Một ngày nọ, Lê Thu Vũ bước ra khỏi studio và nói: "Xin phép đ*t vào mồm cụm từ 'Người cùng tần số', xin cảm ơn."Nguyên văn: "Trong một bài hát, mỗi một cao độ khác nhau, mỗi một loại nhạc cụ khác nhau, sẽ dao động ở dải băng tần khác nhau. Thậm chí, theo em được biết, công việc của hậu kỳ âm thanh bao gồm cắt những băng tần trùng để chúng không bị lấn át lẫn nhau, chừa không gian cho nhau thể hiện điểm sáng của mình.Bản thân melody đã không trùng khớp với nốt đệm. Nếu nói có cùng tần số là hòa hợp, không lẽ, tiếng guitar ở 80Hz và giọng ca ở 200Hz không ăn nhập gì với nhau hết sao?Thứ mà chúng nên có cùng chung, là vòng hòa âm, và nhịp độ, không phải tần số."Đừng tin, truyện gay lọ hài cốt đấy.…
*Tác phẩm đầu tay của mình, mong mọi người hãy góp ý thật nhiều !*==================================================================================_Cô - Mộc Ly, là một sát thủ tài giỏi trong giới hắc đạo..._Anh - Âu Kỳ Minh, là người bạn đồng nghiệp của cô, cũng là người cô dùng hết cả trái tim để yêu...==================================================================================_Cô khi trước là một cô gái rất vui vẻ, năng động, sôi nổi, nhiệt huyết, luôn luôn mỉm cười và hơn nữa cũng rất lạc quan..._Tính cách của anh thì vẫn mãi không thay đổi, là một người con trai "sáng nắng, chiều mưa, trưa sương mù", lúc thì ấm áp như ánh mặt trời, lúc thì ôn hòa như mặt biển, lúc thì lại lạnh lùng như tảng băng di động...==================================================================================[...]Mặc Vũ huých huých tay Âu kỳ Minh, điệu bộ châm chọc:" Ey, vương gia, ngài mà cũng có lúc phải 'hạ vị' sao ? "" Rồi sao ? Liên quan đến ngươi ? "" Không có, cơ mà nô tài thấy ngài bên ngoài một thân uy phong, về nhà liền hóa thê nô chịu kiếp 'hạ vị'-" Cho nên ? " _ Âu Kỳ Minh nhăn mày khó hiểu." Ai ya, vương gia à, nô tài nói cho người nghe " _ Mặc Vũ vừa nói vừa khoác tay qua vai Âu Kỳ Minh_ " Chúng ta là nam nhân chân chính, là đại trượng phu a, xét về lý mà nói thì đáng lẽ phải 'thượng vị' a. " _ Mặc Vũ chậc chậc mấy tiếng." Mấy cái thứ kiểu như ' quân tử ' mà ngươi suốt ngày lải nhải ấy, ăn được sao ? "Mặc Vũ: " ... " Đúng thật là chủ tử nhà ta đói thịt đến mức rớt tiết tháo rồi a.…