Hạ Cố Niên là câu chuyện về những năm tháng 17 tuổi, nơi ánh nắng rơi qua khung cửa sổ lớp học và một ánh mắt có thể khiến tim ai đó rung động.Đó là hành trình của Châu Anh - cô gái lặng lẽ đem lòng ngưỡng mộ Trí Viễn, chàng trai đứng ở vị trí cao nhất nhưng dường như cách cô cả một khoảng trời.Một mối tình bắt đầu từ sự ngưỡng mộ, lớn dần theo những buổi học chiều đầy nắng.…
Đúng vậy, hắn cùng nàng nhưng là chân chính “Bạn cùng chung hoạn nạn”, giao tình không có người có thể so sánh!Chính là bất luận kẻ nào hỏi hai người bọn họ là như thế nào nhận thức, hắn cùng nàng cũng giống nhau có ăn ý ── liều chết không nhận tội!Đùa giỡn cái gì, thật muốn bọn họ thành thật nhận chiêu, nói hắn cùng nàng là vì “Cẩu” Nhân duyên mà kết bạn,Là vì bị “Cẩu” Truy mà bị bắt đưa làm đôi...... Kia bọn họ mặt mũi là muốn hướng thế nào bãi?Cho nên hắn cùng nàng đương nhiên đắc thủ dắt tay, tâm ngay cả tâm, cùng nhau thủ vững bí mật!Nhưng là làm của nàng nụ hôn đầu tiên bị hắn cường đoạt đi, mà hắn thế nhưng hoàn toàn không có hướng nàng saysorry,Còn dám kiên trì kia chẳng qua là dán “Salonpas” Thôi, muốn nàng đừng như vậy so đo,Này này này...... Sĩ khả nhẫn, thục không thể nhẫn, nàng quyết định cùng hắn rùng mình, nhìn xem là ai có vẻ lợi hại?Mà khi hắn bị nàng ác chỉnh, xui xẻo vận phát huy công lực, trở thành hàng thật giá thật suy vĩ đạo nhân khi,Nàng cũng là so với ai khác đều còn luyến tiếc, nhịn không được đã nghĩ đối hắn nhiều, ôn nhu chút,Này...... Hay là chính là yêu?!Nhất nghĩ như vậy, bọn họ này hai cái “Suy nhân suy sự đại biểu” Lập tức quyết định dắt tay mại hướng hạnh phúc hoạn lộ thênh thang,Chẳng qua...... Xui xẻo nên sẽ không di truyền mới đúng đi…
-Tuệ Tuệ! tan học em có thể đến phòng thí nghiệm gặp anh được không?- v-vâng. em sẽ tới!Cô thích anh được 6 tháng rồi. Dự định sẽ tỏ tình với anh ấy. Nhưng vì một lí do mà cô đã lỡ hẹn với anh. Và đó cũng là ngày mà anh xin nghỉ học tại trường để đi du học Tây Ban Nha. Anh cắt đứt liên lạc với cô.5 năm xa cách cuối cùng cô cũng có thể gặp lại anh, nhưng anh đã quên cô rồi ư?. Liệu kết cục của mối tình đơn phương này sẽ đi đến đâu?- Đoàn Khiết An!- Xin lỗi... chúng ta quen biết nhau sao? Tác giả: Mèo Cam(tôi).Thể loại: ngôn tình, tình yêu đô thị, thanh xuân vườn trường.Chap sẽ được đăng vào những ngày 3, 13, 23,30. Mình là người mới, có gì xin mọi người góp ý về nội dung cũng như cách diễn cho mình để mình cải thiện nha:)…
uk hi độc giả?tôi là Zar tác giả của bộ truyện này cũng như là người đã viết ra nó , hm ,truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad 0 đăng tải trên những app khác!!xin đừng mang nó đi nơi khác hoặc lấy ý tưởng khi chưa được sự cho phép của tôi!Đây là những thứ tôi muốn nói khi bắt đầu vào câu chuyện, xin cảm ơn.@zar_____________________________________________________________________-ngày XXX tháng XXX năm XXX-Tại lớp XX , lớp mà cô nàng nv chính hay được gọi là Merin- Hejiza Merin đang học .___________________________________________________________________..................................Thời gian cứ trôi qua thật nhanh chẳng mấy thầy đã kiểm tra gần xong cả lớp rồi.-Lớp ta chuyển sang học bài mới mai tôi lại kiểm tra tiếp____________________________________________________________reng reng reng-hết giờ rồi à lớp về nhà nhớ học bài cũ hiểu chưa.Mai kiểm tra ai 0 học bài cũ chép 50 lần-vâng_________________________________________________________________-buồn ngủ thật..........em chìm vào rất ngủ căn phòng từ từ trở lên im lặng,toát lên vẻ âm u.phòng của em cả 4 bức tường đều là màu đen tạo cảm giác vắng vẻ cô đơn .____________________________________________________________.............................................................................................................................________________________________________________________________@zar…
Duyên phận là một thứ rất thần kì, nó đem đến cho ta hạnh phúc, cũng đem đến cho ta đau khổ. Định mệnh cho ta gặp nhau nhưng duyên phận lại chẳng cho ta đến với nhau. Đôi khi thứ bạn cần không phải là một tình yêu long trời lở đất mà chỉ là một người khiến bạn khắc cốt ghi tâm. Tình yêu đôi khi rất tàn nhẫn không phải cứ yêu là sẽ được yêu lại, cũng như không phải cứ tỏ tình sẽ có kết quả. Đúng người, đúng thời điểm là hạnh phúc. Đúng người, sai thời điểm là thử thách. Còn sai người, sai thời điểm lại là đau khổ bất tận. Vẫn câu nói cũ, không thích đọc mời nhấn back. Đây đơn thuần chỉ là 1 vài đoạn như nhật kí mà thôi nên đọc rồi muốn phán xét gì cứ việc cmt, hứa sẽ rep ok. Ngày viết: 28/4/2019Hoàn: 28/4/2019By: Leo Haruna…
Trương Cốc Lan, 17 tuổi, sống cuộc đời vô cảm như một bóng ma lang thang. Đối với cô, cái chết luôn hiện hữu như một lối thoát dễ dàng, và cảm xúc của người khác chỉ là những thanh âm xa lạ. Ngay cả khi người thân gặp nguy hiểm, cô cũng không mảy may quan tâm.Một ngày, Cốc Lan lạc bước đến thị trấn Makochi, nơi phố mua sắm Tonpuu tấp nập người qua lại. Trong không khí sôi động và ấm áp nơi đây, hành trình của cô bắt đầu. Giữa những con người xa lạ và những câu chuyện chưa được kể, liệu Cốc Lan có tìm thấy được ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, hay sẽ tiếp tục chìm vào bóng tối?..........Sẽ ra mắt sắp tới, cùng đón xemLưu ý: không phải do bộ não của tôi…
hi! tớ là sóc🫶 "Góc nhỏ" chính là bộ chuyện đầu tay của tớ về chủ đề yêu thầm, ánh trăng sáng. Mong các cậu sẽ đón nhận nó. Vì là chuyện đầu tay nên sẽ có sai sót, mong mọi người sẽ ủng hộ và chỉ bảo tớ nhiều hơn🥹🥹 ______________________________________ Ngày x tháng x năm 2020, hôm ấy là ngày đầu tiên tớ vào 1 ngôi trường mới, khi mà tớ rời ngôi trường tiểu học đã gắn bó suốt 5 năm để đến với mái trường trung học cơ sở. Năm ấy, tụi tớ đã phải chống chọi lại với dịch bệnh covid hoành hành. Tụi tớ không được cắp sách đến trường mà phải gặp mặt nhau qua những trang mạng trực tuyến. Hôm ấy là lần đầu tiên tớ gặp cậu. Người mà tớ mãi sau này vẫn không nghĩ rằng sẽ thích cậu đến thế...…
Tên: Thành lập thôn có thể, nhất định phải liên hôn (Tên khác: Nhẫn Giới Chi Thần mộng bức hàng ngày)Cp: Uchiha Madara x Senju HashiramaThứ tự trước sau quyết định công thụ, công thụ không thể nghịch, cảnh báo OOCNếu như Nhẫn Giới Chi Thần phát hiện chính mình xuyên qua một cái Madatobi đồng nhân văn thế giới? Madara: Kết minh có thể, điều kiện tiên quyết chính là ta muốn cưới Tobirama.Senju Hashirama, vẻ mặt hắn nứt ra rồi.#madahashi#izutobi#1001lienhonphuongphap…
"HẠ SANG TA SẼ GẶP LẠI" là một tác phẩm truyện Có Phần Thật Và Có Phần Hư Cấu Do Tôi Sáng Tác Và Viết Nên.Chuyện Kể Về Lần Gặp Tình Cờ Của Nguyên Và Huy Trong Lần Nguyên Đi Du Lịch Cùng Những Người Bạn Của Cậu Ấy Vào Mùa Hè Năm Lớp 11 Sau 1 Kỳ Thi Dài.Chuyện Sẽ Không Đáng nói Khi Nguyên Và Huy Đã Nảy Sinh Tình Cảm Với Nhau 1 Loại Tình Cảm Đặt Biệt Có Thể Không Phải Tình Yêu Nhưng Nó Vượt Hơn Cả Tình Anh Em Và Tình Bạn,Tuy Vậy Cả 2 Chưa Một Lần Lên Tiếng Về Vấn Đề Đó Khiến cả 2 cứ hiểu lầm lẫn nhau và vô tình tạo ra khoảng cách không đáng có.,* Các Nhân Vật Chủ ChốtNguyên,Huy: 2 Nhân Vật Chính Của Câu Chuyện.Minh: Bạn Thân Chí Cốt Của Nguyên Và Là Bồ Của Thư.Thư: Bạn Thân Chí Cốt Của Nguyên Và Là Người Yêu Của Minh.My: Bạn Thân Nhất Của HuyViệt,Tính: Bạn Của HuyQuân: Người Bạn Thân Qua Mạng Của Nguyên.*Một Vài Nhân Vật PhụDì Hạnh:Mẹ NguyênDì thắm: Mẹ HuyQuỳnh Trang: Crush Cũ Của Nguyên,Chị Họ Của Huy*Đôi Lời Gửi Đến Các Đọc Giả:Đây Là Một Câu Truyện Dựa Trên Một Câu Chuyện Vừa Có Những Chuyện Có Thật Do Chính Tôi Mang Vào Và cũng Có Thêm Nhiều Thứ do tôi Tự Suy Diễn ra vì Thế Nếu Có Sai Xót Mong Các Đọc Giả Thông.Cảm Và bỏ Qua Và cũng Góp Ý thêm..*Trong Truyện Chắc Chắn Sẽ Có Những Câu Chửi Nhỏ Nhẹ Cho Câu Truyện Thêm Gây Cấn Và Bớt Nhàm Chán Dù Không Nhiều Nhưng Nên Mọi Người có Thể căng nhắc nhé.Thế Thì Bắt Đầu Vào Truyện thôiiii!!…
Đây là câu chuyện của riêng tôi, một mối tình đơn phương ngốc nghếch"Aiiidaaa, em trai, em trộm mất trái tim của chị đi mất rồi! "[ Bạn có tin vào yêu từ cái nhìn đầu tiên không, tôi thì không, nhưng thích từ cái nhìn đầu tiên thì có ❤️]Thanh xuân chính là có những nuối tiếc, mà em ấy chính là người khiến tôi tiếc nuối nhất. Nghe được một câu nói: thích là phải nói, cũng như đói là phải ăn. Tôi thật muốn nói cho em ấy biết rằng tôi thích em ấy rất nhiều, nhưng tôi không đủ can đảm, mỗi người chọn một cách để yêu thích người khác, người ta có thể dũng cảm chạy đi bày tỏ tình cảm, tôi thì không ồn ào, mà chỉ làm một người lặng lẽ yêu thích, lặng lẽ thích em... thật nhiều.…
Truyện kể về Vân An - một cô gái xinh đẹp, tài năng. Trước ngày cô kết hôn vị hôn phu của cô qua đời trong một vụ tai nạn giao thông. Đau đớn, tuyệt vọng cô dường như mất đi cảm giác yêu đương, cô khoá chặt trái tim mình lại, từ đó cũng không yêu thêm một ai. Cho đến một ngày cô gặp được một chàng trai trẻ tràn đầy nhiệt huyết thanh xuân đang theo đuổi ước mơ của mình. Chàng thanh niên trẻ đem lòng yêu cô và quyết tâm theo đuổi cô, sau bao nhiêu cố gắng cuối cùng cô cũng cảm động trước tấm lòng chân thành của chàng trai. Hai người hạnh phúc bên nhau chưa bao lâu thì vị hôn phu trước kia của cô bỗng nhiên xuất hiện. Chuyện gì đã xảy ra? Cô sẽ có quyết định như thế nào? Mời các bạn cùng theo dõi truyện nhé!…
"Cậu có từng thích tớ không?""Có. Nhưng tớ không dám nói... vì sợ mất cậu mãi mãi."Nguyễn Hoàng Nam và Trần Ngọc Yến - đôi bạn thân từ thuở nhỏ, cùng nhau lớn lên giữa những buổi trưa hè ồn ào tiếng ve, cùng nhau viết nên một thời học trò lặng thầm mà khắc cốt ghi tâm.Họ thân đến mức ai cũng nghĩ là một đôi. Nhưng chính vì quá thân, nên lại chẳng ai dám bước qua ranh giới mong manh giữa "tình bạn" và "tình yêu".Một người giấu cảm xúc sau lớp mặt nạ lạnh lùng.Một người chờ đợi lời tỏ tình trong im lặng.Cho đến khi người thứ ba xuất hiện... hiểu lầm, ghen tuông, và khoảng cách cứ thế kéo dài.Liệu sau tất cả, họ có đủ dũng khí để quay lại - và gọi nhau bằng cái tên đúng nghĩa nhất của tình yêu?…
Tôi là Kim, cụ thể là Thiên Kim, tôi đang gặp một vấn đề siêu siêu nghiêm trọng. Tôi thích lại anh ấy rồi. Cuốn nhật kí nhỏ về những ngày tôi thích anh ấy. Tiến độ chương : ? Trích đoạn : " Em thích anh lắm đó. "" Anh không thích mày. " _____" Thương anh mày đi. " " Thương anh. " " Mỗi lần thương mất 50 nghìn. " " Không thương nữa. " " Trở mặt nhanh thế. " __________Đôi lời : Câu chuyện này dựa vào tớ và crush, mong mọi người đọc và ủng hộ ( mong anh ấy không biết đến truyện này của tớ không tớ ngại mất. ) Tớ mới viết nên còn nhiều sai sót mong mọi người hãy đọc và góp ý Des bìa : Ank Thư Ngày đăng tải : 9/4/2026…
"Này, đứng đơ ra đó làm gì thế ?""Tôi đang nhớ đến vụ hôm bữa cậu nói" "Vụ đi ngắm bình minh hả ?" "Ừ, tôi định đi" "Không phải cậu nói không đi sao, bữa cậu nói trẻ con mà" "Tôi suy nghĩ lại, cậu không muốn tôi đi nữa à ?" "Tôi nói vậy thôi, thế nay cậu qua nhà tôi ngủ, mai tôi với cậu cùng đi" Cái tên này lúc nào cũng vậy nghĩ một đằng làm một nẻo không ............................... Sáng hôm sau, tôi cùng cái con người khó hiểu này khoác vai nhau, cùng ngắm ánh bình minh ấm áp đang len lỏi xuất hiện kia "Này, sau khi tốt nghiệp tôi với cậu vào cùng một trường nhá" Cậu ấy nói rồi quay qua nhìn tôi Tôi cười đáp lại cậu ấy: "Được" Cậu ấy nở nụ cười thật tươi, nụ cười ấy ấm áp và sáng chói như ánh dương lúc này vậy Tôi không biết là từ bao giờ nhưng tôi chỉ muốn nụ cười ấy thuộc về riêng mình, chỉ mình tôi...…
Tư Vũ luôn bắt đầu buổi sáng bằng tiếng chuông báo thức, ổ bánh mì thơm và... ánh nhìn quen thuộc từ Dương Trạch - tên thanh mai trúc mã phiền phức nhưng không thể thiếu. Chỉ cách nhau 10 tiếng chào đời, họ lớn lên cùng nhau, từng nhịp chân cũng quen thuộc. Nhưng khi cả hai đặt chân vào cấp 3, mọi thói quen bắt đầu chênh lệch một chút - chỉ một chút thôi, mà cũng đủ khiến lòng rối bời._________________________Lên chap chậm cách mấy cũng hứa không drop vì Tư Vũ và Dương Trạch là 2 đứa con tinh thần của mình ấp ủ muốn làm fic cho 2 đứa từ lâu. Ước tính truyện còn dài nên khi nào thích thì mới hoàn, cam kêt HE. Mình nhận góp ý đáng yêu còn ai chê thì không tiếp ~.~ cảm ơn mọi người ủng hộ nhée…
khi nào ta nói tiếng yêu.tiếng yêu dịu ngọt chân thành ta cất khi nàobạn luôn tự hỏi chính mìnhnhưng không hề biết đã có câu trả lời từ lâuTag: Reader; xReader; Reader Insert; Chia Tay; Sad/Angst; Fluff; An Ủi; Tình yêu không được đền đáp/Unrequited Love; lower case**Theo dự định đầu là sẽ viết theo ngôi thứ hai nhưng quá khó và 'bạn' không được hay nên ngôi xưng 'em'. Giới tính và độ tuổi của Reader không bị ảnh hưởng bởi ngôi kể, có thể lớn hơn hay nhỏ hơn người kia. Và tương tự, người kia có thể tùy giới và độ tuổi*****Cái bìa không có ý nghĩa gì đâu :") chỉ là mình lười des 1 bức đàng quàng nên lấy đại***…
"nắng mùa hạ rất rực rỡ.mùa hạ của một đời người, cũng nên rực rỡ và ấm áp như vậy."------------------rảnh một chút, deep một chút thì sẽ vào đây xả để tâm hồn bay bổng vậy thôi ~tưởng tượng xíu để cảm nhận được sự mơ mộng, hồn nhiên của tuổi."có thể năm tôi 17, 18 tuổi chưa yêu ai cả, nhưng trí tưởng tượng sẽ giúp tôi cảm nhận được những hương vị, cung bậc cảm xúc khác nhau của tình yêu. suy cho cùng, chính là để cảm thấy thanh xuân ấy, tôi đã từng rất trẻ con, bay bổng và cuồng nhiệt. và vì tôi còn trẻ mà! vậy tại sao không?.."…
Tên:Tán cũTác giả:Hoa BụpTruyện đầu tiên bước vào con đường tiểu thuyết ạGiới thiệu:Ân Nhạn - cô gái học bá lặng lẽ, mang vẻ đẹp dịu dàng như ánh nắng đầu thu, không quá nổi bật nhưng khiến người khác phải ngoảnh lại khi đi ngang.Liêm Dương - chàng trai bảnh bao, năng động, nổi bật như ánh mặt trời giữa sân trường. Cậu mang nụ cười khiến người ta muốn ở lại, nhưng trái tim lại chẳng dừng lại quá lâu với bất kỳ ai.Một người chậm rãi sống, chậm rãi yêu.Một người rực rỡ xuất hiện, rồi rực rỡ rời đi.Dưới tán cây cũ ấy, có người từng đợi, từng thương, từng nghĩ chỉ cần im lặng là đủ giữ một người ở lại.Nhưng hoá ra...…
"Good job các baby tachi!" Anna-sensei dơ ngón tay cái lên và tạo một pose rất đẹp về phía bọn tôi. Cũng như mọi lần thì trường lại chuẩn bị cho sự kiện chào đón tân học sinh và với tư cách là S4 thì bọn tôi cũng phải chạy đôn chạy đáo cho chuyện này rồi. Năm nay đặc biệt hơn mọi năm một chút vì có cả sự tham gia của phía các idol nam, Moroboshi-sensei có vẻ đang toan tính chuyện gì đó vì lần nào thầy đề cập đến chuyện này mặt thầy trông cũng rất gian. Mà đối với tôi, Nijino Yume, dẫu là chuyện gì thì tôi cũng sẽ nhiệt tình đón tiếp và vượt qua nó thôi. ...Chà, tôi sẽ nói vậy nếu đó là tôi của 10 năm về trước.…
Đây là những dòng xúc cảm của riêng bản thân mình thời học sinh, một ít cảm xúc trào dâng như giọt nước tràn ly mà mình nghĩ có lẽ tất cả các bạn nào đang theo đuổi mối tình đơn phương đều trải qua.Văn mình không hay và trôi chảy, nhưng đây cũng chỉ là một ít cảm xúc bé nhỏ tuổi học trò của mình. Đoạn văn này được tìm thấy khi vô tình lục lại Drive điện thoại nhiều năm trước, đọc cũng thật ngây ngô và hài hước, đượm chút nỗi buồn vu vơ của tình yêu tuổi học trò dù chỉ là mối tình đơn phương. Chuyện cũng qua lâu nên mình không cất giữ mãi cho riêng mình nữa và mình sẽ chia sẻ nó để một phần nào kí ức về tình yêu ngây ngô, trong sáng đó không bị lãng quên.…