Từ Y Y nhớ lại, bất kể là kiếp trước hay kiếp này, mình không gặp được Giang Hàn, bất kể mưa bao nhiêu, mình đều phải cầm ô trong đêm tối đi về phía trước, ngón tay lạnh đến mức trắng bệch cũng không dám thư giãn. Nhưng kể từ khi gặp Giang Hàn, trời mưa, ngay cả giày cũng không ướt. Bây giờ cô ấy chỉ muốn nói, Giang Hàn "em sẽ cưới anh, và cùng anh ở bên nhau suốt đời."…
Huấn văn thầy trò: Biết trắng, giữ đen✍️ Tác giả gốc: Trà Thất📝 Dịch & biên tập: TranHa686Truyện thuộc thể loại huấn văn thầy trò, xoay quanh mối quan hệ giữa Thẩm Tri Việt và Thời Dư Bạch, tập trung vào quá trình giáo huấn, trưởng thành và những giới hạn đạo lý giữa thầy và trò.Đây là phần tiền truyện. Chính truyện tui đăng riêng trong bộ khácBản dịch phi thương mại, đăng trên Wattpad, phục vụ mục đích chia sẻ và trao đổi giữa người đọc.…
【huấn văn Thầy trò】BIẾT TRẮNG GIỮ ĐENTác giả: Trà ThấtEdit: TranHa686Giới thiệu nội dungKhi tấm màn ký ức đột ngột khép lại, Thẩm Tri Việt đã quên đi hết thảy mọi thứ trên đời -và cũng quên luôn người ấy.Người học trò từng được anh đích thân dạy dỗ, hết lòng dìu dắt giờ đây trong ký ức của anh chỉ còn lại một cái tên xa lạ.Thời Dư Bạch đứng trong căn thư phòng quen thuộc, đối diện với ánh mắt dò xét hoàn toàn xa lạ của thầy mình.Hơn mười năm tình nghĩa thầy trò bị xóa sạch không còn một dấu vết."Tôi có quen cậu sao?""Mời cậu rời khỏi nhà tôi."Nhưng...cậu đã chọn ở lại.Nếu năm xưa chính là thầy kiên quyết đưa cậu bước vào thế giới này, dạy cho cậu thế nào là nhà.vậy thì hôm nay, đến lượt cậu phải đồng hành cùng ngừơi thầy của mình, với sự kiên trì vụng về nhất, bầu bạn cùng thầygiữa cơn gió tuyết mang tên "lãng quên",đi lại một lần nữa con đường đã từng đi qua."Thưa thầy.""Em là học trò của thầy - Thời Dư Bạch."Có những sợi dây ràng buộc,dù bộ não đã quênTâm hồn vẫn luôn ghi nhớ.Yêu thương có thể giữ đen mà biết trắng,tôi luyện trong những vết thương của năm tháng, để rồi sinh ranhững vì sao không bao giờ lụi tắt.⸻Lời tác giả 1. Tác phẩm này lấy mất trí nhớ làm thiết lập trung tâm.Nếu bạn đọc cảm thấy không thoải mái với các tình tiết liên quan đến suy giảm ký ức, xin cân nhắc kỹ trước khi đọc hoặc lựa chọn tác phẩm khác. 2. Mối quan hệ nhân vật cốt lõi trong truyện là quan hệ thầy - trò thuần túy,không tồn tại bất kỳ tình cảm nào vượ…
Tên truyện: Nắm tay em, chìm đắm anh.Tác giả: CaNa (Lady W)Thể loại: ngôn tình, hiện đại, công sở, hình sự nhẹ.Couple: Bảo Thư ❣️ Hoàng Trung (cảnh sát mỏ hỗn x tổng tài thâm tình)---Truyện ngôn tình Việt Nam, không thuần hình sự, trinh thám. Cân nhắc trước khi nhảy hố ạ.Những nhân vật, sự việc, địa điểm, tổ chức trong truyện đều là hư cấu không có thật.Quy trình điều tra, khởi tố, truy tố trong truyện có thể không giống 100% đời thực. Nếu đọc giả có ý kiến đóng góp đừng ngại comment hoặc inbox, tác giả luôn muốn lắng nghe và hoàn thiện hơn ạ. Chào mừng mọi người đến với vũ trụ ngôn tình của tớ nhé ❤️❤️❤️.📸 https://www.facebook.com/share/R4qcDsDXDLMrLhh7/?…
Kiếp trước, cả kinh thành đều biết ta yêu nàng.Một tiếng "tỷ tỷ".Hai tiếng "tỷ tỷ".Ta theo nàng từ năm mười tuổi đến năm mười tám tuổi.Ta vì nàng mà ghen tuông, vì nàng mà khóc, vì nàng mà làm đủ mọi chuyện điên rồ.Ta cứ ngỡ chỉ cần ta đủ chân thành.Thì một ngày nào đó nàng sẽ quay đầu nhìn ta.Nhưng cuối cùng.Ta nhận được chỉ là một câu:"Ngọc Nhi, chúng ta đều là nữ nhân.""Sẽ không có kết quả."Ta hỏi nàng:"Nếu tỷ không yêu ta...""Vì sao lại hôn ta khi ta ngủ?"Ta hỏi nàng:"Nếu tỷ không yêu ta...""Vì sao lại đối xử với ta tốt như vậy?"Ta hỏi nàng:"Nếu tỷ không yêu ta...""Vì sao lại khiến ta ảo tưởng rằng tỷ cũng yêu ta?"Nàng không trả lời.Còn ta khóc đến tan nát cõi lòng.Sau đó.Ta không đến tìm nàng nữa.Ta khoác chiến giáp ra biên cương.Máu nhuộm sa trường.Chiến công hiển hách.Cuối cùng chết nơi đất khách.Cho đến giây phút nhắm mắt.Người ta nhớ nhất vẫn là nàng.-Khi mở mắt lần nữa.Ta trở về ngày mình quỳ dưới tuyết tỏ tình với nàng.Nàng vẫn nói:"Ta không thể thích muội."Nhưng lần này.Ta không khóc.Không làm loạn.Cũng không níu kéo.Ta chỉ mỉm cười hành lễ."Được.""Thần nữ hiểu rồi."Từ đó về sau.Ta không gọi nàng là tỷ tỷ nữa.Gặp nàng chỉ cúi đầu:"Thần nữ bái kiến công chúa."Ta tránh mặt nàng.Xa cách nàng.Cũng chuẩn bị quên nàng.Nhưng ta không biết rằng...Ngày ta không còn gọi nàng là "tỷ tỷ" nữa.Người bắt đầu đau lòng...Lại là nàng.Nàng từng nói không yêu ta.Nhưng khi ta thật sự buông tay.Người phát điên lại là nàng. ❤️🩹"Lâm Ngọc Nhi, ai cho phép muội không thí…
Truyện đầu tay của tui. Tình trạng:đang cố gắng viết. Thể loại: đam mỹ, chủ thụ, mỹ công mỹ thụ, xuyên không, huyền huyễn,công sủng thụ,cường cường, 1v1,HESau khi cứu bệ hạ rơi từ tầng 3 xuống, tưởng đâu được xuống uống trà bàn chuyện với Nhiêm Vương ai ngờ lại trở thành một con gà trụi lông nằm ở trong rừng. (O_O)Gió thổi.... Run run.. Nguyên Khôi:" Cái wt.....!!!! "…
Duy Thuận, Sơn Thạch, Huỳnh Sơn. Ba anh em này chơi thân, người ta gọi là Mai Vàng tam đế.Minh Phúc, Trường Sơn, Anh Khoa. Ba anh em này chơi thân, người ta gọi là Cành vàng lá ngọc.Hai nhóm bạn thân yêu nhau, kết hôn, vừa khéo nặn ra ba thằng cu bằng tuổi nhau.Đức Duy, Lâm Anh, Phúc Nguyên. Người ta gọi là Báo thủ chíp bông- ủa??___________________OOC. Nhân vật được xây dựng trong fic dựa trên bố ba nhà Hốc Cưỡng Bánh và 3 bé 2k5, nhưng không đại diện cho tính cách thật ngoài đời của họ và cũng không giống họ 100%. Vui lòng không dựa trên những gì tôi tưởng tượng và viết ra ở đây mà áp đặt những suy nghĩ sai lệch về họ.Fic có nhiều chi tiết over và chỉ mang tính chất giải trí, không có gì nghiêm túc ở đây cả, hãy bỏ não trước khi đọc. Vui lòng đừng để chiếc fic này rơi vào tay chính quyền, tôi khóc đó... TTWarning: đàn ông có thể sinh em bé, bối cảnh trong fic đã hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới.Cameo 9M và Uprize khá nhiều =)))))Bắt đầu viết: 24/5/2026Ngày đăng: 1/6/2026…
Những năm tháng ấy chỉ biết vùi đầu vào sách vở, máy tính, con số, thi cử. Có lẽ tôi đã quá bận bịu để bỏ qua những cảm xúc ngây ngô của tuổi học trò. Có lẽ, tôi đã vô tình không để ý để những cảm xúc ấy đã nảy mầm và cắm rễ trong tim từ bao giờ. Để rồi, thời gian trôi qua, những tưởng đã quên mất từ lâu, nhưng sự thật lại chẳng hề như vậy. Dù tôi có quên đi khuôn mặt người, hình bóng người, nhưng có lẽ tôi chẳng thể nào quên được tình cảm năm ấy tôi dành cho người, năm tôi 17 tuổi.…
"Khi nhớ về những tháng năm thanh xuân, điều hiện lên rõ nhất trong ký ức tôi là hình bóng của em...Em từng là một cô gái nhỏ bé ngồi bệt dưới đất, chịu những cú đánh vô tình của cuộc đời.Em từng có những khoảnh khắc lạc lõng giữa nỗi tuyệt vọng sâu thẳm, khi những dòng máu khẽ chảy qua vết cắt, mang theo chút an ủi mỏng manh.Mà là ánh trăng sáng trong đêm...Là khoảng trời đầy trong sáng.Là khoảnh khắc có anh và tôi, chẳng màng thế giới ngoài kia,Cùng bước dưới lòng thành phố, với những nụ cười vô tư và ánh mắt thầm trao.Khoảnh khắc ấy, như khắc vào thanh xuân chúng tôi một mảnh ký ức chẳng thể phai mờ..."*…