[AOV] Hừng Đông Rực Sáng
đây chỉ là các đoản nhỏ thui lưu ý : OOC nặng , không theo cốt truyện chính của AOV nha, noOTP thì out nha cảm ơnTruyện đầu tay , nên hơi non…
đây chỉ là các đoản nhỏ thui lưu ý : OOC nặng , không theo cốt truyện chính của AOV nha, noOTP thì out nha cảm ơnTruyện đầu tay , nên hơi non…
Đây là những mẩu truyện ngắn nghĩ sao viết vậy của mình lúc rảnh.…
Tôi muốn viết một câu chuyện vừa chứa cả tâm sự chất chứa trong lòng tôi vừa chứa cả thứ tình yêu lãng mạn bay bổng mà tôi thường hay mơ mộng...…
Cảnh còn người mất, kẻ ở lại cứ mãi ngẩn ngơ…
Đơn giản là viết về "tôi".Hỏi khi nào tôi hoàn ư?!Trừ khi "tôi" không còn tồn tại nữa.…
Fic đầu tay ..…
Tuyết rơi rồi... lại lạc mất vào khoảng không vô định.Tác giả: Lạc Mỹ Xuyên ThuThể loại: Tản văn, tùy bút…
•Thể loại: Ảnh chế (bao gồm các đoản ngôn tình,Đam,nội dung hài hước,kinh dị,BTS)…
Có những điều chất chữa mãi đến khi trái tim ấy rách toạc…
A little story for the little family: Sao thịt bò nướng lại có vị nước mắt?…
Đây chỉ là những cảm xúc nhất thời của một người vừa rời xa mái trường cấp ba. Khi còn học tôi đã không biết trân trọng, không biết nó quý giá như thế. Bây gìơ dẫu thèm muốn quay lại lắm nhưng chỉ còn trong mơ, trong mỗi câu chuyện thôi. Cái giá của sự tự do chính là mất đi cảm giác an toàn, cảm giác được bao bọc, chở, che.…
"Rốt cuộc cậu có thích tôi hay không?Sao cứ làm tôi động lòng hoài vậy..."…
Mình không biết đây gọi là gì, một quyển tự sự? Một cuốn nhật ký?Chỉ là mình vừa mới chấm dứt một chuyện tình dang dở, hạnh phúc thì ít mà đớn đau thì nhiều, cứ mãi đau đáu trong lòng dường như không thể quên được. Một tháng, một năm hay mười năm sau, mình chắc có lẽ quên đi được nó thôi. Gửi mình, những năm tháng còn trẻ tuổi mình vì yêu đương mà như sống hết mình với nhiệt huyết.…
*Viết nhân ngày của cha (Father's Day)lời thật lòng của con gái với bố của mình=========================================Nên các bạn còn những ông bố, hayc biết trân quý khi có bố bên cạnh sống chung.…
Đó là những gì ngây ngô nhất chúng ta từng có được, thanh xuân của em chính là anh. Là em cố chấp hay vốn dĩ tình yêu ta đã quá mong manh?…
Còn nhớ hôm nào, bản thân từng là người vô cùng cố chấp và ngang bướng. Mình cố chấp giữ lại những thứ đã được định sẵn sẽ đi, mình cũng từng ngu ngốc tin rằng điều đó sẽ là mãi mãi, hiển nhiên không tách rời. Nhưng làm gì có điều gì có thể trở thành mãi mãi được ...…
Viết ngẫu hứng, lấy cảm hứng Hà Nội…
Anh à, anh có biết không rằng em đã quen rồi: chiếc ghế này, chiếc bàn này, căn hộ này, cuộc sống này và cả nỗi cô đơn của em nữa.Tất cả mọi thứ, em đều quen thuộc lắm anh ạ.Em đã quen với cuộc sống mỗi ngày thiếu vắng anh.Em đã quen với cuộc sống một mình không người bầu bạn anh ạ.Thế nhưng, nó không có nghĩa là em không chờ đợi một người có thể nắm tay em, trao cho em một nụ hôn mỗi khi thức dậy, trao cho em một chiếc ôm ngọt ngào đầy ấm áp từ sau lưng hay trao cho em một bờ vai mỗi khi em mệt mỏi, mỗi khi em buồn anh ạ.Vương Tử Kiệt, em không cần biết rằng liệu có phải bởi chính sự kiêu ngạo trong chữ " Vương " của anh hay không mà cớ sao anh không thể một lần nói yêu em?Vương Tử Kiệt, nói đi anh, liệu anh có yêu em hay không?…