đã bao giờ bạn cảm thấy vừa ngọt ngào vừa cay đắng khi nghĩ đến sự thật rằng tình yêu sẽ không kéo dài mãi mãi. cảm xúc này được mô tả bằng từ "onsra" trong ngôn ngữ Boro của người Ghana, Ethiopia.__họ bỏ lỡ nhau chỉ vì sự bốc đồng của tuổi trẻ.những lời hứa, những ước nguyện đều bỏ lại hai câu 'xin lỗi'__#bangquy.…
Trích truyện:Lâu dần, tình cảm của tôi dành cho nó không còn dừng lại ở mức bạn bè đơn thuần. Tôi nhận ra bản thân không tự chủ mà ngắm khuôn mặt tốn gái của nó, trong lòng dâng lên cảm giác đố kị, khó chịu khi trông thấy nó thân thiết với những người con gái khác, quan tâm tới nó hơn bình thường. Chẳng khó để tôi nhận ra rằng: TÔI THÍCH PHAN HOÀNG THIÊN!Cre bìa: Pinterest…
Một lần cảm nắng kéo dài tận 7 năm.Tác giả: Phương Rùa Tôi kể bạn nghe một tình yêu lạ... Đó vẫn là một mối tình đơn phương chưa có điểm dừng, bởi, dù đã 7 năm, hình bóng cậu vẫn chưa hề phai nhạt trong tâm trí tôi. Tình yêu đơn phương quả thực rất giống một thanh chocolate đen. Vị đắng nhiều hơn ngọt nhưng để lại một dư vị thật đậm sâu, làm chúng ta muốn cắn thêm miếng nữa để cảm nhận hương vị quyến rũ đó. Thanh chocolate đen, thơm mùi cacao, ăn chẳng ngán, tuy chẳng ngọt vẫn làm ta mê mẩn. Cũng giống như tình yêu đơn phương, dù đắng, dù chẳng đi về đâu vẫn khiến ta vì chút ngọt ngào thoảng qua mà đâm đầu. Tình yêu giống như chất gây nghiện, đã thử sẽ lún sâu, đến cuối chẳng thể thoát ra nổi, để bản thân chìm trong vòng xoáy phức tạp của cảm xúc. Nhưng dư vị ngọt ngào sẽ còn mãi, để lại trong tâm trí tôi những kí ức đẹp nhất. Để tôi kể bạn nghe một tình yêu lạ, chuyện tình trong sáng của một cô gái thơ ngây đã lỡ phải lòng cậu bạn cùng bàn...…
Cuộc đời buồn chán của Park Jimin bỗng nhiên bị thay đổi. Sau một tai nạn, Jimin phát hiện ra một điều. - Tên này rốt cuộc là ai? Tại sao mọi người lại nói đây là chồng mình? Jungyeom đâu rồi?Thể loại: Kinh dị, viễn tưởng, trinh thám.…
Tôi dành cả trái tim cho một đóa bồ công anh - một đóa hoa nhỏ bé mong manh mang theo màu trắng ngần thanh thuần và một tâm hồn tinh khiết . Nhưng rốt cuộc đó vẫn là một đóa bồ công anh , đến cuối cùng thì nó vẫn thả mình bay theo một làn gió đến nơi mà tôi chỉ biết dõi theo từ xa ...…
Victoria đứng lặng giữa hành lang lát đá cẩm thạch của ngôi trường Wynthorne nhìn bầu trời xám tro bên ngoài như phản chiếu tâm tư mình. Yên ắng, tĩnh lặng nhưng nặng trĩu đến nghẹt thở, bên tai vang vọng lời nói lạnh lùng, sắc sảo, luôn biết cách khiến cô cảm thấy mình chưa bao giờ đủ tốt. Những cuộc tranh cãi, những đêm dài ẩn trong chăn ướt đẫm nước mắt, những bí mật thầm thì trong bức tường ngôi biệt thự Carrington.. tất cả đã để lại trong cô một vết hằn sâu, không thể lành bằng thời gian.Cô từng là một đứa trẻ sáng rỡ - lanh lợi, bướng bỉnh, thậm chí có phần kiêu ngạo. Nhưng kể từ ngày cha mất, kể từ khoảnh khắc cô tình cờ lật mở một bức thư không dành cho mình... Victoria đã thôi là đứa trẻ đó.Cô trở thành người mà mọi người mong đợi: lặng lẽ, xuất sắc, mẫu mực.Nhưng bên trong, cô chỉ là một cơn bão chưa từng được gọi tên.Và rồi... Henry Hartwell xuất hiện.Không ai ngờ rằng một chàng trai với đôi mắt ấm như nắng sớm và nụ cười nửa nghiêm túc nửa tinh nghịch ấy, lại có thể bước vào cuộc đời cô nhẹ nhàng như một cơn gió - mà để lại ảnh hưởng như một cơn bão thật sự.…
Tình cảm là thứ không thể miễn cưỡng. Những người yêu nhau, dù xa nhau đi mấy cũng về với nhau. Quan trọng là người trong cuộc có dũng cảm ở bên cạnh nhau hay không. Đối với Diệp Kha và Từ Lạc mà nói, đã không ở bên nhau bao nhiêu năm trời, nhưng khi cả hai trưởng thành, gặp lại nhau, mới biết mình yêu đối phương đến mức nào, để rồi tiếp tục... lửa tình bùng cháy.Thanh xuân của Từ Lạc xoay quanh một chàng trai, là mỗi ngày nhìn chàng trai ấy qua khung cửa, là âm thầm thích anh, là giúp bạn mình theo đuổi anh. " Ngõ vắng quanh co, đã bao lần chạm mặt nhau, đã bao lần chúng ta đi ngang qua nhau, đã bao lần chúng ta quay lại mà không thấy nhau. Gặp lại chính là duyên số, vậy chúng ta yêu thêm lần nữa đi anh."" Không cần yêu thêm lần nữa. Bởi anh vẫn luôn yêu em"Truyện này là truyện đầu tay của mình. Mình đã lấy hết dũng cảm để đăng đấy nữa!! Mình không chuyên văn, cũng chưa từng trải qua bất cứ cuộc tình nào nên truyện chắc chắn có nhiều thiếu sót, mong các bạn đọc lượng thứ. Câu chuyện này bắt nguồn từ trí tưởng tượng của mình và cảm xúc từ nhiều mối tình mình được chứng kiến. Chúc bạn đọc vui vẻ. Thân ái.…
Hi, xin chào mọi người, lâu lắm rồi mình mới trở lại nhỉ, và đã đào ra cái hố này đây, lần đầu tiên mình thử sức với dạng instagram nên có gì sai sót thì mong mọi người bỏ qua :D…
Tám năm... Vì anh em bỏ ra tám năm thanh xuân... Vì yêu anh, em cố chấp tám năm... Vì mong muốn được bên anh, em bướng bỉnh 8 năm... Em bỏ ra tám năm với hy vọng anh sẽ vì em mà trái tim chậm đi một nhịp... Dù chỉ là thoáng qua... Em đã dùng tám năm thanh xuân cá cược... Dùng tám năm chịu đựng đau khổ với mong muốn sẽ có được tình yêu của anh... Nhưng giờ em thua rồi... Khi anh đưa cho em chiếc thiệp đỏ kia... Em hiểu... Em đã thua mất rồi... Phải chăng đoạn tình cảm này của em rất ngốc nghếch? Phải chăng em quá ngốc nghếch khi tin rằng anh sẽ vì em mà chậm mất một nhịp tim dù chỉ thoáng qua?------------------_____________________-------------------- Đây là oneshort đầu tay , nhiều sạn lắm lỗi nên cầu gạch đá :)))…
VUI LÒNG KHÔNG GÁN LÊN NGƯỜI THẬT. NHỮNG YẾU TỐ TRONG TRUYỆN CHỈ LÀ GIẢ TƯỞNG"Tôi yêu em âm thầm, không hy vọngLúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghenTôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắmCầu em được người tình như tôi đã yêu em" _Puskin_...Yêu đơn phương là cảm giác thích nhưng chẳng dám nói, đau lòng chỉ biết một mình chịu đựng. Đến ghen cũng không có tư cách gìAnh là Mã Gia Kỳ - một người hầu trong gia đình nhà họ Đinh được mẹ Đinh nhặt về. Tình cảm của anh dành cho cậu chủ của mình là Đinh Trình Hâm được cất dấu trong lòng suốt nhiều năm quaAnh đã cố gắng chăm sóc cậu, quan tâm cậu rất nhiều. Cậu cũng có chút tình cảm với anh. Nhưng vì định kiến xã hội đã khiến cả hai không thể đến được với nhauNgày phát hành: 17/10/2022Ngày kết thúc: 17/10/2022Đây là lần đầu mình viết oneshort nên có chỗ nào sai sót thì các bạn cứ góp ý mình sẽ chỉnh sửa…
Ai bảo rằng tình đơn phương là hạnh phúc vì từ đầu đến cuối mình yêu, mình tự bỏ?Ai bảo tình đơn phương là khổ đau khi biết người đó không thích mình?Ai bảo rằng tình đơn phương vốn không đẹp vì chỉ từ một phía?Và bạn tôi ơi, bạn đừng quên rằng chỉ cần trong tim chúng ta có một bóng hình, có những tâm tư giấu kín, có những ánh mắt lặng lẽ trao cho ai đó, có những lá thư chưa kịp đưa tay người...Tất cả những thứ đó, là kí ức đẹp nhất, là kỉ niệm và là thanh xuân! ***Truyện Ngắn: Thương nhớ một thờiTác giả: Woony[ĐĂNG ĐỘC QUYỀN TẠI WATTPAD VIỆT NAM]…
Tôi và anh tự khi nào đã trở nên thân thiết đến lạ thường. Tự khi nào chúng ta lại có thói quen nhắn tin cho nhau mỗi buổi tối, chúc nhau ngủ ngon. Tự khi nào chúng ta lại vui mừng khi gặp gỡ nhau ở các buổi ngoại khóa. Tự khi nào mà trong lòng tôi lúc nào cũng đầy hình bóng của anh, lo anh đã ăn gì chưa, đã uống gì. Tự khi nào mà tôi hình thành thói quen dõi mắt kiếm tìm bóng lưng quen thuộc của anh. Tôi đã từng biết bao lần hy vọng rằng anh sẽ mở lời hoặc chí ít tôi phải là người sẽ thổ lộ tình cảm trong lòng mình với anh. Nhưng tôi không dám, sợ rằng những suy nghĩ trong đầu mình chỉ là ảo tưởng của chính tôi. Tôi không muốn mất anh vì thế tôi chọn giữ sâu thứ tình cảm này lại mà tiếp tục đắm chiềm trong sự ngọt ngào và cảm giác vui sướng mà anh mang lại một cách thầm lặng.…
Đây chỉ đơn thuần là một câu truyện ngắn tôi viết lên trong một mớ cảm xúc hỗn độn khi lạc lõng trong mê cung của tình yêu... Tôi mong mọi người đón đọc bằng cả tấm lòng nhé, xin cảm ơn!Nguồn ảnh: Miyashiro des ảnh cho tôi é :333…