'cậu... cậu có thể nhìn thấy tớ sao?'đứa trẻ cười khúc khích, 'tất nhiên là có rồi, đồ ngốc. cơ mà gần như tất cả mọi người không thể nhìn thấy cậu sao?'----hoặc chúng ta có thể nói rằng, luda là một bóng ma cô đơn và juyeon nghĩ cô ấy cần có một người bạn.i do not own this fic, i found it from ao3 and i feel free to translate it for u guys ^^auth: @volleygayssvtrans: @_ntmChu_credit to the owner! do not re-up or take out without credit!…
"The Lottery" by Shirley JacksonFirst released in The New Yorker in 1948, The Lottery is a masterwork of grim atmosphere and troubling themes. The story of a small village lottery -- the winner of which will be stoned to death -- it almost singlehandedly created the modern concept of gothic horror thanks to its gloomy atmosphere and use of thought-provoking, disturbing irony.…
Những câu chuyện vui nhộn trong ngày đều lần lượt xuất hiện trong cuốn sổ nhật ký bướng bỉnh này. Hãy đón đọc những câu chuyện hài hước, hồi hộp này nhé.…
Câu chuyện kể về một cô gái và một chàng trai đã thầm mến nhau từ thời trung học nhưng số phận của họ là không thể đến với nhau. Và rồi chuyện gì sẽ xảy ra với họ?…
Iguro Obanai author: _ewynissit.tags: shortfic, introspective, melancholy, poetic prose, solitude, atmospheric, symbolish."Âm thanh rè rè từ chiếc cassette cũ rỉa vào ban đêm như nhịp tim lạc quỹ đạo nơi vũ trụ lạnh lẽo. Âm thanh phát ra từ chiếc cassette ấy hệt như một loài gặm nhấm, trườn bò vào trong huyết mạch bất kì ai khi thấy. Chợt đoạn lắng xuống, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ rời rạc. Tôi ngồi trước bể cá, nhìn đàn vảy bạc chao nghiêng trong làn nước xanh thẫm. Tôi nhớ, người Hy Lạp xưa từng thì thầm rằng những gì tưởng như đối nghịch lại thường soi chiếu nhau như hai mặt gương. Và lời sấm truyền ấy không sai, ít nhất là đối với tôi. Bởi lẽ khi cả bể ánh lên những giọt sáng li ti, động đậy - chúng tạo nên một ảo ảnh hỗn loạn, cái hỗn loạn đến nịnh mắt của dải ngân hà. Những con cá nhỏ lúc đó bỗng chốc được ban cho dáng hình thành những ngôi sao, những vì tinh vân, những đốm quầng sáng. Tất cả bầu tinh thể giãn nở ra, vờn theo điệu valse vô hình, dang tay mời gọi vạn vật quanh mình. Những đốm sáng nhỏ bé va vào nhau, rồi khẽ khàng hạ xuống viên gạch ẩm rêu, như nốt nhạc lạc nhịp tan vào nền trầm ngâm. Bên kia khung cửa, một bản giao hưởng của mưa ngân lên. Không ầm ào, không dữ dội; mà từng giọt, từng giọt rơi nặng nề, rỉ rả như tiếng đàn lên cung trầm. Chúng giống hệt những mũi lao bị giam hãm, rơi xuống từ tầng khí quyển, mang trong mình thứ độc dược của sự tù túng..."250925.…