[LONGFIC] Những mảnh ghép thời gian Chap 1 Yoonsic Yulhyun
…
featuring needy and yearning dochul• lowercase• smut with plot?…
"Trong số những thế lực vĩ đại nhất và những sinh vật được cho là có khả năng tồn tại... có những thứ đã tồn tại từ những thời kỳ nguyên sơ nhất... chúng có cả ý thức riêng, nhưng thời kỳ đó đã bị quên lãng trước trào lưu tiến bộ của nhân loại... những hình tượng đã đi vào thơ văn và huyền thoại, được gọi dưới những danh xưng như thần thánh, quái vật hay những sinh vật huyền bí..." - Algernon BlackwoodNhưng sự quên lãng đó cũng chỉ là tạm bợi so với thời gian trường tồn vĩnh cửu của những thế lực mà chỉ có chính bản thân thời gian mới có thể già hơn chúng. Nhân loại bỏ quên những thế lực đó, chúng trỗi dậy, tiêu diệt nhân loại, rồi lại ngủ yên, nhân loại cũng sẽ bị quên lãng... còn với chúng.. đó chỉ là một cơn bừng tỉnh giữa những buổi trưa chợp mắt mà thôi…
Yulsic Yulti Yultae Yulyoon Yulhuyn Yulsoo Yulsun Yulhyo Yulkry…
Tiêu đề nhưng x3 hoặc không.¯\_(ツ)_/¯…
Tác giả: Tình Thi Dữ Hải (情诗与海)Trạng thái: Đã hoàn thành (Full)Tag: Mỹ thực, Hệ thống, Sảng văn, Kinh doanh, Chính kịch.Nhân vật chính: Cố Bạch .CP: Tần Tử Đình (Tình cảm rất ít, đối phương chủ yếu làm nền, truyện tập trung vào sự nghiệp).Lưu ý: Tác giả rất thích miêu tả món ăn ngon, coi đó là sự hưởng thụ của giới thượng lưu, nên cách vài chương sẽ có một đoạn miêu tả mỹ thực.Triết lý: Chỉ có nỗ lực mới có thể bảo vệ được những điều tốt đẹp.Một câu tóm tắt: Tại sao phim rác tôi quay bộ nào cũng đại thắng phòng vé thế này?…
Thể loại: LGBTQ, mạt thế, xuyên sách, Cthulhu, tu chân, ma pháp, khoa học viễn tưởng v..v-------Tôi năm 14 tuổi; Thiên mã hành không. (*)Từng viết cho mình một bầu trời rực nắng.Cuối cùng bầu trời này hoá thành bom nguyên tử, quả bom nguyên tử tôi thả vào 12 năm trước, vòng vèo không biết bao lâu cuối cùng cũng nổ tung vào lúc 25 tuổi. Nổ tôi từ thế giới này sang thế giới khác.-------(*) Tự do, phóng khoáng vượt khỏi khuôn khổ thường tình.…
Thanh Xuân tựa như mưa rào có buồn có vui rồi sẽ qua để lại bao nhiêu hối tiếc cho người ấy tôi khóc biết bao nhiêu vì người mà người vẫn lặng im không nói tôi đau lắm nhưng đó chỉ là ngày xưa cái thời còn bồng bột yêu người bây giờ khác rồi mỗi người một ngã Người bây giờ khác xưa tôi cũng vậy…