Nội dung giới thiệu vắn tắt Một vị đam mê xem tiểu thuyết thanh niên Lý Tiểu Dân, ở một lần linh hồn xuất khiếu sự kiện trong, không giải thích được địa xuyên qua thời không, nhập vào thân đến một vị thâm cung tiểu thái giám trên người, trở thành một vị có thế kỷ hai mươi mốt khoa học kỹ thuật kiến thức "Bốn có" Mới thái ...…
Tiệm hoa hôm nay có mở cửa không?Cô chủ tôi muốn mua hoa này ".今天花店開門嗎?My Au's my otpBạn không thích hãy rời đi.Được viết bởi @H.Tên Top trước Bot sau.Cảm ơn vì đã đọc tác phẩm!…
Tiểu Thu Huệ là một cô thiếu nữ tròn 15 tuổi , vào một lần vì lỡ miệng cô đã vô tình xuyên không vào thời cổ đại , không ngờ cô chuyển kiếp vào một mối tình duyên bi lương , nhưng cũng chính vì mối tình này cô đã tìm được người mà mình gắn bó suốt cả đời này...…
Có HE có SE có BE và OE nhé thể loại đam mỹTruyện hơi tệ lần đầu viết thông cảm sẽ có otp nếu thích nữa <3 dù đam mê SE với OE BECũng tùy tâm trạng nữa…
Đang đi trên đường thì bị tai nạn , Ngô Bảo Châu cứ tưởng đời mình đến đây là hết ai ngờ cô đã xuyên không !! Không chỉ xuyên không mà cô còn xuyên qua Trung Quốc thời cổ đại. Là một cô gái đam mê văn hóa Trung Hoa , Ngô Bảo Châu nhanh chóng hoà nhập với nơi này . Cứ tưởng cuộc sống sẽ trôi qua trong thanh bình cho đến khi cô gặp Quân Hàn Lâm - Thất hoàng tử nổi tiếng tàn ác . Cuộc sống của cô bị đảo lộn hoàn toàn từ đấy...…
Commission by @tcahmoa"Ruler tìm lại được vinh quang đánh mất bấy lâu, quen biết vô vàn đồng nghiệp mới, ghi dấu chân trên những mảnh đất mới. Còn Jaehyuk, chẳng có gì mang theo khi rời khỏi Hàn Quốc, đến khi trở về cũng hoàn tay trắng, trái tim cứ vậy vẹn nguyên như những ngày tháng hai mươi hai."…
Hoắc Diệp Phong là một trong ba người con trai của Hoắc Phi Vũ.Anh còn được coi là vua của các vị làm ăn thương trường.Còn Tô Mạn Nhiên là người con riêng của Tô Minh Khang.Cô bị chính cha mình từ mặt và bán vào thanh lâu. Vào một ngày cô bị bắt ra hầu rượu cho anh.Anh bị thu hút bởi vẻ đẹp trong trẻo ,xinh đẹp của cô nên đã chi ra một số tiền lớn để mua cô về làm vợ cho mình.Cô không cải thiện cảm về con người anh nên rất ghét anh.Hằng ngày cô bị anh nhục mạ, hành hạ đủ điều, cô bị coi như người hầu, kẻ ở, như một con chó chỉ biết tuân lệnh chủ. Dần dàn cô lâm vào bệnh tật, phải nhập viện liên tục.Lúc này anh cảm thấy trống vắng vô cùng khi không có ai bên cạnh.Có lẽ anh đã yêu cô và chỉ muốn cô bên cạnh mình.Cho đu anh đã cố gắng bù đắp mọi sự tổn thương cho cô nhưng nhận lại là ánh mắt thù hận.Một ngày anh đã để cô rời đi. 5 năm sau cô trở về vô tình đã biết được sự thật khi cô sang Mĩ được một ngày. Anh đã bị ám sát , tuy không mất mạng nhưng lại hôn mê suốt mấy năm nay. Và cô cũng biết lí do vì sao anh lại để cô đi nước ngoài.Từ đó cô chăm sóc anh rất chu đáo. Chỉ 2tháng sau anh đã hồi phục và cầu hôn cô một lần nữa. Và.......,, ______ Mọi người ủng hộ chuyện cho mình nha.Mình-Tiểu Cat Cat cảm ơn quý độc giả rất nhiều ạ. I❤️You…
Vũ Trúc Dao chưa từng tin vào kiểu "định mệnh sau va chạm" mà người ta vẫn hay kể. Thế nên lần đụng phải Lê Nhật Duy giữa phố đông hôm ấy, ấn tượng duy nhất cô giữ lại là sự tức giận cùng nỗi đau về thể xác lẫn tâm hồn.Oái oăm thay, "tên đáng ghét" ấy lại đang ra sức tán tỉnh bạn thân của cô-ngọt ngào, nhiệt tình đến mức hoàn hảo. Cho đến khi Trúc Dao phát hiện tất cả chỉ là một trò đùa tình cảm.Một lần ghét, hóa thành gấp bội.Không thể đứng nhìn bạn mình bị tổn thương, Trúc Dao cùng hội bạn lên kế hoạch: cô sẽ tiếp cận, "trap" Lê Nhật Duy để dạy cho anh ta một bài học nhớ đời.Nhưng khi trò chơi bắt đầu, ranh giới giữa giả vờ và thật lòng dần trở nên mơ hồ. Những tình huống bất ngờ, dở khóc dở cười,... và cả những rung động ngoài dự tính đã kéo Trúc Dao vào một hành trình mà chính cô cũng không lường trước.Liệu có hiểu lầm nào ở đây...liệu có thể từ ghét ghét thành thích thích??__<< Mọi nội dung trong truyện đều là hư cấu mong mọi người đoán nhận>>__ ♡♡…
Emily không thể quên được vụ cháy năm xưa đã hại chết ba mẹ cô, một vụ mưu sát có chủ tính vẫn chưa tìm được hung thủ.Vậy mà, một ngày nọ, kẻ thủ ác đột ngột xuất hiện trước mặt cô, trong giấc mơ, bắt ép cô cùng 21 người chơi khác bắt đầu một trò chơi đẫm máu.Vậy nên bằng bất cứ giá nào, cô cũng phải sống sót và tìm cho ra hắn.Nhưng cô không biết rằng, trò chơi này tàn bạo hơn mình tưởng rất nhiều.…
Em yêu anh, yêu giọng hát, yêu ánh mắt, yêu luôn cả nụ cười của anh. Em yêu anh như vậy mà anh lại chẳng thể ở bên em lâu hơn một chút nữa sao?/lần đầu viết truyên trên đây nên nếu mọi người thấy hay thì làm ơn cho con au đáng thương này vài chiếc vote ạ🥲/…
tôi gặp em từ khi vào tiểu đội, tôi ghét em nhưng vì một đêm mất kiểm soát mà đè em ra tôi đã phải chịu trách nhiệm lúc đấy tôi ghét bỏ em mà đi với người phụ nữ khác trước mặt em chỉ nhẹ nhàng với em những lúc ham muốn nhưng em vẫn yêu tôi vẫn an ủi tôi những lúc tôi buồn vẫn bên tôi những lúc khó khăn khi tôi nhận ra mình đã yêu em thì súyt nữa tôi đã nhở đánh mất em rồiTG:OAB…
Cô gái nhỏ được một anh chàng nổi tiếng trong trường cứu khi sắp đi đến bước đường cùng. Chuyện xảy ra tại một cánh đồng hoang, nơi mà không ai biết tới, trừ hai người họ.…
۞Author: Gin Silversword aka Âu Dương Kỳ Nguyệt۞Pairing: MinRen۞Disclaimer : Các nhân vật trong fic không thuộc về tôi và tôi viết fic hoàn toàn với mục đích phi lợi nhuận.۞Rating: K+۞Category: dark۞ Summary:Em là sen trắng thuần khiếtAnh là hướng dương vàng rực rỡ…
Thể loại :ngôn tình,cổ đại,dị giới,HENam,nữ chính : Diệp Y,Y Tâm Hắn không nên yêu nàng Hắn không nên tiếp cận nàng Hắn là yêu ma ,nàng là con người , người yêu không thể ở bên nhau . Nhưng hắn phải làm gì đây ,hắn đã quá yêu nàng ,hắn muốn có được sức mạnh để bảo vệ nàng ,bên cạnh nàng ,nhưng khi hắn đã có được sức mạnh lại đánh mất đi nàng .…
Sinh linh chết đi được dẫn về Phong Đô ở cõi âm ty, rồi xét theo công tội mà phân theo sáu nẻo luân hồi. Tuy nhiên vào những lúc chiến loạn, lượng người chết đột ngột tăng cao khiến quan sai âm phủ không đủ để dẫn hồn về hết được. Dẫn đến trên dương gian có nhiều hồn ma vất vưởng. Vì lẽ đó, có một số người còn sống được chọn lựa làm sứ giả trên dương thế của Phong Đô, chuyên dẫn các linh hồn lưu lạc về lại âm ty. Họ được gọi là Phong Đô Sứ.…