Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
4,326 Truyện
Gió thổi về phía em

Gió thổi về phía em

53,478 227 121

Tác giả: Bạc Thị Trà TràThể loại: Thanh xuân vườn trường, Ngôn tình hiện đại, Thanh mai trúc mã, Lâu ngày gặp lại, Gương vỡ lại lành, Cứu rỗi lẫn nhauNhân vật chính: Tạ Chi Tầm x Ôn Nam VãnSố chương: 142 (Đã hoàn thành)Tình trạng: Đang dịchEditor: Bạc hà xanhVăn án: "Tạ Chi Tầm" đúng nghĩa thiên chi kiêu tử.Về ngoại hình, học lực hay gia thế, không một khía cạnh nào là không khiến người ta chú ý.Chàng thiếu niên kiêu hãnh và rực rỡ, khó ai có thể tiếp cận, anh có vốn liếng để coi thường mọi thứ, cùng với khí chất tràn đầy niềm tự hào và thanh xuân rực lửa mà chẳng thể nào diễn tả hết.Ấy mà một người như vậy, lại vào một buổi tối sau giờ tự học, chặn ngang cô gái có danh tiếng xấu khắp trường."Ôn Nam Vãn.""Tôi có thể tiếp tục để em chơi.""Đừng phớt lờ tôi."Hết lần này đến lần khác, những lời níu kéo đầy hèn mọn, hết lần này đến lần khác đều bị cô phớt lờ.Lần gặp lại, là trong một buổi họp lớp.Khí chất toát ra từ người đàn ông này so với bốn năm trước khi chia tay, khiến người ta vừa say đắm vừa e sợ hơn. U ám, lạnh lùng, không ai dám lại gần. Anh vẫn là trung tâm được bao quanh bởi mọi ánh mắt, còn cô chỉ dám lén nhìn từ xa.Hai người đối diện nhau, mưa làm ướt cả hai, trên gương mặt người đàn ông không rõ là nước mưa hay là nước mắt."Lần này quay về là vì cái gì?"Anh nhìn chằm chằm vào cô, giọng khàn đặc như bị khói hun qua, "Muốn giống như trước đây, chơi chán rồi lại đá tôi?"________❀Ủng hộ editor cốc nước chanh giải khát mùa hè (Không bắt buộc đâu ạ)TECHCOMBANK: 6836 3…

Xuyên Nhanh: Đoạt Người Đàn Ông Của Cô Ta, Thì Đã Sao?

Xuyên Nhanh: Đoạt Người Đàn Ông Của Cô Ta, Thì Đã Sao?

26,265 548 59

💌 Thông báo nhỏ xinh dành cho cả nhà 💌Mình có nhận donate để "hối chương" và cũng như động lực để mình thực hiện tác phẩm 🫶📌 STK: 070709092003 - Sacombank📌 Nội dung chuyển khoản: Tên truyện bạn muốn đẩy chươngCảm ơn mọi người đã luôn đồng hành và ủng hộ mình 💖Giới thiệu:(Vô tam quan + thuần mê hoặc + tâm cơ sâu kín + vạn người si mê + đoạt ái ngang nhiên + sảng văn + không CP cố định)Cướp bạn trai của cô thì có là gì?Hứa Nhiêu khẽ cười:"Chẳng là gì cả... vì thứ tôi muốn, đâu chỉ có một mình hắn."Nàng khẽ nâng tay, chẳng phải để cúi mình nhận lỗi, mà chỉ thong thả buông một câu nhắc nhở, như gió thoảng qua tai: "Bản lĩnh của cô... còn chưa đủ tư cách sánh cùng tôi".Một lần ngoài ý muốn, gánh thay kiếp nạn của kẻ khác, Từ đó, yêu hoa sơn trà hóa thân thành mỹ nhân khuynh thế.Hãy xem Hứa Nhiêu làm thế nào, dùng nụ cười làm mồi, lấy dịu dàng làm lưới, đem lòng người xoay vần trong lòng bàn tay.【Thế giới 1】Nữ giáo viên dịu dàng như nước, chỉ cần một ánh nhìn, một nụ cười... đã đủ khiến trái tim của vị phú hào bạc tỷ hoàn toàn thất thủ.(1v2, không sạch)【Thế giới 2】Xuất thân đỉnh cấp, dung mạo tuyệt sắc. Ngươi nói muốn trao ta ngôi vị tôn quý nhất . Vậy thì ta... tự mình đoạt lấy cả thiên hạ.【Thế giới 3】Nữ sinh đại học, tra đến mức không chịu trách nhiệm.Còn vị thiếu gia hào môn kia... lại vì nàng mà rơi nước mắt, níu kéo không buông.⚠️ WarningTruyện dịch theo sở thích cá nhân, văn phong thiên về ngôn tình kịch tính, tam quan không chuẩn, nữ chính ác nữ điển hình.Kh…

[Taekook] Bí Mật Chàng Fanboy

[Taekook] Bí Mật Chàng Fanboy

211 11 7

Thế giới của Kim Taehyung được dệt nên từ những ánh đèn flash chói lóa, những tiếng hò reo vang vọng và sự hoàn mỹ đến mức ngột ngạt.Còn thế giới của Jeon Jungkook, chỉ là những tệp báo cáo dang dở, những bữa cơm qua quýt chốn công sở, và mùi xà phòng giặt đồ rẻ tiền vương trên vạt áo sờn cũ.Cậu dùng chiếc ống kính máy ảnh nặng trịch làm vạch kẻ ranh giới. Anh ở trên bục cao rực rỡ vạn trượng, cậu đứng dưới đài giấu mình vào chiếc hoodie đen tuyền. Cậu yêu anh bằng một thứ tín ngưỡng câm lặng, an phận dâng hiến nhưng tuyệt đối không mưu cầu hồi đáp. Cậu biết rõ, hào quang không bao giờ thuộc về bùn lầy.Nhưng rồi một đêm mưa Seoul lạnh buốt, vì tinh tú kiêu ngạo ấy lại tự mình bước xuống khỏi bệ phóng, gõ cửa căn hộ chưa đầy hai mươi mét vuông của cậu.Taehyung đứng đó, chiếc măng tô đắt tiền ướt sũng, đuôi mắt phiếm hồng mỏi mệt. Bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng - đôi bàn tay từng chạm vào những đỉnh cao danh vọng - nay lại run rẩy vươn ra, vụng về níu lấy góc áo của cậu."Jungkook..." Giọng hắn khàn đặc, lẫn vào tiếng mưa rào. "Trốn cùng tôi một lát... có được không?"Mùi gỗ tuyết tùng trầm ấm lấn át bầu không khí chật hẹp. Ngón tay trỏ đầy vết chai sần vì bấm máy ảnh của Jungkook vô thức siết chặt vào lòng bàn tay. Cậu từ từ lùi lại nửa bước. Chỉ vài centimet, nhưng lại xa như hàng vạn năm ánh sáng."Chỗ của anh là ở trên kia, Kim Taehyung." Giọng cậu đều đặn, rơi vào tĩnh lặng. "Nơi này chỉ có bóng tối thôi. Cẩn thận bẩn giày của anh, về đi."Có những người, thà t…

[Taekook] Chạy Về Nơi Có Em

[Taekook] Chạy Về Nơi Có Em

4,641 256 68

"Sinh mạng không phải là viên đạn đã tháo ngòi, thưa Đại úy. Anh ném nó ra chiến trường làm trò đùa, nhưng chúng tôi phải dùng cả đôi tay run rẩy này để nhặt lại từng mảnh vỡ của trò đùa đó.""Bác sĩ Jeon, đôi tay tuyệt đẹp này của cậu sinh ra là để nhặt lại sự sống. Đừng để nó phải nhuốm màu sát khí của một kẻ chỉ biết cầm súng giết chóc như tôi."Một kẻ vắt kiệt sức lực để níu giữ sinh mệnh. Một kẻ sẵn sàng vứt bỏ mạng sống vì lý tưởng. Họ vốn là hai đường thẳng song song, lại vô tình trượt khỏi quỹ đạo mà đâm sầm vào nhau giữa vùng viễn biên đầy khói lửa.Jungkook từng nghĩ mình đủ kiên cường để yêu một người lính. Nhưng khi bóng tối ập đến, khi người đàn ông ấy thoi thóp trên bàn mổ, sự kiêu hãnh của một bác sĩ thiên tài hoàn toàn vỡ nát. Để cứu lấy đôi tay cầm dao mổ, và để cứu lấy trái tim đang ngày đêm nơm nớp lo sợ nhận giấy báo tử, Jungkook chọn cách tàn nhẫn nhất: Rời đi.Dưới hiên nhà đầy nắng sau cơn bão, liệu mùi hương thảo mộc có thể gột sạch vết nhơ của khói súng và những tàn tro sinh tử?…

Hoàng Hậu Lười

Hoàng Hậu Lười

2,464 72 90

Tô Hiểu Nguyệt, ở hiện đại là một cô nàng đại lười (tự nhận mình là Tô Đại Lười), trong một đêm nóng bức nàng vô tình xuyên không nhập vào thân thể của nữ nhi độc nhất nhà Đỗ tể tường (lý do rất củ chuối) Đỗ Hiểu Nguyệt, bị thái hậu chỉ định tiến cung làm phi, sau này vô tình trở thành Hoàng hậu.rnChỉ là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Tô Hiểu Nguyệt dù ở thời đại nào cũng lười như trước.Hậu cung sâu như biển, lười nữ có thể an toàn sinh tồn hay không? Với những sóng gió trong cung làm thế nào để nàng có thể duy trì một cuộc sống an nhàn, thanh bình.rnSống trong hoàng cung như cá gặp nước,tại sao như vậy? Chúng ta hãy cùng xem nang đã làm gì mà có thể nhàn nhã, lười nhác, đắc ý mà sinh sống.rn[ tình cảnh 1 ]rn"Theo lý thuyết, tỷ tỷ so với bọn muội nhỏ hơn 5 tuổi, tỷ tỷ phải gọi bọn muội là tỷ tỷ, chỉ vì tỷ tỷ là hoàng hậu nên...", một quý phi khiêu khích, nũng nịu yếu ớt nói.rn"Vậy sau này ta gọi người là tỷ tỷ đi", thật là chỉ là danh xưng, kêu người một tiếng tỷ tỷ cũng không mất tí thịt nào, chỉ vì việc này mà đến khiêu khích ta, các nàng thật là không có việc gì làm nên đến gây sự, không biết nhân gia đang muốn ngủ hả?rn[ tình cảnh 2 ]rn"Hoàng hậu, nàng là quốc gia chi mẫu, tại sao tính tình lại như vậy?", hoàng đế nhìn hoàng hậu vừa đánh đổ chén rượu trong bữa tiệc hỏi.rn"Xin Hoàng thượng gián tội", Đỗ Hiểu Nguyệt cuối nhìn đống mảnh vụn nhưng không tỏ vẻ hoảng sợ nói, "Thần thiếp làm bể ly quốc cống phẩm, thần thiếp tự nguyện bế môn sám hối một tháng."rnMột tháng, có thể…

Trọng sinh về thời niên thiếu của chồng quá cố

Trọng sinh về thời niên thiếu của chồng quá cố

2,384 99 180

Trong mắt người ngoài, Hứa Tế Thanh lạnh lùng, ít nói, là ngôi sao chói mắt mà gia thế hiển hách, dựa vào kỳ tích vượt nghịch cảnh mà đổi đời, có thể cưới cô vào lúc tàn nhẫn nhất - đó là số phận tốt đẹp mà Tô Hạ phải tu tám kiếp mới có được.Chỉ có Tô Hạ mới biết, Hứa Tế Thanh là một kẻ điên.Cô không thích ánh mắt âm u của anh, không thích dục vọng khống chế bủa vây khắp nơi, càng sợ đôi tay gầy gò dần trở nên méo mó kia.Cho đến khi Hứa Tế Thanh chết để bảo vệ cô.Trăm tỷ gia sản đến tay, Tô Hạ lại bắt đầu mất ngủ.Mỗi lần giật mình tỉnh giấc, trong mơ đều là tiếng gọi cuối cùng của Hứa Tế Thanh:"Hạ Hạ", và gương mặt tuấn tú đẫm máu ấy• Nhắm mắt một cái, quay trở lại năm lớp 11.Gia đình Tô Hạ hạnh phúc trọn vẹn, cô vẫn là tiểu công chúa được mọi người nâng niu.Hứa Tế Thanh vừa mới chuyển trường đến Nhất Trung, đôi giày vải cũ được giặt đến bạc màu, lông mày ánh mắt nhạt lạnh.Anh sống rất khổ, nhưng chưa thể nhìn ra sự lệch chấp sau này.Không ai chịu ngồi cùng bàn với anh.Cô nắm chặt vạt váy, kéo chiếc ghế bên cạnh ra, lấy hết dũng khí mỉm cười với anh.Chồng đã mất của tôi,lần này, hãy sống cho thật tốt.Lớn lên rồi,không được trói buộc em nữa đâu.…