🌿 Hoa Nguyệt Quế - 24.06.25| "Hóa ra cái chết đâu chỉ là khi từ trần, đâu phải cứ từ giã cõi đời thì mới là cái chết. Chết... đôi khi không nằm dưới mộ. Mà sống đó, nhưng tim đã mục ruỗng từ bao giờ." |📌 Lịch đăng chương: Chương mới được thắp lên 🕯️vào mỗi tối thứ Ba - Năm - Bảy. ⏰ Giờ giấc: Không cố định.🐧⚠️ CẢNH BÁO: Truyện có những phân đoạn có yếu tố bạo lực, hành xác, đánh đập, ngược tâm nặng nề. Cân nhắc trước khi đọc.…
Có thể khoe thành tíchGóc ngồi nói chuyện về osu!Có cùng chơi osu! thì vào tám cho vui.Biết là nhạt và nhiều lỗi nên là mọi người ý kiến gì tui xin nhận (^ _ ^)"Dramas sometimes"…
Xoay quanh cô bé Yuiki 18t và anh chàng Ken 19t gặp nhau trong 1 cuộc đụng xe định mệnh đã khiến 2 người yêu nhau.- Lưu ý: Truyện có 1 vài cảnh Hen và 16+. Cân nhắc trc khi đọc nha m.n…
[ SeulMin ] Nothing is impossibleGiữa thế gian hơn 8 tỷ người, vô tình ta va vào nhau để rồi không dứt ra được. Pairing : SeulMin ( Jimin (BTS) x SeulGi ( Red Velvet )Độ dài : chươngThể loại : Fanfiction, romance, ngọt, HE....…
Kim Sameul và Park Ji Hoon là cặp đôi nổi tiếng ở trường, ai cũng biết. Park Chan Yeol cảm nắng Jeon Jung Kook. Jeon Jung Kook lại 'đổ' Kim Tae Hyung. Kim Tae Hyung đem lòng yêu mến Byun Baek Hyun. Byun Baek Hyun lại có cảm tình với Park Chan Yeol. ------------------------Đến khi nào thì 6 người họ mới được yên ổn bên canh nhau đây????…
Bạn là Y/n năm nay xxx tuổi bạn sống cùng với bố mẹ trong căn nhà nhỏ,vì bố bạn vay nợ nên số tiền đó đã tăng lên tới 500tr bạn không có tiền để trả và ông ta đã cùng bà ấy trốn đi để lại một mình bạn,chủ nợ cứ luôn tìm tới rồi đánh đập bạn cho đến khi gặp được người bạn không ngờ tới.…
Đi leo núi picnic với bạn bè, quay lưng một cái đã lạc đường, té xuống khe suối, ngoi lên thì thấy ngay cái đền.Ngôi đền cuối ngõ, cánh cổng gỗ cũ kĩ treo bảng "NIÊM PHONG - CẤM VÀO". Tanjiro ngước lên: - Trời mưa vậy, chỗ nào cũng ướt, trú tạm chắc không sao đâu...cùng lắm vụn gỗ rơi vô người thôi.Cánh cửa kẽo kẹt mở ra.- Không sao...? - Một giọng lạnh tanh vang lên - Ngươi vừa bước chân vào lãnh thổ của ta.Tanjiro quay ngoắt đầu, tim rơi xuống dạ dày. Một người-lộn-một-ma tóc dài bay giữa không khí, đuôi tóc bạc hà nhạt, ánh mắt như dao sắc.- Hồn... ma!- Nếu không muốn bị ám cả đời, giúp ta tìm ra vì sao ta chưa siêu thoát. - Hồn ma cười cười đẹp đến nao lòng và...lạnh sống lưng. - Ký ức ta chưa load được.Tanjiro run rẩy:- Tôi... mưa trú tạm thôi mà, xin hãy tha cho tôi!- Không viện cớ. Giúp ta, hoặc ta theo ngươi... ngay cả lúc ngươi đi vệ sinh.Tanjiro: "..."...............Muichiro khoanh tay: "Ta chuẩn bị bữa sáng. Ăn đi."Tanjiro lí nhí: "Ờm, nhưng... anh là hồn ma mà?""Ta điều khiển dao, chảo, lửa. Người phàm gọi là poltergeist."Vừa sợ vừa đói, thôi thì ăn đại, đằng nào cũng ngon mà................Ông già càu nhàu: - Tôi đã 102 tuổi rồi mà cậu vẫn bắt ta ăn hẹ là nhờ cậu ép ăn đó. Đồ đáng ghét...-----------------------------------------------------Tựa đề: ( ở trên )Thể loại: Fanfiction/BL/hài đen ( một chút )/ Là đường ( xin hãy tin t/giả) Tác giả: Sie0812Bản quyền nhân vật: kimetsu no yaiba.Copy xin hãy cre ( ghi nguồn )…
Tập hợp mấy đoản văn của hqyz Couple: Hào Tình Nhã Trí (Nhậm Hào x Lưu Dã)Edit để đọc offline, chưa xin permission của tác giả, vui lòng không mang đi chỗ khác. Bản edit chỉ đúng ~60-70%Fanfic không phải là thật x3.…
Lời dẫn: Vẫn chỉ xoay quanh chủ đề học đường: tình yêu, tình bạn và cả những đam mê cháy bỏng.Tôi và cậu, từ khi 5 tuổi cho tới khi lên lớp 5, vẫn luôn là bạn thân, rất thân...Nhưng liệu rằng, 6 năm sau, mối quan hệ ấy có còn được giữ...khi cả hai đều đã thay đổi??Đôi lời tác giả: Có thể coi như đây là lời biện minh của tớ vậy. Bộ truyện này được tớ viết vào năm 2014, tức là đợt tớ học lớp 9, cũng là tác phẩm đầu tay của tớ. Đợt đó tớ cũng chưa có điện thoại hay máy tính gì cả nên mỗi khi ý tưởng nó tuôn ra thì tớ đành lưu lại trên giấy bút thôi. Hiện tại đọc lại thấy quả thật ngôn từ dùng khá là trẻ con, đọc cũng thấy nhiều sai sót. Nhưng mà nó thành mạch rồi nên là tớ cũng chẳng biết sửa sang thế nào nữa, thôi thì cứ kệ vậy. Nói chung là ý, mong mọi người đừng ném đá quá tay nhé, tớ sợ...hơ hơÀ, với cả thật ra, câu chuyện này vốn là một bài văn của tớ, nhưng mà đột nhiên ý tưởng viết truyện nó cứ tuôn ào ào, không triển thì không chịu được...nên đã bị tớ biến thành truyện, nên là, phần mở đầu...có hơi giống văn một tẹo, mong mọi người thông cảm nhé. hehe…