OLD ARTBOOK ( Hoàn )
=))) đăng lại quá trình vẽ của mị từ 2017…
=))) đăng lại quá trình vẽ của mị từ 2017…
Một sớm xuyên qua thành Ice muội muội, như thế nào ở cái này quái vật như mây thế giới cứu lại trong lòng kia phân khuyết điểm? Ice, xin cho ta tới cứu vớt! Xem Phật hệ vú em như thế nào chơi chuyển hải tặc thế giới! Nguồn : https://truyenaudiocv.info/vua-hai-tac-chi-cuu-vot-ace…
Cứ mỗi 18 năm, ở Earthland sẽ diễn ra ngày Đồng Linh, vốn là ngày mà những con người được định mệnh sắp đặt thành Mate của nhau sẽ hoán đổi linh hồn. Cũng giống như bao người, Juvia Lockser cũng háo hức đếm ngược tới ngày này để chứng minh cho Gray-sama thấy 2 người là định mệnh của nhau.Cô chuẩn bị mọi thứ rất kỹ càng để cho cái dịp thiêng liêng này. Ngay khi đồng hồ chuyển 12h đêm,mọi người đều ngất đi,và tỉnh dậy sau giấc ngủ tường như dài cả thế kỷ đó.Juvia thức dậy và điều đầu tiên cô nhận ra..đây KHÔNG PHẢI Gray-sama!!!!!…
chỉ là một cái oneshot ngẫu nhiên thui cơ mà mong m.n ủng hộ…
Một mớ hỗn độn, xác chết chồng chất dưới những bước chân hướng về phía nhau.…
Những mẩu truyện ngắn ngẫu hứng mình viết về chiếc OTP Riuuuu…
Đoản ngắn về Crush.Cre Facebook, đọc thoải mái, cấm lấy đi khi không hỏi tui à nha.…
Phạm Khuê trầm mặc nhìn Thái Hiện đang kí tên lên cuốn sổ lưu bút của cậu. Nét kí nguệch ngoạc, còn hằn rõ, giống như muốn đaam nát cuốn sổ.Thái Hiện đóng nắp bút lại, vẻ mặt chán ghét và kiêu căng. Hắn đã nói với cậu thế này:"Sau kì thi đừng bao giờ gặp nhau nữa. Cảm ơn cậu, Phạm Khuê."Nói rồi, hắn bỏ đi, một cách thật vô tâm và thô lỗ. Hắn bỏ lại cậu một mình trên ghế sân trường.Phạm Khuê buồn bã, khuôn mặt dần trở nên mếu máo, người cậu run lên bần bật vì uất ức và đau đớn.Mệt mỏi, bất lực,...có gì tốt đẹp trong cuộc tình đơn phương này?…
Các bạn xem truyện của mình lâu dài nhé. Mình viết thể loại ngắn.…
"Tui thích cậu. Không phải kiểu thích ăn bánh uống trà sữa hay thích ngủ nướng đâu... mà là thích cậu kiểu tim tui đập loạn xạ mỗi khi thấy cậu đó!"Diệp Thảo là một cô gái nhỏ, nhỏ đến mức khi đứng cạnh người mình thích thì phải ngước lên nhìn. Nhưng cũng nhờ thế, cậu trai ấy luôn xoa đầu cô, nhẹ như thể đang dỗ dành một chú mèo con.Mỗi lần cậu cười, Diệp Thảo có cảm giác như tim mình đang nhảy dây. Lúc chậm rãi, lúc lại vướng vào dây mà loạn hết cả lên. Diệp Thảo từng mượn bút cậu những mười ba lần, chỉ vì muốn nghe giọng cậu thêm một chút.Cô chọn ngồi gần cửa sổ, vì đó là chỗ cậu hay chống cằm nhìn ra mỗi tiết Văn buồn ngủ.Cô cất cả tiếng cười, cả nét chữ nguệch ngoạc của cậu trong trí nhớ như cách người ta ép những cánh hoa mỏng manh vào trang sách cũ.Cô không dám mơ làm công chúa, cũng chẳng dám mơ một cái kết lãng mạn. Chỉ mong giữa hàng trăm ánh mắt, sẽ có lúc cậu ấy dừng lại nơi cô, bằng một cái nhìn thật dịu dàng.Đây là câu chuyện be bé, về một cô gái be bé, đem lòng thích một người rất lớn trong thế giới của cô ấy.Và nếu điều cô mong muốn nhất xảy ra, cô chắc chắn sẽ mang nó đi kể lại suốt cả cuộc đời!!!…
Tôi viết một lá thư tay. Không hoa mỹ, không dài dòng. Chỉ là vài dòng nguệch ngoạc được viết trong một buổi chiều mưa lất phất...Tôi không nhớ rõ ngày mình viết, chỉ nhớ hôm đó trời mưa.Còn cậu thì mượn cây bút của tôi mà chưa trả.Lúc ấy, tôi đã nghĩ:''Nếu cậu không trả, coi như cậu mắc nợ tôi.Còn nếu cậu đọc thư, coi như tôi mắc nợ cậu cả thanh xuân.'' Nhưng cậu không đọc.…
Sinh ra mà không biết thứ gọi là cảm xúc là gì.Không niềm vui, không hạnh phúc, không đau khổ hay tổn thương - chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch.Một tai nạn cướp đi mạng sống.Một giao kèo làm lại từ đầu.Một hành trình xuyên qua những thế giới xa lạ, nơi phải học cách cảm nhận bằng chính trái tim không trọn vẹn ấy."Muốn hiểu được cảm xúc thì phải sống để cảm nhận. Muốn biết yêu thương thì phải biết rung động."…
Trong một nhiệm vụ phải bảo vệ tất cả mọi người ở Seireitei, Kuchiki Byakuya đã phải hy sinh chính tính mạng của mình. Một mất mát lớn lao cho những người thân của anh cũng như là Gotei 13. Lúc này đây Kurosaki Ichigo mới nhận ra được tình cảm của mình cho người mà anh nghĩ sẽ không bao giờ ưa nổi. Cũng cùng lúc đó một thiếu niên trẻ xuất hiện đột ngột ở Las Noches. Từ đây cuộc hành trình bắt đầu!Nói chung nv mình thik nhất trong Bleach là Byakuya nên mình muốn làm là all x byakuya nhưng chính thì vẫn là Dâu Tây & Hoa Anh Đào hihi.Hy vọng các bạn thik và cứ việc comment cho mình ý kiến nhé!…
Tui là một A.R.M.Y, tui lọt hố Bangtan cách đây chỉ mới 3 tháng thôi. Mỗi ngày tui đều ôm một đống giấc mơ về BTS, mơ rằng tui sẽ là Miss Right của họ, được gặp và nói chuyện, được trải qua những chuyện tình ngập tràn sự lãng mạn mà một đứa fangirl có thể suy diễn ra. Và từ đó tui đã có động lực để viết fic này. Tất cả nội dung chỉ là hư cấu do tui nghĩ ra. Vui lòng cmt lịch sự nhé :) Hy vọng các bạn sẽ tôn trọng tác phẩm đầu tay này của tui, hãy ghi nguồn rõ ràng mỗi khi các bạn chia sẻ tác phẩm này.…
Truyện ngắnThể loại : Đam Mỹ Tính chất :tình yêu học đường Kết :Buồn…
Skincare hay còn gọi là chăm sóc da là chu trình bắt buộc phải làm mỗi ngày nếu bạn muốn có một làn da khỏe đẹp.Thay vì makeup thì mình chú trọng việc chăm sóc da hơn. Bài viết này mình sẽ giới thiệu với mọi người các bước chăm sóc da của mình và các sản phẩm mà mình từng sử dụng.Lưu ý:-Da mỗi người mỗi khác nên một sản phẩm có thể tốt với mình nhưng chưa chắc đã tốt với các bạn và có thể là ngược lại nhé.-Các sản phẩm chăm sóc da không giống như quần áo hay giày dép, tuyệt đối không được dùng hàng fake, hàng kém chất lượng và không rõ nguồn gốc xuất sứ. Chúng ta chi tiền để làm đẹp, đừng vì ham rẻ, tiết kiệm một hai đồng mà làm tổn hại nàn da của mình.-Da của mình là da nhạy cảm, đang trong quá trình trị mụn, sẹo mụn và thâm mụn. May mắn là da mình khá trắng và không có mụn ẩn nên mình thường không chú trọng tới vấn đề dưỡng trắng và trị mụn ẩn lắm.…
N/v bị OCCTruyện hoàn toàn do tôi nghĩ ra, vui lòng không bưng bê đi đâu cả, reup xin hãy ghi cre Ngro notp xin mời lock offCó thể có các otp khác như rinbachi, kainess, chigikuni,...…
Tác giả: Thienn76Thể loại: Boylove, đam mỹ, hiện đại, ngược trước ngọt sauVăn án:Trương Triết Hạn yêu Trình Quân, cũng chính là ân nhân cứu y thoát khỏi tay bọn bắt cóc, êm đềm trôi qua ngày tháng hạnh phúc thì một cuộc hôn nhân thương mại kết nối Trương Triết Hạn đến với Cung Tuấn, tổng giám đốc tập đoàn GJ lớn mạnh nhất khu cực Châu Á.Trương Triết Hạn nhiều lần tự hỏi, rốt cuộc thì Cung Tuấn có yêu y hay không? Nếu không yêu thì tại sao lại chiều theo, mặc cho y càn quấy, bướng bỉnh nhưng chưa một lần khó chịu.Còn nếu yêu, hắn trưng ra bộ dạng lạnh lùng như vậy cho ai xem? Yêu y mà giam cầm y, nhốt y, thậm chí còn suýt giết chết y?Cung Tuấn chia rẽ tình yêu của Trương Triết Hạn với Trình Quân, vậy thì đừng mong y cho hắn khuôn mặt vui vẻ, hòa hoãn.Sau khi sự cố xảy ra, một số chuyện bại lộ, Trương Triết Hạn muốn tìm Cung Tuấn. Nhưng....Tờ đơn ly hôn đã có chữ ký của Cung Tuấn mà Trương Triết Hạn hằng ao ước nằm ngay ngắn trên mặt bàn, Cung Tuấn cũng đã chết, hắn ngồi im đó, trên chiếc xe lăn của mình, tay cầm lọ thuốc ngủ rỗng tuếch, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở cũng không còn, nơi khóe miệng dường như đang mỉm cười, cười vì Trương Triết Hạn ngu ngốc, cười vì một điều gì đó y không thể nghĩ được. Bấy giờ, Trương Triết Hạn không còn mong muốn tờ đơn ly hôn đó nữa, cái y cần bầy giờ, chỉ đơn giản là một Cung Tuấn, một Cung Tuấn còn sống đứng trước mặt y.Đến cuối cùng, Trương Triết Hạn sai rồi, là chính y đã đẩy Cung Tuấn đến bước đường như ngày hôm nay, trách được ai?*****…
"Cuộc sống là bức tranh, hàn gắn mối quan hệ bằng tình cảm chân chính, trong sáng" Mở cửa đời bước ra, lần đầu tiên anh chạm tay vẽ lên cuộc sống, những nét chì tò vò, nghuệch ngoạc khiến cho tâm hồn anh xao xuyến, động đến thứ còn hơn cả trái tim hơn cả cuộc đời anh. Những bức tranh anh vẽ ra có khiến em hạnh phúc? Các tông màu trong nó có thay đổi cuộc đời em? Hay là để anh cố từng chút nắn nót từng nét vẽ, dù có phải là một khắc, hay cả một đời thì chỉ cần tạo nên một nét hoàn hảo đó thôi thì cũng đủ cho anh mãn nguyện nhiều kiếp luân hồi. Em hãy nói, liệu cuộc sống này còn những gì độc tấu khúc tình ca khiến em cười,khóc,đau,thương? Liệu còn những gian truân, trắc trở? Để anh xóa đi! Xóa đi những nét dính lem trên tờ giấy ngọc ngà ấy! Để mỗi ngày nắng lên, em vẫn luôn mỉm cười trong bức tranh ấy, một bức tranh được khắc bằng chính cuộc đời anh! Em nhỉ...…