Kết quả tìm kiếm: "milleniumaithor"
Tìm thấy 4,361 truyện tương tự
Đừng Động Vào Mắt Cá Chân Của Tôi Mà
Trác lãng, cậu học sinh thiên tài sau khi thành công tốt nghiệp cao trung sớm 2 năm cùng với thành tích xuất sắc và vượt trội của mình cậu đã thành công dành được xuất học và học bổng toàn phần vào một ngôi trường hàng đầu cả nước! Trước ngày khai giảng của Shanknath, với tâm trạng vui vẻ cùng phấn khích, Trác Lãng hăng hái lên đường đến trường. Trắc Lãng không biết từ đây, cuộc sống của cậu sẽ hoàn toàn thay đổi. ----------- Những con người đứng trên đỉnh xã hội, những đứa con của trời. Họ được sinh ra với những gì tinh túy hoàn mỹ nhất: Vẻ ngoài mỹ mạo rung động cả đất trời, xuất thân cao quý hơn ai hết và tài năng xuất chúng không ai có thể so sánh, không thể phủ nhận, họ là những kẻ cao quý luôn ở trên cao nhìn xuống mọi đều tất thảy. Vậy mà mấy kẻ đó ở trước mặt Trác Lãng lại là bộ dạng: - Vị thiếu gia cao lãnh, kiêu ngạo không đặt ai vào mắt lại dùng một ánh mắt thanh khiết, triều mến nhìn Trác Lãng, giọng nói luôn âm lãnh, thờ ơ vậy mà lại dịu dàng đến tận xương, nói với cậu: "đúng thật là anh không thích con trai, nhưng đó là trước khi gặp em" - Hội trưởng học sinh lai ngoại bệnh kiều, nghe đồn mắc bệnh sạch sẽ thời kì cuối vậy mà cùng cậu nô đùa trong đất bùn dưới mưa rồi lại nắm lấy bàn tay đã dính nhớp bùn đất của cậu, rất nâng niu như cầm phải thủy tinh mà chậm rãi áp vào má: "anh ghét bùn đất bẩn thỉu thế này, dính nhớp càng gớm riết, bàn làm việc cũng không phải nơi để dùng bữa, rất dễ bám vi khuẩn, khăn tay dùng một lần nên vứt đi nhưng mà..cùng em như thế này ...
She is my little vampire
Cô không biết nữa, người ấy đã lừa cô một cách ngoạn mục. Lừa cô đánh mất trái tim, lừa cô mất đi nụ hôn đầu, lừa cô để cô không còn là chính bản thân mình nữa... -Yui à, đừng lo, anh sẽ bảo vệ em thật tốt - Em chỉ muốn ở bên anh thôi, xin đừng đi đâu hết nhá? ____________________________________ -Nè Kai, thích, em thích anh! Cô cười toe, đôi mắt híp lại đáng yêu cùng với bầu má đỏ ửng Anh xoa đầu cô, đáp: - Ngốc, anh cũng vậy mà ____________________________________ - Cậu bị sao vậy Kai? Vì người con gái ấy, xứng sao? - Đấy không phải là cậu đúng không, người luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, hãy trở lại thành con người thật của mình đi! Người đó nói xong một tràng dài, anh không nói gì cả, một lúc sau mới bật cười: - Tôi? Có lẽ đây mới chính là tôi đấy, cậu không thể nói một từ 'xứng' như vậy được, bởi vì những điều tôi làm cho cô ấy đều không hối hận ____________________________________ Yui níu lấy tay anh lại, nửa thân dưới của cô hiện đang bị phế đến đau đớn nhưng cái đau này, nào nhằm nhò gì... -Kai, anh đừng đi... Kai hất mạnh tay cô ra nhìn bằng nửa con mắt -Lần sau đừng gọi tên tôi bằng cái giọng của cô, nghe rất khó chịu Chưa nói hết, cô đã hét lên - Em đã làm gì sai vậy? Anh nói đi, em sửa! -Cô ngây thơ quá đấy, điều sai lầm nhất của cô là đã gặp được tôi...
fakenut | trả lại cho anh
Fakenut "Cậu đã có được những gì cậu muốn rồi. Tôi đã chia tay cậu ấy, tôi đã ở đây với cậu... Cậu còn muốn gì nữa?" "Em muốn anh nhìn em, chỉ nhìn một mình em thôi" "Anh nói tình yêu của em rẻ mạt? Phải, em dùng tiền, dùng quyền lực để ép anh rời bỏ người kia. Nhưng nếu không có 'sự rẻ mạt' đó, bà anh có được phẫu thuật kịp thời không? Cha anh có được an dưỡng tuổi già không? Còn anh, anh có đang đứng ở đỉnh cao sự nghiệp hay bây giờ anh vẫn đang phải đóng những vai quần chúng rẻ tiền để kiếm từng đồng bạc lẻ?" "Em không có, anh tin em chỉ là hiểu lầm, em không có lái xe tông vào cậu ấy" "Nếu bây giờ em nói chỉ vì cứu người mà lỡ va phải cậu ấy anh có tin không" "Tôi không tin cậu.......Có đôi lúc tôi nghĩ lại... tôi thật sự hối hận vì năm đó đã cứu cậu trên chuyến tàu ấy. Nếu biết trước cứu cậu sẽ khiến cuộc đời tôi và những người tôi yêu thương trở nên khốn khổ thế này, tôi thà rằng mình đã không nhúng tay vào." Cơ thể Wangho khựng lại, hơi thở dường như đình trệ. Cậu đã chuẩn bị tâm lý cho sự chỉ trích, nhưng cậu không bao giờ ngờ được anh lại phủ nhận cả ngày đầu tiên ấy khoảnh khắc mà cậu nâng niu như báu vật, lý do duy nhất để cậu bắt đầu tất cả sự điên cuồng này. "Anh... hối hận vì đã cứu em?" Wangho lặp lại, giọng cậu run rẩy đến mức không thành tiếng. "Hóa ra, ơn cứu mạng mà em tôn thờ suốt 5 năm, đối với anh lại là một sai lầm sao , hóa ra... mạng sống của em, tình yêu của em, sự tồn tại của em trong mắt anh lại là một nỗi nhục nhã như vậy" " được rồi, em hiểu...
The Second Flash
Sân đấu rực lửa... nhưng trái tim lại là chiến trường lạnh nhất. Doran chỉ muốn sống yên ổn, thế mà quá khứ - hiện tại - tương lai đều níu anh lại theo những cách không ngờ đến. Viper tìm về bằng những vinh quang dang dở. Oner đứng cạnh bằng sự chân thành lặng lẽ. Và Chovy... người từng buông tay, giờ lại phải đối mặt với nỗi hối hận của chính mình. Trong thế giới nơi mọi ánh đèn đều soi vào chiến thắng, liệu tình yêu có đủ mạnh để chạm vào? 💔...
[Kazuscara] Bỏ lỡ
nơi bộc lộ câu từ lủng củng của t Kazuscara Các chap không liên quan đến nhau Fic đầu tay , chưa từng viết fic..cứ góp ý nhee T thân thiện lắmm...
jiminjeong | hoa tuyết
ta coi nàng như hoa tuyết trên tay, nâng niu chẳng dám, buông bỏ lại chẳng cam....
our memories
-park sunghoon và kim sunoo là đôi bạn thân thiết trong mắt những bạn cấp 3...
[ TayNew] Cậu Nhóc Bướng Bỉnh
*lưu ý* truyện mình viết sẽ rất 18+ nên cân nhắc trước khi xem...
BOYFRIEND//Jungkook-Y/n
Dù có vô vàn biến cố cắt đứt chúng ta thì anh sẽ cố gắng níu lấy em dù chỉ một giây......
BẢO BỐI! BẢO BỐI!
Thể loại : nhất thụ nhất công, song tính, hiện đại, ấm áp, ngọt ngào, sủng , HE Văn án : Tại sao ? Đối mặt với tấm hình người bà cười hiền từ, cậu tự hỏi tại sao bà lại bỏ cậu ra đi bất ngờ như thế. "Này thằng con hoang kia mày nên cút xéo khỏi căn nhà này được rồi. Nơi đây đã không còn chỗ cho mày nữa rồi." Người đàn bà đanh đá lên tiếng lại quay sang nới với người đàn ông kế bên : "Không biết tại sao má lại nhặt thằng con hoang này về chi không biết, nuôi nó chỉ tổ tốn cơm gạo." Tổn thương.... Đau đớn ..... Tuyệt vọng ..... Cho đến một ngày, linh hồn cô đơn được nâng niu, che chở, bảo vệ như báo vật. "Liệu tôi có xứng đáng không ?" "Bảo bối không là em thì ai cũng không được"...
Khống Chế Thành Nghiện - Lưu Hề Nhiềm
Tấn giang cao tích lũy VIP2017-09-04 kết thúc Tổng điểm vote sổ: 88414 tổng bình luận sách sổ: 925 số lượng bookmark hiện tại: 2643 văn chương tích lũy: 36,477,572 Cố Ngôn Chi lòng bàn tay nguyên vốn có một cái hình xăm, Đó là một loại thần bí gia tộc đồ đằng. Nhưng hôm nay, cái kia đồ đằng bên cạnh lại nhiều một cái tên, Cái tên đó gọi 'Thẩm Niệm Bạch' . Này nguyên bản cũng không phải là một bí mật, nhưng lại không người nào biết. Cho đến có một ngày, Cố Ngôn Chi lòng bàn tay "Bí mật" bị tiểu cô nương bản thân chứng kiến, Vì vậy, hắn dọa nàng chạy. Nũng nịu tiểu bạch thỏ x mặt ngoài nhu hòa đại hôi lang. Bài này lại xưng ( đại hôi lang như thế nào từng bước một ăn hết tiểu bạch thỏ ). ------------------------------------- 1. 1v1 ngọt sủng không ngược, song hào môn, HE. 2. Nam chủ sâu không lường được, mặt ngoài ôn hòa quý công tử nội tâm tàn bạo đại hôi lang. 3. Nữ chủ nhuyễn manh ăn hàng tiểu bạch thỏ. Nội dung nhãn hiệu: Hào môn thế gia ngọt văn tình yêu chung thủy đô thị tình duyên Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Cố Ngôn Chi ┃ vai phụ: ┃ khác:...
Ừ thì cứ bước đi
Tôi đã nghe ai đó nói rằng: "Lá lìa cành vì gió níu lá đi hay vì cây không giữ lá lại... " Tôi chợt cười. Lá lìa cành vì mệt mỏi với một đời chỉ sống vì cây....
cơn mưa trong lòng ai
Và anh biết sớm muộn rồi cũng sẽ có người sánh bước bên em... chuyện tình đã vốn vậy chuyện hợp tan sớm muộn, níu kéo chi thêm? Hm?...
[GCS][WeilunXcen]Tớ yêu em?
Ngược tý đời mới vui được các em ạ🥰 Luỵ otp với vã lắm rồi mỗi đứa một nơi nhưng vân cố níu lấy.....
Câu Chuyện Thời Hậu Thế.
Collab with: Hoa Rẻ Quat-Iris Domesticca, Violet_Angela, love suicide. ------------- "James, sau này chúng ta sẽ sống sót, sẽ sống để Rose bé bỏng sẽ không bị chịu thiệt thòi." Lily khóc nức nở, dựa đâu vào vai James. Con gái của nàng, Rose bé bỏng đã phải chịu khổ nhiều rồi. "Đúng, Lily ạ. Con của chúng ta là Harry Potter và Rosemary Potter, không phải Harry Potter và em gái của cậu ta." Narcissa Black níu lấy áo Lucius Malfoy, cũng không kiềm chế được cảm xúc của bản thân khi nhìn thấy Lyra yêu dấu của bà lại có kết cục như thế. "Không ngờ rằng con bé phải chịu như thế, bọn ta xin lỗi,bọn ta sẽ cứu con" Hogwart năm 1976, với sự giúp đỡ của thế lực kì lạ, đã dõi theo từng bước chân của thời hậu thế - những đứa con mà họ rứt ruột sinh ra. Những đứa con không bao giờ được Merlin chú ý tới, mà cũng có thể, Merlin chỉ phù hộ Harry Potter, và ngài cũng không có tâm sức để đoái hoài đến những số phận của những đứa trẻ với những bản nhạc trầm. "1976! QUYẾT TÂM THAY ĐỔI TƯƠNG LAI!!!" Truyện được đăng tải trên Noveltoon/Mangatoon và Wattpad....
Tìm thấy cỏ bốn lá rồi
Mọi người thường nói: "Cỏ bốn lá là một biểu tưởng may mắn." Nhưng có ai từng hỏi vì sao việc thêm một chiếc lá từ cỏ ba lá ven đường lại được nâng niu như thế? Có lẽ là bởi sự khác biệt nhỉ? Nhưng liệu chiếc lá ấy có cô đơn không? Giữa muôn vàn cỏ ba lá, chỉ có nó một mình vươn lên để được nhìn thấy người đó? Cậu là Đăng trong "hoa đăng", là ánh sáng đã cứu lấy thế giới tăm tối đang mục rống trong anh. Nhưng cậu là ánh sáng, là món quà may mắn như ngọn cỏ bốn lá trong đêm giống anh tìm được. Còn anh là Minh trong "Minh Giáp" - một thứ cỏ may mắn của người xưa. Là món quà may mắn trao cho cậu cuộc sống mới. Cậu và anh khác biệt trong xã hội kia nhưng dẫu sao vẫn mong hai người được gặp nhau lần nữa......
Vẫn là bạn, được không??
"mày thích bọn nó." Câu chuyện không ngờ ở 1 diễn biến khác...
Vì sao tôi lại thất vọng vì bản thân ?
thất vọng , chán nản rồi lại mon men tìm lại hi vọng ,rồi lại thất vọng ,chán nản .Bám níu lấy hi vọng liệu có làm cho tôi trở thành dũng cảm và cao cả hơn ......





![[Kazuscara] Bỏ lỡ](https://truyen2u.com/images/cover/354365091-256-k528363.jpg)


![[ TayNew] Cậu Nhóc Bướng Bỉnh](https://truyen2u.com/images/cover/331039216-256-k260040.jpg)

![[allnegav] Cafe Sweet.](https://truyen2u.com/images/cover/377933575-256-k116196.jpg)




![[GCS][WeilunXcen]Tớ yêu em?](https://truyen2u.com/images/cover/412149640-256-k567110.jpg)



