogel x Switzerland/Basch Zwingly (x Nyo!Austria/Anneliese Roderich). Summary: "Miễn là anh hạnh phúc. Miễn là anh hạnh phúc. Đúng vậy, chỉ cần anh hạnh phúc. Em cỏ thể làm bất cứ chuyện gì miễn là anh hạnh phúc. Kể cả từ bỏ hạnh phúc của chính mình. Chỉ cần anh hạnh phúc là đủ."Disclaimer: Nhân vật thuộc về tác giả Himaruya Hidekaz. Bìa truyện và các fanarts lấy nguồn từ Pinterest và được des bởi tôi. Văn phong là của tôi.BẢN QUYỀN THUỘC VỀ MIRIKADO_TORIKI, CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TRÊN W.A.T.T.P.A.D, KHÔNG CHO PHÉP RE-UP, CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.…
_____________Thời gian trôi qua nặng nề như chì. Ngoài kia, tiếng bước chân vội vã của đồng đội vang vọng. Họ đã ra ngoài an toàn, chỉ còn Tuệ Dương. Sự im lặng đến đáng sợ bủa vây cô, cho đến khi một giọng nói quen thuộc vang lên trong chiếc tai nghe giấu kín: "Tuệ Dương, em sao rồi? Mọi người ra hết rồi!""Đừng đợi em nữa," giọng Tuệ Dương thì thầm, nhưng mỗi từ đều như một nhát dao cứa vào lòng người nghe. "Em sẽ kích nổ căn nhà."Bên ngoài, cả đội bàng hoàng. "Không được!" Tiếng hét của Khanh, xé toạc màn đêm. "Em mau ra ngay! Nghe anh nói không? Mau ra ngoài!""Tuệ Dương, em không được làm thế!"Khanh, với trái tim bị bóp nghẹt bởi sự sợ hãi tột cùng, gào lên trong vô vọng, tiếng nói khản đặc: "Em mà làm vậy anh sẽ hối hận cả đời lắm."Một thoáng im lặng. Rồi giọng Tuệ Dương cất lên, nghẹn ngào, kiên định đến lạ lùng : "Nếu có nhớ em thì hối hận nhiều nhất 1 năm thôi. Để dành tâm tư cho người mới, nếu mà anh đối xử tệ với người mới thì em sẽ đi vào giấc mơ để mắng anh đó". Giọng nói pha một chút nuối tiếc."Không được đâu..." Khanh cố gắng giữ lại chút hy vọng cuối cùng, lời cầu xin bật ra khỏi cổ họng. "Coi như anh cầu xin em, hãy ra... ngoài đi!"--------------------------…