Tiểu vũ vương của chị, đã đi cùng em được gần 3 năm rồi❤ Biết đến tụi em ngay từ những ngày đầu các em mới debut nhưng chân chính trở thành một Tứ Diệp Thảo, một Thiên Chỉ Hạc thì phải tận nửa năm sau đó. Vì không biết sắp tới chị còn có thể có nhiều thời gian mà dõi theo em từng ngày như bây giờ không, có thể trước đó 20 ngày cùng mọi người chuẩn bị sinh nhật cho em như bây giờ không nên nhân bây giờ còn có thể, tại đây chị muốn ghi lại tất cả những project tiếp ứng sinh nhật của em. Thiên Thiên của chị ~ Mỗi một khoảnh khắc của em mà chị ghi lại đều sẽ là kỉ niệm thanh xuân đẹp nhất của chị. Yêu em❤…
Now playing: Dancing Alone by KiiiKiiiChuyến tàu chạy trên mặt biển, xuyên qua con đường nước kia, dừng lại ở ga cuối cùng trên đoạn đường ray nổi.Lee Sangwon mang theo hành lý của mình bước xuống cửa tàu, gió từ mặt biển thổi tới mang theo vị mằn mặn và mùi dầu hỏa phảng phất từ đầu máy xe lửa, thời điểm này đã vào độ cuối ngày, Sangwon đã có một chuyến hành trình dài để có thể đứng tại nơi đây. Anh khẽ hít sâu một chút, cảm nhận hương gỗ thoang thoảng qua tâm trí mình, làm dịu đi nỗi bất an trong lòng. Mắt đảo xung quanh tìm kiếm biển chỉ dẫn, Sangwon cần phải đi tới tấm biển ghi dòng chữ "EXIT" nổi bật với màu xanh trên nền gỗ cũ. Anh nhớ lại những gì mình đã ghi chú lại trong cuốn sổ tay, sẽ có người đón anh ở ngay ga tàu. Ngặt nỗi, tuy khu vực này bị chia cắt bởi một khoảng đại dương không quá lớn nhưng chẳng hề có chút không khí vắng vẻ như anh đã tưởng. Việc tìm thấy ai sẽ là người đón mình giữa dòng người tấp nập như thế này hẳn là thử thách đầu tiên trong chuyến đi này.Anh còn đang lơ đãng nhìn các bảng chỉ dẫn lối ra của sân ga thì bỗng bên tay cảm nhận được có ai khều nhẹ mình một cái."Là Lee Sangwon phải không ạ?"…
Một buổi chiều cuối thu, gió thổi nhẹ cuốn theo những chiếc lá đỏ rơi lả tả trên con đường lát đá. Tiếng đàn piano vang lên từ một quán cà phê nhỏ nép mình ở góc phố yên tĩnh. Giữa những thanh âm dịu dàng, tôi dừng bước, vô thức hướng mắt về phía cửa sổ quán rượu.Bên trong, một chàng trai với mái tóc tím đậm đang yên tĩnh chơi đàn. Đôi mắt vào nửa đêm, ngón tay nhẹ nhàng trên từng phím đàn, tạo nên một giai điệu vừa ấm áp vừa man buồn. Đường như cậu đang kể một câu chuyện qua âm nhạc, một câu chuyện chất chứa những cảm xúc không thể nói thành lời.Tôi bước vào quán, kéo ngồi xuống, ánh mắt không rời khỏi cậu ta. Khi bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên lác đác, nhưng không ai để ý rằng ánh mắt của tôi và cậu ấy đã đến với nhau-một khoảnh khắc khắc ngắn nhưng tựa như thời gian đã dừng lại....Và rồi, dưới ánh đèn ảo giác của buổi đêm, tôi và cậu lại ở bên nhau, lần này không phải trong quán cà phê mà là trên một chiếc giường trắng tinh, được bao quanh bởi những sợi dây đỏ như sợi tơ duyên vô hình buộc chúng tôi lại với nhau. Cả hai nằm đối diện, ánh mắt giao nhau như muốn giải quyết ghi hình bóng của đối phương vào sâu.Cậu cười, đôi mắt tím ánh sáng lên tia dịu dàng thở hoi. "Nếu định mệnh đưa cậu đến bên tôi... thì tôi sẽ ôm cậu bằng chính giai điệu này."Những sợi dây đỏ nhẹ nhàng lay động theo làn sóng gió nhẹ, như chứng nhân cho một câu chuyện được thêu nên bởi âm nhạc, định mệnh và một tình cảm sâu sắc không thể gọi tên.…
Anna là một cô gái xinh đẹp, mái tóc vàng óng ả như ánh mặt trời, đôi mắt xanh biếc như đại dương. Sinh ra trong gia đình giàu có bậc nhất thành phố, cô được nuông chiều từ nhỏ, sống trong nhung lụa và chưa bao giờ phải lo nghĩ về bất cứ điều gì.Nhưng càng lớn, Anna càng cảm thấy chán chường. Cuộc sống của cô quá hoàn hảo, đến mức nó trở nên nhàm chán.Tối hôm ấy, sau một bữa tiệc sinh nhật lộng lẫy, Anna đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn. Cô thở dài.- "Nếu mình không phải là Anna... nếu mình không có tất cả những thứ này, liệu cuộc sống sẽ ra sao?"Cô không biết rằng, chính câu hỏi đó đã thay đổi cuộc đời mình mãi mãi.Cơn buồn ngủ kéo đến bất chợt. Đầu óc Anna quay cuồng, rồi tất cả tối sầm.Tiếng ồn ào của phố xá, tiếng còi xe, tiếng bước chân vội vã. Anna mở mắt, nhưng điều đầu tiên cô cảm nhận không phải là chiếc giường mềm mại, mà là mặt đất lạnh lẽo, gồ ghề.Cô bật dậy. Xung quanh là những bức tường cũ kỹ của một con hẻm nhỏ, rác rưởi vương vãi khắp nơi. Cô cau mày, cố gắng trấn tĩnh, nhưng ngay lúc đó, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng.Cô đưa tay lên đầu. Không còn mái tóc vàng mềm mại nữa, mà thay vào đó là những sợi tóc rối bù, bẩn thỉu. Đôi bàn tay trắng nõn nà giờ đây trở nên gầy gò, chai sạn. Cô nhìn xuống bộ quần áo rách rưới, đôi chân trần bám đầy bụi bẩn.Anna muốn hét lên, nhưng cổ họng khô khốc, chỉ phát ra được một tiếng rên yếu ớt.Bỗng, trong đầu cô vang lên một cái tên.- An.Tim cô đập mạnh. Mình không còn là An…
"Bệnh đàn ông" - không hoàn toàn được coi là bệnh, đây là một loại tâm lý hành vi ở nam giới tầm tuổi 20.Những người mắc "căn bệnh" này luôn có một khát khao mãnh liệt chứng minh sự nam tính của họ, rũ bỏ hình tượng dễ thương, mềm yếu trước đó. Đây là giai đoạn những idol debut khi độ tuổi còn quá trẻ muốn chuyển mình sang một hình tượng khác, trưởng thành và cuốn hút hơn trong mắt fan.Đây là những gì Sangwon biết về hội chứng kỳ lạ của Anxin dạo gần đây. Không biết từ thời điểm nào, Anxin không còn muốn được khen là dễ thương nữa, cũng chẳng muốn bị gọi là em bé này, em bé nọ. Sau đó, Sangwon nhận thấy hành động của Anxin ngày càng bất thường. Thằng bé sẽ luôn tỏ ra vô cùng cứng rắn, mạnh mẽ, dường như muốn tự tuyên mình làm "nonchalant final boss" trong nhóm.Sangwon cũng nghĩ đến trường hợp cậu nhóc thay đổi vì muốn phù hợp hơn với hình tượng "Alpha" trong tên nhóm, nhưng không tới mức dù không còn camera xung quanh cũng phải diễn ra cái nét này chứ?Anxin rất thích ôm Sangwon từ phía sau, dạo trước chỉ là cái ôm đầy tình yêu của em nhỏ dành cho người anh khi Sangwon gặp những khó khăn, trắc trở trong hành trình của riêng anh. Thời gian gần đây thì cái ôm của Anxin không mang lại cho Sangwon cảm giác đó nữa. Anh khéo léo nhận ra, cảm xúc của em nhỏ đã chuyển từ loại muốn làm con mèo nhỏ quấn quít trong lòng anh mỗi ngày, thành loại muốn biến thành một con hổ (mèo lớn hơn), bảo vệ anh, đứng ra che chở cho anh, trở thành bờ vai rộng lớn cho anh dựa vào.Sangwon càng nghĩ càng thấy Anxin thật đáng yêu.…
Johnathan, một ông già có quá khứ phi thường nhưng lại có kết cục bình thường, và được tái sinh trong một thế giới giả tưởng đen tối đầy ma thuật, bóng tối và những bí ẩn.Tái sinh khi còn là một đứa trẻ, anh ấy hy vọng sẽ được xem là đứa trẻ có năng khiếu nói sớm.Chuyện này đến chuyện khác, và bi kịch đã xảy ra. Dân làng tuyên bố anh ta bị quỷ ám và nhân danh nhà thờ. Johnathan, bây giờ được gọi là Sylvester Maximilian, nhận ra rằng mình đã phạm sai lầm.Khi những người điều tra của nhà thờ đến để phán xét anh ta và thiêu anh trên giàn thiêu. Như một phương sách cuối cùng và để chào đón cái chết thứ hai sắp đến của mình, anh ấy bắt đầu tụng những bài thánh ca như hơi thở cuối cùng.Choáng ngợp, họ quỳ xuống, nghĩ rằng anh ta là sứ giả của Solis.Từ đó, câu chuyện về cách Sylvester Maximilian vượt qua các cấp bậc để ngồi ở vị trí cao nhất bắt đầu.Nhưng cuộc sống của anh sẽ không bình thường, khi anh sử dụng sự xảo quyệt và danh hiệu 'Ân sủng của Chúa' để làm lợi thế cho mình. Chống lại sự phản bội, khám phá những âm mưu bí mật và những bí ẩn của thế giới, đối mặt với bóng tối xung quanh mình và tạo ra vị trí của mình trong lịch sử, khắc tên anh ta vào biên niên sử để được ghi nhớ mãi mãi với cái tên Giáo hoàng bất tử, The Young.---[TUYÊN BỐ MIỄN TRỪ TRÁCH NHIỆM]Tôn giáo sẽ là giả tưởng. Tôi sẽ không làm cho nó giống với những thứ tồn tại trong thế giới của chúng ta để không kích động bất kì ai. ---- còn tôi thì chỉ là thằng dịch truyện :D…
Đây là câu chuyện về lý do mà Todoroki Shouto phải lòng cô học sinh ưu tú của lớp học anh hùng - Yaoyorozu Momo. "Cô ấy thật xinh đẹp. Cô ấy thật duyên dáng... Cô ấy làm con tim của Todoroki phải rung động. Và Todoroki không biết phải làm gì với những cảm xúc đó . . . . " Note: Ngoại truyện ngắn về 2 nhân vật Todoroki Shouto và Yaoyozoru Momo sau chap 68 (đánh nhau với pros). Vài lời của tác giả: "Này các cậu! Đây là một câu chuyện của todomomo bởi tôi đã ship họ rất nhiều và tôi cần một nơi để "xả" đi những cảm xúc của mình - Vì vậy, tôi đang nghĩ đến việc làm một câu chuyện về Todoroki thích Momo và sau đó cả hai sẽ kết thúc hẹn hò sau khi nhận ra rằng cảm xúc của họ là giống nhau, và tôi sẽ cố gắng giữ nguyên kế hoạch đó. Ngoài ra, phần này sẽ được làm dựa trên ngay sau khi kết thúc vòng test arc (chap 68 của bộ truyện tranh chính thức) nên cần thận trọng với điều đó nếu bạn chưa đọc được một phần của các phần được nêu ra. Dù sao, tôi hy vọng các bạn thích câu chuyện của tôi! Tôi sẽ kết hợp một số phán đoán cá nhân của tôi về todomomo sau này và các câu chuyện nên yeah :-) và cũng thế, nếu bạn nhận thấy bất kỳ sai xót hoặc muốn làm một bình luận về bất kỳ những phần nào của câu chuyện của tôi sau đó xin vui lòng cứ tự nhiên! Tôi sẽ cởi mở đón nhận với những lời chỉ trích xây dựng vì tôi muốn trở thành một nhà văn tốt hơn và tôi nghĩ nhất định sẽ như vậy! Cảm ơn bạn đã lắng nghe!" . Link truyện gốc (eng sub): http://archiveofourown.org/works/7040383/chapters/16011850…