[ atsh2 ] sớm muộn thì
yêu vào thì ai cũng như những chú bò dễ thương…
yêu vào thì ai cũng như những chú bò dễ thương…
Vu vơ vụn vặt…
Câu chuyện xoay quanh một người đàn ông 35 tuổi và cuộc gặp gỡ với một cô gái bí ẩn trên bờ biển trong chuyến đi nghỉ mát của anh ta đến một bãi biển nhiệt đới cách thành phố vài giờ máy bay.…
"Thẩm Thanh Thu cố để mở mắt ra, nhưng đáp lại y vẫn là vô vàn những bóng đen bủa vây, và theo kinh nghiệm thực tế trải qua nhiều lần cho biết, bóng đen sẽ luôn đại diện cho những cơn ác mộng sắp ập tới."-------Artist: KayaỦng hộ artist tại: https://twitter.com/sudziko/status/1354901216996827144?s=09…
"Tôi nói anh nghe nhá , khi nào anh Chánh tôi thì phải trả tôi về nhà mẹ để tôi còn lấy vợ sinh con""Cậu nghĩ động phòng rồi thì cậu vẫn có thể về nhà mẹ sao?"________________________________________________"Đời ta suốt đời này chỉ hướng về Thái tử tuyệt không thay lòng đổi dạ" "Đời này ta chỉ có một thẻ là Trạch Vũ tuyệt không nạp thêm the thiếp" ________________________________________________"Thái tử sẽ không về nữa đâu""Làm sao ngươi chắc chắn như vậy được" "Người đã đi lâu như vậy rồi chắc không về nữa đâu""Đời này của ta mãi đợi người"…
Today is the worst day 😩😩…
đôi mắt là cửa sổ tâm hồn còn văn học là cửa chính. warning: lowercase.…
Ý tưởng câu chuyện nảy ra khi nhìn thấy em Vũ nhìn thầy Ngọc bế con bé Ly. Câu chuyện gia đình nhà thầy Ngọc em Vũ ở Vũ trụ nhân thú abo ở một hành tinh hay thế giới song song nào đó. Hành tinh cấp cao này bản thú có thể là bất kỳ giống loài nào vẫn có thể kết hợp với nhau tạo ra thế hệ sau nhờ khoa học kỹ thuật tiên tiến. Bố mẹ có thể tùy chọn bản thú cho con cái dựa trên cân bằng trong xã hội. Không bắt buộc con cái phải giống bố mẹ hoặc trong gia đình miễn đáp ứng được việc giáo dục và nuôi dạy con tốt. Trong vài trường hợp khi xã hội cần các cặp bố mẹ được gợi ý cho các loài cận tuyệt chủng với các đãi ngộ và theo dõi tương xứng…
Cuộc sống đơn giản của Thầy Ngọc và bé mèo Khôi Vũ…
Cái này là truyện hư cấu , không áp dụng lên người thật nhé mọi người.…
khi có những cảm xúc bỗng dưng muốn giữ…
thầy ngọc nghiện thuốc lá, em vũ nghiện pocky.…
Đàn ông không phải ai cũng khốn nạn…
Bạo dâm…
"Thành phố vẫn ồn.Nhưng giữa dòng xe, chỉ có hai người đi cùng một nhịp."…
Trời đổ mưa , đường núi trơn trượt lão bà đang chống gậy tập chung đi bỗng nghe tiếng khóc phá toạc bầu không khí âm u này . Sau ngày đấy bà nhặt về được một cô bé đặt tên là Ánh Nguyệt , khi cô có nhận thức thì bà mới kể khi ấy trên cổ cô có treo một chiếc vòng khắc hình con rắn , bên cạnh chỉ ghi vỏn vẹn ba chữ " mẹ xin lỗi " . Nhìn thấy cô bà bết cô là người mệnh cách , có đôi mắt âm dương vì thế mới nhặt cô về bởi bà cũng không rảnh đẻ nhặt về một người vô dụng nhưng điều này bà chỉ nghĩ chữ không nói cho cô biết . Nếu không mang cô về nhà bà cũng chỉ đặt cô trong chùa . Bà làm thầy trong làng không phải thầy thuốc mà về mảng tâm linh được người trong làng tin tưởng mà hết sức kính trọng Từ đấy trong làng mọi người biết lão bà có cái đuôi nhỏ bám theo ngày ngày gọi lão bà bà , theo bà học đủ thứ về trừ tà , pha chế thuốc .…
Tôi ..sắp chết rồi…
Nghĩ gì viết đấy :)))…