Xin Chào mọi người! Mình là Kần đây, Au chính của fic ấy đây =)) do não cá vàng quá nên đã quên mất tài khoản, mật khẩu rồi! (sorry mọi người nhiều nha) - Mình cũng là Au chính của fic nên mọi người đừng lo nha! cảm ơn mọi người đã luôn theo dõi fic nha! - Mình sẽ cop tất cả 7 phần về bên nick này nha cho mọi người dễ đọc nha! Do sắp chuyển cấp nên mình sợ sẽ bị dừng fic giữa chừng! Mong mọi người thông cảm nha!!! Bây giờ thì GOOOOOOO nào!…
đồng nhân đam mỹ Kamen Rider và Super SentaiRyuki: RS - Akiyama Ren x Kido ShinjiBlade: KH - Kenzaki Kazuma x Aikawa HajimeFaiz: MT - Kusaka Masato x Inui Takumi | KT - Kiba Yuji x Inui TakumiKiva: TW - Nobori Taiga x Kurenai WataruW: SP - Hidari Shoutarou x PhillipOOO: EA: Hino Eiji x AnkhGaim: KK - Kumon Kaito x Kazuzaba KoutaEx-Aid: PM - Parado x Houjou EmuBuild: Rồng Thỏ RT - Banjou Ryuga x Kiryu SentoSaber: Saber KT - Kento x Touma…
Một câu chuyện về những tâm hồn cô đơn học cách chữa lành và tìm lại chính mình giữa những vết thương cũ. Có những ngày chẳng cần tên gọi.Có những ngày trôi qua như một bản nhạc không lời, chẳng có cao trào, cũng chẳng có đoạn kết. Chỉ là một giai điệu lặng lẽ, vang vọng trong tâm trí những con người lạc lối. Có những người đang tìm kiếm một lý do để sống, để yêu và để cảm nhận. Cũng như những mảnh ghép bị vỡ nát của một tấm gương cũ. Những ngày mà con người ta sống bằng thói quen, bằng nhịp điệu quen thuộc đến mức đôi khi quên mất mình đã đi qua nó thế nào.Lâm An Vy có quá nhiều những ngày như thế.Lâm An Vy từng nghĩ cuộc đời cô sẽ mãi như vậy-một chuỗi ngày dài vô định, không màu sắc, không cảm xúc. Không đau thương nhưng cũng chẳng có niềm vui. Cô đi qua tuổi trẻ với một trái tim đầy những vết xước, học cách thu mình lại để tránh những tổn thương.Nhưng rồi, có những cuộc gặp gỡ giống như ánh nắng chiếu rọi qua khe cửa, nhẹ nhàng len lỏi vào thế giới vốn dĩ khép kín của cô. Cuộc gặp gỡ không phải để thay đổi quá khứ, mà để giúp ta nhận ra rằng, trong những mảnh vỡ ấy, vẫn có thể có một cuộc sống trọn vẹn.Hoàng Minh Dương, cậu vẫn luôn sống như ánh nắng-rực rỡ, tươi cười, lúc nào cũng mang năng lượng tích cực. Nhưng có ai biết, ngay cả ánh mặt trời cũng có những ngày nhạt nhòa, những lúc chẳng thể soi chiếu được chính tâm hồn mình.Hai con người, hai thế giới tưởng chừng không liên quan đến nhau, lại chạm vào nhau trong một buổi chiều đầy gió.Và rồi, từ đó, những ngày không tê…
Tên : Vị Bơ Yêu ThầmTên Gốc : 奶油味暗恋Tác giả: Trúc Dĩ Nguồn: wikidich Edit: Bạc HàBạn đang đọc truyện Vị Bơ Yêu Thầm của tác giả Trúc Dĩ. Một ngày trước Lâm Hề Trì và Hứa Phóng cãi nhau ầm ĩ, thề không nói chuyện cùng nhau.Ngày hôm sau, tâm sự Lâm Hề Trì nặng nề mà mở ra cửa nhà.Liếc mắt một cái liền thấy Hứa Phóng đứng dựa ở trong góc bên cạnh cửa.Nghe thấy động tĩnh, Hứa Phóng nhìn lại đây, an tĩnh mà nhìn nàng. Trầm mặc vài giây sau, anh bỗng nhiên nói một câu khẳng định:"Mình mất trí nhớ."Lâm Hề Trì nuốt nước miếng, gật đầu, thật cẩn thận mà nói tiếp: "Lại còn nhớ rõ mình là ba cậu."Hứa Phóng: "..."* thanh mai trúc mã đấu đá lẫn nhau / đại khái chính là một đôi mỗi ngày đều nghĩ cách làm thế nào hố chết đối phương…
Stephenie - Xinh đẹp và sắc sảo•Isabella - Duyên dáng và thanh tú...Stephenie • Isabella Hai bông hoa tuyệt đẹp, thanh cao nhưng lại vươn mình trong mảnh đất khô cằn, bị tước đi quyền lợi của mình, sống trong bầu không khí ghẻ lạnh, cay độc... Quằn quại trong mảnh đất khô khốc, khi sự nhẫn nhịn đã vượt ra khỏi rào cản kìm chế của một con người... Những bông hoa sẽ vùng lên và đòi lại công bằng hay yên vị trong khổ ải trầm luân để chờ đến ngày thấp thỏm lụi tàn?…
Chút bài học về cuộc sống mà tôi rút ra được. ( Không phải để chỉ trích hay là nói ai. Le làm cho vui) Cái này thì chắc chỉ có thế. Nên mọi người cứ ném đã đi. MrCree chịu được ( Đằng nào cũng cần làm mềm cái gối )…
Câu chuyện viết tiếp từ plot của anh Hoàng Nguyên. Ý tưởng quá là hay và đỉnh khiến cho mình nghĩ về diễn biến tiếp theo của câu chuyện trong suốt nhiều ngày liền. Tui đã được phép viết rui nhe heheeee.Văn án: trích lượt từ stt chính, các bạn có thể xem ở đây https://www.facebook.com/100001674297807/posts/pfbid0Qj87TsQ12ViM2GfVETZNJxMT9wJS1N9LAtk96kRaDVgQ95EjFtfLk6UP71EtLntzl/?d=nCậu là một nhân viên văn phòng hàng ngày suffer trong mớ task. Cho đến một đêm vì lao lực quá độ mà gửi thân lại bàn làm việc, xuyên không về quá khứ làm ảnh vệ.Đổi job thì cũng thôi đi, nhưng sao tên của cậu lại là Vệ Sinh?- Ngươi bị sao đấy, chủ tử đặt ngươi là Vệ Sinh, cùng một đôi với Vệ Tử.- Vậy sao không đặt là Vệ Tả, Vệ Hữu?- Đặt như thế đọc không thuận miệng.- Vậy ngươi tên gì?Người bịt mặt tỏ vẻ khó hiểu nhìn cậu.- Ta là Vệ Nữ.-...Cứ tưởng rằng máy tính chưa được phát minh thì sẽ không cần ngày ngày chạy deadline. Nhưng nào ngờ chiếc job ảnh vệ này task bất kể ngày đêm, tính mạng cũng không được bảo đảm. Trước kia cậu đi làm về ít nhất cũng được nằm ngủ trên chăn đệm ấm áp, hiện tại lại chỉ có thể nằm trên nóc nhà, trên cây, có khi là dưới gầm giường người khác.Vị sếp của cậu chỉ là Vương gia vậy mà so với hoàng thượng còn muốn quản nhiều hơn. Hắn luôn bắt cậu làm những công việc khó nhằn, deadline gấp lại còn không có nghỉ phép. Suốt ngày Vệ Sinh... Vệ Sinh...Vệ Sinh cũng cần đi vệ sinh có được hay không!Sau bao ngày không thể phản kháng, Vệ Sinh quyết định chuyển công tác, trực tiếp đến…