hay là "tuyển tập tỏ tình của otp"------------------viết cho những khoảnh khắc khiến tim mình rung rinhmột món quà của emily 🫶truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @emlykeem. mọi hình thức đăng tải khác đều là ăn cắp.…
Thanh xuân ấy, có một người lặng lẽ bước vào tim - và im lặng rời đi."Có những người không thuộc về ta, dù cả thanh xuân ta chỉ thuộc về họ."Năm mười bảy tuổi, Nut gặp Hong - cậu học sinh mới chuyển từ Bangkok, luôn ngồi cuối lớp với ánh mắt buồn nhìn ra cửa sổ. Không ai thật sự thân thiết với Hong, ngoài Nut - người duy nhất mang cho cậu hộp sữa chua không đường, và một tình cảm không tên.Giữa những buổi tan học cùng nghe nhạc, những chiều mưa mắc kẹt lại lớp học, Nut và Hong dần trở thành hai đường thẳng song song - không cần tỏ tình, không cần nắm tay, chỉ cần ở bên nhau là đủ. Nhưng rồi, như bao câu chuyện tuổi trẻ, một người buộc phải ra đi. Hong chọn Nhật Bản, còn Nut ở lại với Chiang Mai, cùng lời hứa chưa kịp thốt.Nhiều năm sau, Nut là một biên kịch nổi tiếng với những kịch bản buồn về những người đã lỡ. Trong một buổi ký sách ở Kyoto, anh không ngờ lại gặp lại người từng là cả bầu trời của thanh xuân mình - với ánh mắt một mí xưa cũ, và một lời chưa kịp nói ngày ấy:"Anh còn đợi em không?"…
"Từ lạ, đến quen, đến thân rồi thương" war: tưởng tượng nhưng sẽ sát đời thật, không áp dụng lên người thật, không đem truyện đi bất cứ đâu khi chưa có sự cho phép…
Bốn tháng thực tập của Est tại lớp mầm non "hỗn loạn nhất vũ trụ", nơi năm tiểu quỷ nhỏ thay phiên nhau thử thách giới hạn kiên nhẫn của anh và lỡ đâu còn dạy anh một bài học về yêu thương.*Vui lòng không chuyển ver, edit, re-up dưới mọi hình thức. [Only In Wattpad]…
William và Est yêu nhau, sống cùng nhau trong một căn hộ nhỏ giữa Bangkok. Một buổi sáng bình thường, Est bỗng nói muốn có con - không phải đẻ, mà là nhận nuôi.Từ ý định ngây ngô đó, họ vô tình mở ra hành trình lớn nhất đời mình là trở thành hai ông bố của bốn đứa trẻ. Mỗi đứa mang theo một câu chuyện buồn, nhưng cũng là mảnh ghép khiến căn nhà này đầy ắp tiếng cười.Giữa bát cơm, vết mực, những lần dỗ trẻ khóc và cả những đêm chỉ có ánh đèn vàng nhỏ giọt, William và Est dần hiểu ra.Gia đình không cần máu mủ để gọi là "nhà" - chỉ cần tình thương, là đủ.*Vui lòng không chuyển ver, edit, re-up dưới mọi hình thức. [Only In Wattpad]…
Hong yêu bạn thân mình - Nut - một cách lặng lẽ và đau đớn.Tình cảm ấy không thể nói ra, cũng không thể dập tắt, dần dần hóa thành những cánh cẩm tú cầu rực rỡ cậu ho ra mỗi đêm.Hanahaki - căn bệnh của những kẻ yêu đơn phương lớn dần trong lồng ngực, cùng với nỗi sợ rằng một khi cất lời, sẽ đánh mất cả tình bạn quý giá ấy.Mà nếu cứ im lặng...thì sớm muộn gì cậu cũng chẳng còn cơ hội để nói.Giữa những mùa thi, tiếng giảng bài và ký ức thanh xuân, có một tình yêu đã nở hoa, rồi lặng lẽ tàn trong lồng ngực.*Vui lòng không chuyển ver, edit, re-up dưới mọi hình thức. [Only In Wattpad]…
Một người đau đớn, một người dửng dưng Nhưng suy cho cùng....Truyện dịch chưa có sự cho phép của tác giả đọc bản gốc tại đây: https://x.com/abeesshark/status/1899890406818799881…
"Happily Ever After" - "Hạnh phúc mãi mãi về sau" là cụm từ thường xuất hiện ở cuối một câu chuyện cổ tích với cái kết viên mãn khi mà công chúa và hoàng tử sẽ chung sống hạnh phúc đến mai sau, nơi mà mọi đau khổ đều kết thúc và mở ra một thế giới không còn nỗi buồn. Là điều mà mỗi đứa trẻ khi đọc truyện đều ao ước, là giấc mơ mà mỗi con tim khao khát.Nhưng thử tưởng tượng, nếu "EVER" bị thay thế bằng "NEVER" thì có lẽ ở đây sẽ không còn một chuyện tình đẹp đẽ và trọn vẹn nào nữa cả mà chỉ là sự giằng xé vô tận trong cuộc sống thực tại. Là thứ mà truyện cổ tích không bao giờ kể, là cái mà chúng ta không bao giờ muốn đối mặt.…