Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
4,899 Truyện
[Oikawa Tooru x Reader] Phiền Phức

[Oikawa Tooru x Reader] Phiền Phức

55 7 1

yêu là mỗi lần lo lắngcon gái khi yêu là nũng nịu hờn dỗinước mắt em khiến anh yêu chiềunhưng cũng khiến anh mệt mỏi…

Paradox.

Paradox.

13 1 1

Paradox (nghịch lý) là những mâu thuẫn, tình huống trớ trêu khi cảm xúc,tình cảm,cuộc sống của 2 người đều trái ngược nhau.12/5/2026…

Mark!...

Mark!...

487 33 1

Chap 1: Đội trưởng tóc bạch kimMark chuẩn bị chuyển lên cấp 3. Từ nhỏ cậu đã đam mê bóng rổ. Cậu vào trường ba mẹ sắp đặt, chẳng lí do gì cả chỉ đơn giản là nghe lời thôi. Cậu cứ một mình đi học rồi một mình về nhà, ngày qua ngày trôi qua như thế, nhàm chán như thế. Nhưng cuộc sống của cậu thay đổi. Từ khi phát hiện trường có sân bóng rổ. Khi trên lớp cậu luôn chọn ngồi sát cửa sổ nó là nơi lí tưởng để nhìn thấy "các senpai" chơi. Senpai gồm 5 thành viên hợp lại thành đội, họ chơi không phải siêu phàm gì nhưng được cái trong sân luôn ngập tràn tiếng cười. -Có gì vui mà mấy anh cười lăm thế?!- Cậu lẩm bẩm.Rồi một ngày không biết ai khiến Mark cầm bé heo thủ thỉ rồi cho em ấy ra đi, cầm hết chỗ mới lấy được của bé heo long tong chạy đi mua trái bóng rổ- loại đắt nhất luôn mới hay chứ. Cậu nâng niu, chăm sóc trái bóng như báu vật.Trong thời gian dài quan sát cậu biết Senpai chỉ hoạt động vào chiều mát. Nên cậu chỉ dám chơi vào buổi tối, lúc mọi người đã rời đi. Cậu tìm hiểu và cố gắng tập một mình chỉ mong có một ngày cậu được trong team của các senpai. Từ khi nào nó đã trở thành động lực cho cậu cố gắng không ngừng nghỉ. -Cố lên! Cố lên nào Mark ơi! Mày làm được mà.Nhưng mọi thứ không dễ dàng như vậy. Từ khi sinh ra sức khỏe cậu rất yếu lại hay bệnh nên muốn làm gì cũng khó huốn chi là chơi thể thao. Đó như hòn đá bự chản đang đè nặng lên vai cậu vậy. Điều đó không làm cản trở đam mê to lớn đối với Basketball.Mỗi buổi chiều cậu đều lên sân núp vào một góc chắc rằng không ai c…

Nữ Phụ Hung Hãn

Nữ Phụ Hung Hãn

383 38 3

VĂN ÁN Tô Ngọc đã trải qua hai mươi năm cái xuân xanh, qua một đêm trở về mùa xuân thứ mười bảy. Mang khuôn mặt mới... Cuộc sống mới... Tất cả mọi thứ đều mới mẻ với Tô Ngọc, cũng là điều cô chưa bao giờ dám nghĩ tới. Ví dụ như... Vốn quen một thân một mình, nay thoáng chốc có thêm gia đình yêu thương chăm sóc. Vốn đã tốt nghiệp đại học nay lại phải cày bừa lại những năm tháng học cấp ba. Hay vốn tưởng rằng tiền rất khó kiếm nhưng không ngờ nó lại dễ dàng đến vậy. Vậy Tô Ngọc sẽ đối phó với cuộc sống mới toanh này thế nào? Chỉ có trời biết, đất biết, không khí biết, Tô Ngọc biết... *Phân cảnh 1* -"Tô Cẩm Ngọc, lên bảng kiểm tra miệng" Tô Ngọc chậm chạp lê bước lên bảng, quay về phía cô giáo Như Hoa, vẻ mặt thành thật há to miệng. Sau đó... Không còn sau đó nữa. *Phân cảnh 2* Tô Ngọc đi học muộn, len lẻn chui vào lớp nhưng không may vẫn bị cô giáo Như Hoa phát hiện -"Tô Cẩm Ngọc, sao em lại phải lén lút như thế? Em cứ vào lớp đàng hoàng như bố em vào nhà xem nào!". Tô Ngọc vâng lời, thành khẩn xin lỗi cô giáo Như Hoa rồi đi ra ngoài, đóng cửa lớp học lại. Vài phút sau Bỗng... "rầm" một tiếng lớn. Tô Ngọc nhẹ nhàng dùng chân đạp tung cánh cửa loạng choạng đi vào, chỉ tay thẳng vào mặt cô giáo Như Hoa, giọng lè nhè. -"Bà già la sát, lại không chịu mở cửa cho ông đây à?" Sau đó... Cũng không còn sau đó nữa.…

Nếu em cố giữ còn anh quyết đi thì sao?

Nếu em cố giữ còn anh quyết đi thì sao?

14 0 4

Cô và anh hai người ở hai nơi khác nhau. Giữa họ chẳng có sợi dây liên kết nào cả. Nhưng duyên phân để họ gặp nhau rồi yêu nhau. Tình yêu có bao nhiêu thử thách, cô luôn tìm cách níu giữ trái tim anh, còn anh yêu cô đến đau đớn nhưng luôn chờ cô bước tới. Nhưng rồi cô mệt mỏi, cô không đủ sức kéo anh lại nữa thì anh mới nhận ra vốn đi ngay từ đầu anh là người thua cuộc. Anh không muốn mất cô, lần đầu tiên anh quay đâu nhìn cô, lần đầu tiên anh nắm tay kéo cô lại. Tình yêu vẫn còn thì mọi chuyện đều có thể. Cô và anh đi qua những đắng cay mới có quả ngọt. Trong ngày hạnh phúc anh đã hỏi cô: " Nếu lúc trước em cố giữ mà anh quyết đi thì sao?". Cô đã trả lời:" Vậy thì em sẽ buông tay anh vì lúc đó anh đã không còn của em nữa rồi".…

[BHTT] Vạn Phần May Mắn

[BHTT] Vạn Phần May Mắn

30 3 2

VẠN PHẦN MAY MẮNThể loại : bách hợp, hiện đại, ngọt sủngTình trạng : chưa hoàn thànhCouple : Ninh Sương - Nhã Thanh _______________GIỚI THIỆU Ninh Sương sốt ruột nhìn bảo bối đang nằm trên giường bệnh mà không khỏi đau lòng. Dùng giọng hết sức ôn nhu trách mắng"Em là bác sĩ, tại sao lại không biết bản thân đang bệnh?"Nghe được giọng nói quen thuộc, Nhã Thanh quay đầu lại, ánh mắt ươn ướt, giọng nói nhẹ như tơ, đáp"Người ta là đang đợi chị đến chăm sóc a~"Y tá trưởng đang thay bình truyền nước kế bên như muốn đóng băng khi nghe được giọng nũng nịu ấy của Nhã Thanh[Trưởng khoa Nhã nghiêm túc, băng lãnh thường ngày lại còn một mặt như thế này sao???!!]…

Trúc Mã Là Sói

Trúc Mã Là Sói

63 0 5

5 tuổi, vì lỡ tay mà Nhan Tiếu để xảy ra một mối hận ngàn năm, trong lúc tranh giành đồ chơi với Văn Dịch, không may làm sứt trán đối phương. Văn Dịch khóc ầm ĩ: "Cậu có biết tớ bị sẹo sẽ không đẹp trai nữa không, cậu có biết như thế này sẽ không còn bạn gái nào chơi với tớ nữa không...". Nhan Tiếu tức lắm liền gầm lại: " Khóc cái quái gì, cùng lắm sau này lớn lên tớ sẽ lấy cậu là được chứ gì!" 20 năm sau, bi kịch đã xảy ra... Văn Dịch vênh khuôn mặt điển trai, gạt mái tóc nũng nịu: "Vết sẹo này là do em gây ra, em phải chịu trách nhiệm!" Nhan Tiếu: " Em nhớ là hồi đó không để lại sẹo mà." Văn Dịch: " Ờ, vết sẹo này là do anh tự gây ra, nhưng vẫn là lỗi của em, em phải lấy anh!" Nhan Tiếu : "..." Theo bạn, chuyện tình thanh mai trúc mã rất đẹp, rất lãng mạn... hay chỉ là cơn ác mộng khủng khiếp nhất trong muôn vàn cơn ác mộng?…

Nắng Ở Cuối Mùa

Nắng Ở Cuối Mùa

7 2 1

Trịnh Thanh và Nguyễn Nhiên lớn lên cùng một con hẻm nhỏ, nơi nắng hè rơi đầy trên những năm tháng không thể quay lại. Một người quen với việc che chở, một người quen với việc chịu đựng và giấu đi những cơn đau của mình.Giữa bệnh tật, im lặng và những tình cảm không dám gọi tên, họ vô tình làm tổn thương nhau bằng chính sự quan tâm vụng về nhất. Chỉ đến khi khoảng cách xuất hiện, Thanh mới hiểu: có những người không rời đi ngay, họ chỉ lặng lẽ học cách không cần mình nữa.Nắng ở cuối mùa là một câu chuyện chậm rãi về mất mát, nhận ra và chữa lành - về việc học cách đối diện với nỗi sợ, nói ra những điều chưa kịp nói, và ôm lấy nhau không phải để níu kéo, mà để cùng bước tiếp.Bởi đôi khi, ánh nắng cuối mùa không phải để chia tay, mà để sưởi ấm lần cuối trước khi ta đủ dũng cảm yêu một cách trọn vẹn…

pjm x jjk | Khi ta yêu! Đau ha?

pjm x jjk | Khi ta yêu! Đau ha?

9 1 3

Trải qua một mối tình mà kết thúc nó trong mập mờ thật đau lòng nhưng níu kéo lại..?Liệu sẽ động lòng lần nữa không? Liệu vẫn sẽ là người ấy..?…

Từng yêu một người như sinh mệnh

Từng yêu một người như sinh mệnh

6 0 3

Ai một lần trong đời cũng đều có một mối tình sâu đậm và tôi cũng thế. Tập truyện này của tôi là những dòng tâm sự của một kẻ yêu đơn phương, dẫu không có kết quả nhưng vẫn cố níu kéo. Đã yêu ai thì sẽ yêu hết lòng.…

Ánh Dương Trên Đỉnh Đầu

Ánh Dương Trên Đỉnh Đầu

1 0 2

Người con gái ấy như vầng ánh dương sáng lấp lánh trong cuộc đời tối mịt của anh.Còn anh, anh chính là người vầng ánh dương ấy nâng niu trên đầu quả tim cô quạnh của mình.…

hieukng. Secretly in love

hieukng. Secretly in love

406 31 2

phạm bảo khang thầm thương trần minh hiếu.…

Art book của con nhợn.

Art book của con nhợn.

1,050 344 64

Xin lỗi các bạn về sự thiếu muối.…

Nếu Như Em Không Gặp Anh

Nếu Như Em Không Gặp Anh

51 0 1

Chap 1 : Cuộc đời chuyển sang một hướng khác .Bây giờ , Tiểu Mạch đang nằm trong kí túc xá nhìn ra ngoài cửa sổ suy nghĩ về cuộc đời mình . Sau này học xong hết đại học xong sẽ tìm một công việc bình thường , sáng đi làm chiều tan ca trở về với mẹ sau đó tối đến lại đi ngủ . Cuộc sống như vậy quả là nhàm chán nhưng có lẽ Tiểu Mạch thích như vậy vì cậu vốn đã quen cái cuộc sống nhạt nhẽo vô vị này rồi . Nói cách khác nếu mẹ cậu mà không còn chắc cậu cũng không còn lí do để níu kéo cuộc đời này nữa . Năm Tiểu Mạch lên 16 tuổi ba cậu bị tai nạn giao thông .Tài xế xe là một thằng con trai của một tập đoàn ấy ơ nào đấy . Bọn họ đền bù cho cậu và mẹ một số tiền xem như xong chuyện . Nói gì được nữa chứ ? Nhà cậu thì quá bình thường còn bọn nó thì quá giàu nên đành ngậm ngùi lấy tiền và lo hậu sự cho ba . Lúc đấy mọi thứ của cậu vào cuộc sống này như sụp đổ .…

Hướng Dương Nở Muộn

Hướng Dương Nở Muộn

17 4 4

"Hướng Dương Nở Muộn" là câu chuyện ngôn tình buồn xoay quanh Diệp Khinh Dương, cô gái bán hoa dịu dàng nhưng mang trong mình căn bệnh hen suyễn. Từ thời niên thiếu, cô đã gắn bó với Giang Hành Dực, một chàng trai lạnh lùng, mồ côi mẹ, lớn lên trong sự cô độc và nguyên tắc. Tình bạn của họ dần nở hoa thành tình yêu, cho đến khi một tai nạn khiến Hành Dực mất trí nhớ... chỉ quên riêng cô. Cô cố gắng níu giữ anh, từng bước nhẹ nhàng đưa anh trở về những ký ức cũ. Nhưng khi nụ cười anh vừa có chút rung động thì cũng là lúc cô dần cạn sức. Giữa những đóa hướng dương rực rỡ, tình yêu ấy nở muộn... và cũng tàn trong lặng lẽ.Tác giả: tui chui nìÝ tưởng nguyên tác: của chính tui, hong lấy cảm hứng từ bất kỳ tác phẩm nào khác.…

Đôi môi của em

Đôi môi của em

5 0 1

Truyện là về nỗi nhớ của quản gia Sebastian với cậu chủ nhỏ sau khi khế ước kết thúc , hắn vẫn lảng vảng trg biệt thự tồi tàn. Cố níu lấy những hơi ấm còn sót lại trong căn biệt thự đầy lãnh lẽo và mục nát cùng sự xuất hiện của 1 bức tranh lạ . …

Hết Yêu

Hết Yêu

15 4 2

Phải chăng khi một trong hai người không còn tình yêu thì không nên níu kéo.Tôi chuẩn bị trước thôi, khi chia tay không nên quá vô tình. Như việc ghi trước giấy phép cho một hôm nổi hứng trốn học nào đó. Hì hì...…

Taekook_Cậu bé mặc áo tím

Taekook_Cậu bé mặc áo tím

15 1 1

'Dù Kim Tổng có nghiêm khác đến đâu thì cái cậu nhóc kia cũng được Kim Tổng nâng niu và nuông chiều thôi'…

Tản văn về nỗi cô đơn ...

Tản văn về nỗi cô đơn ...

86 2 1

Cuộc sống vẫn cứ theo dòng thời gian mải miết trôi, có lắm lúc tự bàn tay này chẳng thể nào níu giữ lấy cho mình một khoảnh khắc, mọi thứ xung quanh bỗng nhiên vội vàng. Để rồi có một ai đó vẫn hoài bơ vơ giữa những xúc cảm ngổn ngang ...…

| KookMin | Khoảng Cách Giữa Mặt Trăng, Mặt Trời |

| KookMin | Khoảng Cách Giữa Mặt Trăng, Mặt Trời |

14 4 1

Ngày ấy anh để em rời đi bỏ rơi cả một thế giới, bây giờ anh níu em về với vòng tay.* viết vui không nhận bất kì lời góp ý nào.…