Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
2,205 Truyện
Tạm Biệt

Tạm Biệt "Người Tôi Yêu"

6 2 2

Lệ Tiểu Nhiên khi cô mới 8 tuổi thì bác cả của cô đã thuê sát thủ ám sát gia đình của cô. Trên đường chạy trồn cùng cô hầu gái của mình thì đã ⁷đụng mặt người đàn ổng bí ẩn, từng đào tạo ra những tên sát thủ khét tiếng ( nói đúng hơn là những tên sát nhân vô nhân tính). Sau khi gặp Mặc Thiên vào lúc cô ấy tuyệt vọng và dần mất đi cảm xúc thì anh đã dang tay kéo cô ra khỏi nơi địa ngục trần gian đó. Cô luôn nghĩ anh là ân nhân của mình mà làm bạn và ở bên bảo vệ anh ,nhưng không biết Mặc Thiên đã phải lòng cô vào năm cô 4 tuổi . Đứa trẻ hồn nhiên tình nguyện chơi với anh mà không ghét bỏ anh vì căn bệnh ngoài da đó, sau đó anh khỏi bệnh nhưng không được lâu thì họ phải chia xa." Tiểu Nhiên xin em đừng chết, ta sẽ kiếm thuốc giải cho em , chỉ cần dùng loại thuốc đó, chỉ cần em ngủ một giấc thôi tỉnh lại sẽ không sao cả , vậy nên xin em đừng chết.""Không kịp nữa rồi , xin lỗi anh Mặc Thiên."…

Chuyện như chưa bắt đầu

Chuyện như chưa bắt đầu

3 0 2

Trên đời này có hai thứ không thể nắm giữ, một là trái tim, một là người cũ đã rời xa ta. Anh không thể nào biết, cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, ánh mắt Mộc An không còn dịu dàng, không còn ngây thơ, không còn trong sáng nữa. Nó đã vĩnh viễn từ bỏ tuổi thơ dại khờ, ngây thơ, tin vào tình yêu kiên định. Nó đã biết hoài nghi, biết lạnh lùng, biết chín chắn hơn khi bắt đầu mối quan hệ nào đó. Nó cũng hiểu được sự lạnh lẽo, hiểu được sự lừa dối và việc người đó đã tổn thương nó sâu tới mức nào. Bởi vậy mới nói, tình yêu là thứ vừa thực dụng vừa mong manh, chẳng ai còn giữ được mình cùng trái tim nguyên vẹn trong một cuộc tình dù hạnh phúc hay đau khổ. Cũng như Mộc An, cho dù cuộc sống của cô có buồn đau, những vết thường hàng ngày rỉ máu, những cơn sóng ngầm giằng xé trái tim nhỏ bé của cô mỗi ngày, cô vẫn không thể quên được anh. Người đàn ông rời xa cô trong ngày mưa lạnh lẽo mùa đông năm ấy... ( Lời tựa )…

[Oneshots - Sislia] [Love_Poke_Family]'s Stories Special Day 2020

[Oneshots - Sislia] [Love_Poke_Family]'s Stories Special Day 2020

1,336 54 4

[Satohika Oneshot] Pháo hoa giao thừa[SatoSere Oneshot] Một câu chuyện ngày Valentine trắng~~~Pearlshipping~~~Amourshipping~~~Sislia~~~Mảng Write - Love_Poke_Team~~~For New Year 2020~~~For White Day 2020Bookcover by #vịt [ @_vitvitdethw_ ]…

ℭ𝔞́𝔦 𝔨𝔢̂́𝔱 𝔠𝔲̉𝔞 𝔫𝔲̛̃ 𝔭𝔥𝔲̣ 𝔭𝔥𝔞̉𝔫 𝔡𝔦𝔢̣̂𝔫 𝔟𝔦̣ 𝔯𝔲𝔬̂̀𝔫𝔤

ℭ𝔞́𝔦 𝔨𝔢̂́𝔱 𝔠𝔲̉𝔞 𝔫𝔲̛̃ 𝔭𝔥𝔲̣ 𝔭𝔥𝔞̉𝔫 𝔡𝔦𝔢̣̂𝔫 𝔟𝔦̣ 𝔯𝔲𝔬̂̀𝔫𝔤

109 23 4

Nếu đã là nữ phụ phản diện có làm bao nhiêu điều cũng không được công nhận. Kẻ đến trước lại là kẻ dư thừa, cố gắng bao năm để được thừa nhận nào ngờ khi cô ấy như một phép màu vừa xuất hiện đã được lòng dân, kể cả những người bên cạnh ta lần lược mà đi về phía cô. Ha kết quả bao năm cố gắng của ta chẳng bằng một lời nói của cô ấy. Mà đã là nhân vật phản diện thì chẳng qua là một phép thử trong tình yêu của nhân vật chính mà thôi, kết cục chỉ có chết, chu di tam tộc. Ta đã từng rất ngưỡng mộ cô vì có được tình yêu của mọi người, kể cả ngài, ta chưa từng hận ngươi vì ta ngu ngốc nghĩ tất cả là do chúa sắp đặt nhưng tất cả không phải như vậy. Đến ngày cuối cùng trước khi bị tử hình của ta, cô ấy đã nói rằng:" ĐỒ NGU, TẤT CẢ NHỮNG GÌ NGƯƠI CHỊU TẤT CẢ ĐỀU DO TA LÀM, HẬN TA LẮM ĐÚNG KHÔNG CHỈ TRÁCH NGƯƠI KHÔNG PHẢI NHÂN VẬT CHÍNH TRONG TÌNH YÊU NÀY...HAHAA". Ngày tử hình ta đã nhìn vào đôi mắt ngài, đôi mắt mà ta từng si mê, ngài ôn nhu nhìn nàng ta ánh mătd mà ta từng mơ ước có được sẽ không bao giờ thuộc về ta. Kiếp này có lẽ em sẽ không có được một tấm chân tình từ ngài, em sẽ k mơ mộng về chuyện tình này nữa. Tạm biệt "EM YÊU NGƯỜI"…

Nấu ăn là một nghệ thuật

Nấu ăn là một nghệ thuật

116 3 1

Ddsdxdxdxfdtrdtfchgfcfgffhgcbghgggdydysgtegeyegreyhrueueeiejiwiekscjjncjdnchdfhdf(dbdhdgfhdbfhbdhqwbqqgggqhgwqgwftwftrewtrrttrwtywyeuwysahshshsbnsnsnasnashbshdhhdfebjadvhjwqkdhqwuihqgvaexawgvuqdvgjgghghuhutyawAasdihhcds2ss111233457895vfgvfgjvgdfgvcagffbuiuerjrjjjjnjhhhgh7hvhggjghhghhiguhgghuyuyyuyuyuyuuyuyytytyfgvvvb/hhh*bhgggbg*gvggggbbyghyyyuuiookhh=gggggggvvgdhfg&4v đfhvhfhfhđùhhchjdfhuhhjdihvùuùhhhghfhfhrfrh&/4((&hbcdhcbjhdcbdhcbhjiewhuciuwdhcuhvfubviuecurfhuferghfhfbdehf=/gcbbgvcdhfbvhfbfhbh bbgvgvgvvvvvvvhgvgyvhygvcfhjvhdihuwfwffwckjhgcfifewjugjeifhurfffjjbhdffjbhrjnujfefibjifjfhrhfreugfgrudytufg65&&#₫&oiufgiShudbcshcnGsgdGyggftfcfcvcvcvcccfcffvffffcfdf📱📱🙂📱😄📱😇📱😇📱📱📱🤣📱📱📱📱📱😝📱🧐📱😒📱😎📱😙📱📱📱🤩📱🤩📱😖📱📱📱tvgfyyhrgfhgfyrfrgryeghgyegdygeryegyedgyegyegrgegdgedggefdgegdtgrtegdtegdtegtrtetdetdyetydteytdtetrtetrtetetefrtfeetfegfdgsvdgsvcbvbxbcvcgdgdgdfdtefdtfđtfdgèdgèdgdfcdfcfgs&₫*(((*(*(*(*(***********(*(*(*&(₫hđhdvcdcgdgdgevcgèeegehbdhhvđhbdhsbbdhsvfgvsdgdvgđgggdbcht tôi là người phápHghdvfgdvfgdfvhfbhbfhefgegdghgehbchxcbdhvcgdgfgggdgfgdgfgdgfhdgfgghdvfgdgfgdgfgdfggdgdgegdhegdyegffhegfhegfhdgfhdgfhegfhegfhdgfgdgfgdvfgdvfgefggdvfgdgdbgegdgevfgegdhegdhsgf(dhbchfb hfbvdchdbchdbchdbchdbxhbzxjhj hc7ncndbcndbchcbchxbchvccgdb nxbhdxbdxddxsdhgsxgbmshbxqhsgshwggwfshgshdhgshgdhkjdvkjhsvudhisahsGiehdvjghssdvdasghifvgjahdsvdihgdashfghjadshd huáhduhawhgsajđvđacccghádcchgkdvchgaksdchgkadscvhgksdvdkghsdavghjsđghkcxvákjvácd kgchkjvhacsdkjanssvckjgsdVhdvcjgvkcds8"=*+@èndkahjewfdaejtsgf shatkfdhjkfaewdhjkdfkhskafdhhskfdhhavsdgfdvjhfasdvdhfasjdvdfgksavdkfhgvvgvvkvchgkđffhhkvsdrfghksdrvfggvdrfggkvẻggkdrfgkvfkggđvfsggndvffvvcdffvmsdgfdsvahsefdfheda(&3₫₫(32*₫(2(&₫2&5#2+#(2&₫2()*₫8₫*)&#*)bhh((-(+/;₫=/(₫/₫(7&*3(9843(&)'hdrfoiheefauihaeroiugdfvsgsđfhjbvhzdbjvbhhk🙃😂😎☺️😗🙂💰🙃😉💓😗🙃☺️🙃…