Title: From 1 to 26.Author: Mạn Clousry (@ptsp99z).Status: Finished."Chúng ta là yêu tinh, nhưng chúng ta vẫn luôn oán niệm.""Một đời con người, ngắn quá phải không?"[Warning] • Nhân vật bị OOC. • Không tiếp anti NEX7 và couple Đình Thừa.Hope u enjoy <3…
"Em ấy không yêu tôi, cũng sẽ không yêu cậu, em ấy không yêu ai cả. Trái tim em ấy làm bằng đá, sớm muộn rồi cũng sẽ làm những người yêu em ấy bị thương""Ngay cả lúc làm tình, tâm trí em ấy rối loạn cũng không nói yêu tôi. Ngay cả lừa dối tôi em ấy cũng không muốn"........ Mất khả năng diễn đạt cảm xúc ( alexithymia), hay mù cảm xúc là một cấu trúc nhân cách với nét đặc trưng là thiếu khả năng cận lâm sàng để nhận biết và miêu tả cảm xúc của bản thân. Những đặc điểm chính bao gồm loạn chức năng rõ rệt trong việc nhận thức cảm xúc, việc gắn bó với xã hội và trong quan hệ với người khác. Thêm vào đó, người mất khả năng này cũng gặp khó khăn trong việc phân biệt và trân trọng cảm xúc của người khác. Điều này được cho là nguyên nhân gây ra những phản ứng thiếu đồng cảm và có hiệu quả cảm xúc kém. Khoảng 10% dân số mất khả năng diễn đạt cảm xúc. Hiện tượng này có thể xuất hiện với một số bệnh tâm thần. (Wikipedia)........Note: Truyện do mình viết lúc rảnh rỗi, các nhân vật trong truyện đều có thật nhưng tính cách trong truyện hoàn toàn do mình viết không liên quan đến người thật.…
Cái này là do mình bịa ra viết cho vui thôi chứ không có ý định dìm các anh đâu nha! Truyện này rất ngắn là do mình cạn kiệt ý tưởng. Mong các bạn thông cảm!…
Author: MochieTitle: Bảo an hung dữ phòng bênPairing: Chu Tinh Kiệt/Vương Lâm Khải (Tiểu Quỷ), cùng với kha khá cameo.Rating: TCategory: romance, fluff.Disclaimer: Các nhân vật trong truyện không thuộc về author và fic viết không vì lợi nhuận. Xin đừng mang đi đâu khi chưa có sự đồng ý của author.Summary: "_ Anh nói yêu em đi mà, nha, nha? _ Hôm nay không ăn hết cơm, không nói."03/09/2018 - ?…
Đừng nói phải cúi đầu thấp hơn, cho dù có phải quỳ gối trước em, tôi cũng đành lòng. Tôi không biết, đến cuối cùng mình đã phạm phải lỗi lầm tày trời nào mà phải chịu cảnh mất đi thính giác và cả giọng nói của mình. Đau đớn nhất không phải sinh ra đã mang khiếm khuyết, mà là nó tới khi chúng ta nghĩ những gì mình đang có là mãi mãi. Ba năm trước, tôi dường như đã chết đi một lần, mất đi khả năng nghe nói, tôi như nhìn thấy mọi người cười nhạo và xa lánh mình. Cha mẹ từ khi nào đã không cho tôi ra ngoài nữa, cổng nhà như một cánh cửa vô hình ngăn cách tôi với những ồn ào ngoài kia, từ khi nào tôi dần chấp nhận cuộc sống chỉ có bốn bức tường. Tôi ở đây ba năm, quẫn quanh trong nhà, em thấy không, căn nhà này thật rộng lớn nhưng bên trong nó rống tuếch. Em ơi, tôi tồn tại như vậy ba năm. Tôi nằm trên sàn nhà trong phòng và hỏi Phật, tại sao lại để tôi còn sống? Tôi còn sống với khiếm khuyết mang trên mình. Ngài không trả lời tôi, mà cho dù có tôi cũng chẳng thể nào nghe được. Em ơi, cuộc sống tôi trước ngày em tới, chỉ có sự im lặng. Tôi nằm đó, cứ nghĩ về tên của mình - Heart, trái tim, nó có nghĩa là tôi có thể khống chế, điều khiên con tim của chính bản thân mình. Nhưng nó như một trò đùa, như sự thật vã vào mặt kẻ mộng mơ, trái tim thật ra chỉ là thứ chứng minh rằng anh còn sống. CÂU CHUYỆN ĐƯỢC VIẾT DỰA TRÊN PHIM "CƠM GÀ ÁNH TRĂNG" VÀ "MY SCHOOL PRESIDENT"…
- Không muối - không đường>> không gia vịNguyên liệu hoàn toàn tự nhiên 100% được sản xuất từ ngẫu hứng của -jaems :))Có những câu chuyện gắn liền với thực tế. Cũng có những câu chuyện phi thực tế. Tóm lại là đúng với thể loại "fanfiction".Mình không để tên chương theo couple vì mình muốn mỗi chương sẽ là một câu chuyện bao gồm tất cả đều là nhân vật chính đúng như cái tên fic, vì "Our" có nghĩa là "của chúng ta".…