"Cậu là ước mơ đẹp nhất đời tớ. Cảm ơn vì đã xuất hiện."Đêm sinh nhật của cậu ấy, tôi mang theo chiếc bánh và lá thư tỏ tình...Nhưng trước mặt mọi người, cậu ấy nắm tay người khác.Đêm đó, trái tim tôi ngừng đập.Chỉ còn lại chiếc bánh nguội lạnh và dòng chữ .…
chuyện chỉ là trí tưởng tượng của tác giả___________________________những câu chuyện, cảm nhận của Trần Anh Khoa và Nguyễn Huỳnh Sơn về đối phương.các chương không có liên kết với nhauvăn phong của tác giả còn non tay mong mọi người đọc và góp ý.…
"Sơn ơi, bao giờ anh về?""Sắp rồi, bạn chờ anh một chốc nhé?"________________________________Tớ là nhân viên tiệm bánh Tiramisookay, và đây là mẻ bánh đầu tiên tớ nướng cho hai chủ tiệm. Lại còn có hứng ngay lúc bão táp mưa sa cơ, nên là tớ đem bão vào mẻ bánh luôn haha. Các nhân viên ghé lại nhâm nhi thì cho tớ xin ý kiến với nhé :3…
" Tằm con giăng tơ , thì nhện cũng giăng tơ nhưng mấy đời tơ nhện được như tơ tằm ? " Giữa chốn hào môn sóng gió, Anh Khoa - chính thất danh chính ngôn thuận - bị kẻ thứ ba trơ tráo mang thai tới tận cửa phủ khiêu khích. Nhưng tưởng sẽ nhẫn nhịn, mợ cả lại thẳng tay đáp trả bằng lời lẽ sắc bén và những cú tát trời giáng, khiến cả cậu cả lẫn kẻ chen chân đều cúi đầu câm nín.Khi danh dự bị xúc phạm, tình yêu bị phản bội, Anh Khoa không chọn chịu đựng mà đứng dậy, giành lại quyền uy và trật tự trong nhà.…
Nơi duy nhất tui sẽ up full tranh tui vẽ về cp này(chắc vậy)chỉ là mấy cái tui vẽ vì quá vã kaysoo thôi à,đôi khi cũng có về anh tài khác nữa(sr tui lười)…
"Cậu ơi... mùa cưới tới nữa rồi, cậu có chịu cưới em chưa?"Là câu hỏi khờ mà em Khoa lặp đi lặp lại suốt tuổi thanh xuân - không phải để ép cưới, mà để giữ lấy một tình thương chẳng dám nói bằng tên.Một cuộc hôn nhân bắt đầu bằng giả vờ, lớn dần bằng quan tâm âm thầm, và kết thúc bằng một tình yêu thật - đơn sơ, nhưng bền bỉ như nhịp sống làng quê.cre id : Tui 🥰…
"Cậu không buông thì em chẳng đi đâu cả."Một công tử phủ quan kiêu ngạo và một thiếu niên thợ may lạnh lùng. Từ chiếc "đuôi nhỏ" năm xưa thành mối nhân duyên trọn đời, tất cả được kết nối trong từng đường kim mũi chỉ và chiếc áo cưới thành duyên .…
NGÔI SAO CỦA ANHThiết lập nhân vật và bối cảnh - 1 phần dựa trên đời thật. Chú ý: có OOC, fanfic chỉ là fanfic!!!Gặp lại sau 10 năm xa cách, những thứ đã thay đổi và những điều còn nguyên vẹn. Hai người đàn ông tuổi 30 bước vào khủng hoảng lần thứ 2 của cuộc đời. Họ sẽ chọn đối mặt, chân thật với trái tim hay nghe lời lý trí?Trích đoạn."Anh luôn ghen tỵ với em... Khi đứng trên sân khấu, chưa cần chiến em đã thắng. Giống như em được sinh ra để ánh đèn chiếu vào vậy.""Em không biết sao, lúc ở đó em là người dễ thương nhất.""Sao em cứ thích khoe thân thể vậy hả?""Anh mua đồ ăn cho bé nè~"---"Tui nhất định sẽ đánh bại cậu, chờ đó Soobin!""Kiểu... Kiểu như thả thính tui... Cậu làm tui bối rối quá.""Với Subin thì tui đâu có cửa. Ảnh hoàn hảo quá mà.""Anh Sibun!""Anh Sơn ơi, em đói."…
Tình yêu là một thứ rất khó để đong đếm. Nó là góp nhặt từng chút từng chút những xúc cảm ngọt ngào, từng hồi từng hồi những lần rung động, đến khi tan chảy cả trái tim...…
"Tôi là mợ cả, còn cô - chỉ đi vào bằng cửa sau."Ngày đó, cậu cả Huỳnh Sơn cưới Anh Khoa về làm mợ cả không phải vì cha mẹ sắp đặt, mà vì yêu.Mợ cả đẹp như tranh, dịu dàng như gió xuân, từng là niềm kiêu hãnh của cả phủ họ Nguyễn. Nhưng tình yêu nếu không giữ, thì hoa cũng phai, gấm cũng tàn.Một lần bị phản bội, Khoa chọn rút lui, không ồn ào - mà để lại lời cảnh cáo khiến cả nhà phủ không ai dám ngẩng mặt.Đến khi cậu cả nhận ra... thì người đã không còn là "mợ cả" nữa. Chỉ còn là Khoa - người cậu phải học cách yêu lại, bằng tất cả sự nhẫn nại và chân thành.…
》Namjoon là một con rồng. Seokjin bị đem tế cho rồng. "Hửm, thế cậu thực sự sẽ không ăn thịt tôi á?" 《[Story by Kaythebest. Translated by Rui with permission from Author.]…