Ngày trước là Bích Phương nuôi em Diễm Hằng, sau này để Diễm Hằng nuôi chị Bích Phương nhé!"Chị thương cái Hằng nhất, nuôi từ bé đến giờ, đâu có cần em cảm ơn. Chỉ cần em vui là được rồi!""Em yêu chị, yêu nhiều lắm mà chẳng biết tự bao giờ... Từ nay để em chăm sóc chị nha, Bùi Thị Bích Phương..?"…
"Em thích chị,.. thích suốt 4 năm trời, từ những bản nhạc đầu tiên cho đến khi chị đứng giữa ánh đèn sân khấu còn em thì chìm trong bóng tối. Chưa từng nói ra, chưa từng đến gần, nhưng cũng chưa từng ngừng thương. Đây là câu chuyện về một người yêu lặng lẽ, yêu đến quên cả lý trí, yêu đến mức chỉ cần chị mỉm cười bấy nhiêu đó cũng đủ để em mang theo nỗi buồn ấy cả đời."…
Hansara từng thích thầm Lyhan từ những năm cấp 2, nhưng lại không đủ can đảm để nói ra. Ba năm sau, họ gặp lại nhau - khi Lyhan đã trở thành một "girl phố" nổi tiếng…
Ở một khu tập thể cũ kỹ nằm gần biển, người ta sống chậm hơn một nhịp.Mỗi căn phòng là một câu chuyện. Mỗi con người là một nốt nhạc trầm bổng trong một bản tình ca nhiều màu.Sara - cô gái mới trở về từ Hàn, mở một tiệm cà phê tầng trệt với mùi hương dịu dàng và âm nhạc lặng lẽ. Trần Thảo Linh - chủ tiệm đĩa than đối diện, có giọng nói trầm và đôi mắt luôn như đang nghĩ điều gì rất xa.…
Một người lớn lên giữa nhung lụa nhưng trái tim lạnh lẽo như tường đá - có cha, có mẹ, nhưng chưa từng được gọi là "con yêu"; sống trong căn nhà to như biệt phủ, mà cô đơn đến độ nghe tiếng mình thở cũng thấy thừa thãi.Một người khác, bị mẹ bỏ lại trước cổng nhà thờ khi còn đỏ hỏn, lớn lên nhờ những bàn tay sơ chắp vá tình thương. Không ai gọi cô là "con", nhưng cô vẫn học cách cười, học cách sống tử tế với đời, dù từng bữa ăn cũng phải đổi bằng mồ hôiHai cô gái. Hai thế giới. Một người có tất cả nhưng rỗng ruột. Một người trắng tay nhưng biết yêu đời.Và khi họ gặp nhau, nỗi buồn của người này soi gương thấy chính mình trong nỗi thiếu của người kia - chỉ khác là, một bên quen gào thét trong im lặng, còn bên kia, biết cách hát ru cả nỗi đau…