Kookmin's World [Tổng Hợp Moment]
Ngắn gọn thôi :JIKOOK'S SO FUCKING REAL =)))…
Ngắn gọn thôi :JIKOOK'S SO FUCKING REAL =)))…
Fic truyện dùng để thoã mãn cơn thèm khát của các hố mà con ad vô tình lọt :))Thích thì xem mà hông thích thì xem♡…
Văn Án:Trùng sinh quay về lúc 18 tuổi, Lâm Mộc Ân sợ hãi vị thủ trưởng nghiêm túc Lục Phong Miên nhưng bản thân cô càng sợ thấy ma hơn.Vì vậy, người ở Đế đô đều biết thủ trưởng Lục có một cô vợ nuôi từ bé, vô cùng bám người, ngay cả đi vệ sinh cũng phải đi cùng."Ân Ân, em đang khiêu chiến giới hạn chịu đựng của anh sao?" Lục Phong Miên ấn cô lên góc tường nhà vệ sinh nam, yết hầu khẽ động.Mộc Ân khóc thút thít chỉ ma nữ bị mất nửa đầu ở phía sau: "Em không đi theo anh mới là khiêu chiến sức chịu đựng của em đó!"Lục Phong Miên quay đầu nhìn tấm poster nóng bỏng, mờ ám trên tường: "Ngoan, quay về anh sẽ cho em."". . ." Lâm Mộc Ân.Kiếp trước, Mộc Ân yêu lầm người, hận lầm người, tin lầm người nên phải trả giá cả một đời.Sau khi trùng sinh, cô được "tặng" kèm thêm một dị năng vô dụng, chính là có thể nhìn thấy ma quỷ. Dị năng này chẳng những không giúp cô vả được mặt bọn cặn bả, mà chỉ biết run rẩy nhào vào lòng Lục Phong Miên như chú cún nhỏ trung thành.Đến khi Lục Phong Miên không chỉ giúp Mộc Ân dọn sạch sẽ đám bạch liên hoa, em gái trà xanh*, tên đàn ông cặn bã, mà còn đối với cô muốn gì được nấy, cưng chiều đến tận trời. Mộc Ân mới bừng tỉnh, thì ra thủ trưởng Lục là người như vậy (OvO)(*Em gái trà xanh là tiếng lóng của cộng đồng mạng Trung Quốc, ám chỉ những cô gái luôn tỏ vẻ trong sáng, ngây thơ nhưng thật ra rất thủ đoạn và đầy toan tính).…
Phiên ngoại của ORVTui bt là đã có ng dịch toàn bộ phần ngoại truyện này rồi nhưng tui vẫn muốn dịch . Để tui có thể offline không cần lên web ( ˙꒳˙ )Cho ai cần thì file engsub đây https://drive.google.com/drive/u/0/mobile/folders/19J6wpAUaxkvlUzZbS6xigD7kzMuya9ie…
Mình cực kì cực kì ghiền hai cặp này luôn đó:>Mình sẽ viết thêm một fic cho Lizkook and Yugchae Mình sẽ viết về những cặp đôi cuteee nhất quả đất:)))Okey, bắt đầu thôi=)))…
Nhắc tới một khu vườn, hẳn rằng ai cũng nghĩ ngay tới những bông hoa, cây cối, một khung cảnh thiên nhiên yên bình hòa theo âm thanh của tiếng chim ca. Một chiếc radio có lẽ sẽ khiến ta nhớ lại những ngày thời thơ ấu, trong một ngôi nhà ấm áp cùng ông bà cha mẹ, và với chiếc radio dăng dẳng bên tai. Nếu như ở vùng quê nông thôn thanh bình, dạt dào những tiếng suối chảy, cùng với đó là những con người mang theo tâm hồn hăng say công việc thì ở Tokyo, tiếng xe cộ tấp nập, người đi qua đi lại đông đúc, thật náo nhiệt. Câu chuyện kể về nhóm bạn thời trung học: Kyo, Okizeru, Aniie, Masuki. Ở độ tuổi này chính là giai đoạn nổi loạn nhất của những cô cậu vừa trổ lớn, họ sẽ bắt đầu dần hiểu chuyện, bước vào sự trưởng thành hơn, cùng với đó là những mâu thuẫn xích mích xảy ra ở mọi người xung quanh họ. Với Kyo, những gì bình yên nhất đối với cô là giam mình trong một căn phòng lộn xộn, những quyển sách bày bữa trên bàn, những chậu hoa nhỏ đặt lung tung quanh cửa sổ, những chiếc đàn guitar bên góc tường, một cái laptop để làm việc, một chiếc radio để làm nguồn cảm hứng và tâm sự của Kyo về cuộc sống, đặc biệt hơn khi nhâm nhi cùng một li trà đông dâu tây. Nhưng ít ai nghĩ rằng Kyo lại chính là một cô bé vô cùng bướng bĩnh pha một chút cá tính là quậy. Còn Okizeru, một chàng trai xuất thân trong gia đình giàu có, nhưng lại là cổ máy bị điều khiển theo những gì ba mẹ định đặt, chính vì thế đã khiến cho con người của cậu lâm vào trầm tư, mặc dù thế, cũng chẳng ai nghĩ rằng cậu là một người như thế nào, bởi vẻ bề ngoài badb…
....một hoàng tiểu hoàng tử của một đế quốc hùng mạnh lại bị chính ngươi thân của mình ghẻ lạnh , em phải sống trong đau khổ suốt mấy năm , dần dần em đánh mất tia y vọng cuối cùng dành cho họ...…
thank you for being here at my worst.…
Dư Cảnh Thiên yêu dưa hấu nhất trên đời, cho đến khi em gặp La Nhất Châu.…
Tên gốc: 《驯养》- Thuần DưỡngTác giả: 林与珊 - Lâm Dư SanSố chương: 55 chương + 2 phiên ngoại Thể loại: Cận hiện đại, tình hữu độc chung, trúc mã trúc mã, ngọt văn, ấm áp, hệ chữa trị, chủ công, thâm tình tìm vợ công x chịu đủ khổ cuối cùng cũng về nhà thụ (Tiêu Ngạc x Văn Kỳ), HETình trạng bản gốc: Hoàn Tình trạng bản dịch: Đang trườnChuyển ngữ: Xigua 🍉Văn án: Câu chuyện kể về một thiếu gia hung dữ làm thế nào mà ngàn dặm tìm được trúc mã của mình về, giữ ở bên người nuôi dưỡng. 6 năm trước, một ông lão ngồi ở đầu hẻm đánh cờ, híp mắt cười trêu ghẹo hai đứa trẻ đối diện."Văn Kỳ à, sau này lớn rồi, gả cho Tiểu Tiêu ca ca của cháu có được hay không?" "Dạ được!" Văn Kỳ ôm lấy eo Tiêu Ngạc không buông tay, cọ khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng lên ngực Tiêu Ngạc."Quyết định rồi đó!"6 năm sau, Tiêu ngạc nhìn sang cây đào đã héo khô bên cạnh quán trà, thống khổ mà nỉ non "Quyết định rồi."Một câu giản lược: "Anh vừa là nhà ngoại của em, vừa là nhà chồng của em, anh nhìn em sinh ra, cũng nhìn em già đi."Ngạc: Nghĩa là lời nói thẳng thắn.Kỳ: Nghĩa là an khang cát tường.…
khô thíc đừn báo cáo tuôi nhé😭…
Link đến với confession : https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSc_oxIGJh5wjpCduaitkHLzbYqOwPxAV3QSmgp_yKFWXkiprQ/viewform( không nhấn được có thể tìm link trên acc của bọn tớ nhé )- Đây là Hoseok Confession nên yêu cầu mọi người không bash các idol khác tránh tình trạng gây war với nhau.- Hạn chế dùng teencode khi viết confession. - Có gì không hợp lí có thể ib tụi tớ tại acc này hoặc link facebook để trên acc.…
Tên truyện : Ký Túc Xá Cấp D Tác giả: YuXig NeThể Loại: kinh dị, boylove, huyền bí, học đường,tâm lý.Nhân vật chính: Lưu Hạo Kiệt x Lý Tư Hạ200 chương + 2 phiên ngoại"Duyên phận như sợi tơ, cắt đứt cũng có ngày nối lại"…
Tình Bạn…
Bởi súc vật…
Thanh xuân của em có màu lam của trời tháng 6...…
Một câu chuyện vu vơ được viết bởi #cufxicgle…
"thì ra tương tư là thế này..."…
Han Yujin hỏi Kim Gyuvin rằng: " Anh thì có gì để em yêu anh?""Nhà anh có đào ăn ba đời không hết"…
Như tiêu đề ở đây chủ yếu sìn về AllLaville và khong switchvà sẽ có một số cp khác như : ThornexAllain , LorionxIggy , MurxTul , VolkathxNak , AtaxYan , AllNakrothRất OOC Vì là lần đầu tiên viết mong mn nhận xét nhẹ nhàng Lưu ý : Vì đây là một trang nhỏ do chính một con mù văn viết nên ghi lâu lâu sẽ thấy vô lý và không có sự liên kết…